curley_sw.gif (1967 bytes) trang ý kiến

GIAO ĐIỂM

Unicode Standard  curley_sw.gif (1967 bytes)

.......... .
 
  • Âm Mưu Cải Đạo

Vài lời của Giao Điểm:

     Thỉnh thoảng, chúng tôi nhận được những messages chuyển đến từ diễn đàn thân hữu của một “độc giả”, và trong lặng lẽ mà khám phá ra có thể anh cũng là người bạn theo cách nghĩ tình nghĩa của người Việt mình. Bạn ở chỗ anh chơi thân với những người mà chúng tôi cũng từng thân thiết, anh từng học và kính mến với người thầy mà chúng tôi từng học. Đó là thầy Đặng quang Điện, Bác sĩ Thú y, Giám đốc Nha Học vụ Nông Lâm Súc vào các năm đầu thập niên 1970. Người bạn ấy, vì lý do tế nhị, xin viết tắt là anh VNT (*). Sáng sớm hôm nay, lại nhận được một ‘tâm sự’ mới: đó là lá thư anh viết cho một người anh (con bác ruột) – một mục sư đạo Phản Thệ (dịch theo nguyên nghĩa: Protestant, nhưng người Việt mình đã quen gọi theo danh từ canh cải của họ : đạo Tin Lành), theo đạo chừng chục năm nay, đang “hành đạo” ở Stuttgart, nước Đức, khuyến dụ anh theo đạo. Chúng tôi được biết, anh VNT trước tháng 4/75 từng là một kỹ sư ngư nghiệp, tu nghiệp ở Nhật Bản về ngành Thực phẩm và Dinh dưỡng, hiện đang ở Âu châu. Nói về mặt năng lực chuyên môn, anh VNT là một trí thức. Nhưng trí thức chuyên môn... vẫn là một trí thức nửa vời, một nửa trí thức kia phải có là tâm thức dân tộc. Chính qua lá thư của anh, chúng ta mới nhận ra anh là một con người trí thức Việt trọn vẹn. Đọc xong lá thư của anh, chúng tôi xúc động, đã đành. Chúng tôi còn liên tưởng đến lá thư của anh Minh Liên, cách nay chừng hai tuần. Trong thư anh ML đã nửa như tâm sự, nửa cảnh báo về một âm mưu truyền đạo qua đường hôn nhân mới ở hải ngoại: những gia đình Công giáo đang cố  thực hiện chủ đích cho phép con cái họ yêu, lấy các người khác đạo một cách gần như buông thả, nhưng lại nhắm đến đứa bé sẽ ra đời thì ‘buộc’ phải rửa tội. Bào thai và trẻ sơ sinh mới đúng là đối tượng để nhồi sọ và phục vụ sau này! Anh Minh Liên từng là một sĩ quan phi công của Không quân VNCH, từng du học về nghể bay ở Mỹ, bây giờ sống ở bang Florida, đang trau dồi thân tâm đúng nghĩa với một cư sĩ Phật giáo tại gia. Anh gửi cho chúng tôi một số phóng ảnh các lá thư của cố T.Tướng Đỗ Mậu gửi anh, trong đó chúng tôi ghi nhận vài ý như vầy: “Anh ML ơi, tôi biết anh là con người rất dân tộc, xin anh đừng chính trị chính em gì hết, hãy cố sống làm sao để bảo vệ, phát huy văn hóa dân tộc...” . Đọc xong phóng ảnh các lá thư đó chúng tôi cũng xúc động không kém... Những người “trí thức dân tộc” đều giống nhau một điểm : yêu quê hương qua từng nắm đất, vì lẽ trong từng nắm đất ấy bao giờ cũng có pha lẫn máu xương, linh hồn của ông bà tổ tiên, cha mẹ... chúng ta. Xin cảm ơn những lá thư của anh Minh Liên, lá thư của anh VNT, xin tha thứ cho chúng tôi được phép đường đột biến một lá thư riêng trở thành một lá thư chung chân thành gửi đến mỗi con người Việt Nam.

Phụ tá web GĐ: Nguyễn Hạnh Hoài Vy

(bài này được đăng trong mục ‘Ý kiến bạn đọc’)

"Jan 21, 2003

Các bạn thân mến,

Có lẽ đây là việc tư nhân của tôi, nhưng tôi lại muốn gửi đến các bạn như một tâm tình, dù nó chỉ là cá nhân của tôi mà thôi.

Tôi có một ông anh con bác ruột tôi, trước thời VNCH cũng khá giả và là cháu ruột của ông Đại tá CVH (người đã chuyển giao toàn bộ hệ thống máy vi tính vào ngày 30.4.75 cho CS mà trong một hồi ký của một ông tướng... nào đó đã viết.)

Ông anh họ tôi lấy vợ và theo đạo Tin Lành, rồi ông ta vượt biên và sang Đức, học thành mục sư Tin Lành (mục sư V.N.V.) ở Stuttgart. Đã nhiều lần ông sang nhà tôi chơi và có vẻ muốn dẫn dụ tôi theo đạo Chúa. Tôi đã nhiều lần nói thẳng với ông ta về vấn đề này... nhưng ông ta vẫn chưa hiểu và tuần vừa rồi lại sang bên Thuỵ Sĩ giảng đạo và mấy lần kêu gọi tôi đến nghe. Dĩ nhiên tôi từ chối! Và hôm nay lại nhận được lá thư của ông ta báo tin là bà chị ruột ở VN theo đạo rồi và lại còn gửi mấy tấm ảnh liên hệ với thằng em trai của tôi và đang dẫn dụ em tôi vào đạo nữa!

Tôi viết đến ông ta lá thư sau đây, gửi đến quý vị để hiểu biết thêm về những con người ngu muội đâm đầu vào nói bậy nói bạ, thuyết giảng, dụ dẫm những người mà chẳng bao giờ có chuyện thành công! Gửi đến quý vị như một kinh nghiệm để hiểu rõ hơn về cái lối khó thương của cái đạo giáo mà tôi nghĩ tôi đã biết khá rõ ràng!

(Và sau đây là nội dung bức thư của anh VNT gửi người mục sư – anh họ của mình)

Anh V. thân mến,

Rất mừng khi biết tin chị D. của anh đã tìm được lòng tin. Riêng tôi thì không có chuyện ấy đâu. Lịch sử Việt Nam đã dạy tôi rất kỹ thế nào là Quốc gia và Dân tộc! Tôi cũng đã đọc rất nhiều về cuốn Thánh kinh và tôi đã hiểu quá nhiều về những gì của đạo Ki-tô rồi anh V. ạ. Hơn nữa chị D. vào đạo Công Giáo thì đâu có gì để làm gương cho tôi đâu nhỉ?

Đây, tôi nêu lên một câu ông Jesus nói trong Luca và tương tự như trong Mac và Mathiơ để anh suy nghĩ nhé: “Nếu ai đến cùng ta mà không ghét cha mẹ vợ con anh em, chị em mình và chính mạng sống của mình nữa thì không thể làm môn đồ ta” Anh là mục sư thì anh còn biết hàng ngàn câu nói của Jesus như vậy nữa trong Thánh kinh rồi, tôi khỏi phải chứng minh nhiều hơn.

Anh V. ạ, tôi không thể nào thù ghét bố mẹ, anh em tôi và tôi vẫn thương thân xác tôi lắm vì vậy tôi không bao giờ (never) làm môn đồ của ông Jesus đó đâu!

Với anh tôi nói thật nhé: Anh có thể liên lạc với tôi bằng tình nghĩa anh em chú bác ruột thịt thì được chứ anh mà nghĩ dẫn dụ tôi vào cái đạo của anh thì có vẻ rất khó đó anh V. ạ!

Anh muốn đọc thêm nhiều hơn những gì về đạo Ki-tô hãy vào wesites của nhóm Giao Điểm sau đây: http://www.giaodiem.net/. Anh cố gắng dành thời gian vào đó để đọc rất nhiều bài trong đó. Tuy nhiên anh nên tìm đọc cuốn: “Công Giáo Huyền Thoại và Tội Ác” của Dominic Chấn còn có tên là Charlie Nguyễn. Tôi cũng cho anh biết ông Chấn là một người rất nổi danh của VNCH ngày xưa, ông ta là con cưng của TT Thiệu và cả thời ông Diệm nữa đó, là Trung tá Thẩm phán Tòa án Sài Gòn và là chánh án, thẩm phán vùng 4 chiến thuật. Ông ta lên chức nhanh có thể gọi là hàng nhất Nam VN và là một người đạo Công giáo “gốc”, ông ta cũng đã vào trường dòng để hy vọng ra làm Cha, nhưng vì duyên cớ không thành đó! nghĩa là dòng họ ông ta theo đạo Công giáo từ thời Pháp mới sang đến nay... Dĩ nhiên ông ta viết rất nhiều bài, sách về đạo Công giáo, websites GĐ đăng vào các năm 2001 (tháng 10, 11 và 12).

Anh V. ạ, tôi nói rất thật với anh điều này nhé, anh nên về nhà nói chị gái và anh em trai của anh tìm kiếm lấy ngôi mộ của mẹ anh vì đã bị hoang phế và chẳng ai trông nom để rồi đến nay ở đâu không biết nữa, dù mỗi ngôi mộ của hai Bác trai và gái đều chôn gần ngôi mộ của mẹ tôi. Đó là điều rất thực tế! Trong truyện Kiều, cụ Nguyễn Du đã mô tả ngôi mộ Đạm Tiên:

Sè sè nắm đất bên đường,
Dầu dầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh

Dù là ngôi mộ hoang phế của một người kỹ nữ đáng thương... Nhưng Thuý Kiều, Thuý Vân, Vương Quan vẫn còn biết đó là ngôi mộ. Còn mộ bác gái, mẹ sinh đẻ ra cả 7 người con trai gái đầy đủ mặt ở VN, mà chỉ mấy năm nay đã mất dấu tích, không biết ở đâu. Mấy lần về Việt Nam, tôi có nói với Bố tôi là đau lòng quá và tôi đã nói với ông là tôi sẽ bỏ tiền ra để xây lại mộ cho mẹ anh, nhưng Bố tôi cho biết bây giờ không biết đâu mà kiếm thấy nữa, vì đã bị bỏ hoang và mưa nắng xói mòn, mất dấu tích rồi... dù chỉ có chừng hơn mười năm nay!

Vấn đề này tôi đã nêu lên với anh trong lần chúng ta gặp nhau trước. Thành thật nếu anh nghĩ lại ngày xưa: Bố tôi là con thứ, bác trai là con cả, nhà tôi nghèo không đủ ăn, mẹ tôi bán chuối, bán rau ở lề đường để kiếm sống như anh đã biết rất rõ rồi! Bố mẹ tôi còn phải nuôi Ông nữa. Bên nhà anh khá giã có nhiều nhà cho thuê, có tiệm buôn bán... mà mấy chục năm nay chưa bao giờ hai Bác gởi Bố Mẹ tôi, hay bán rẻ, để vốn cho bao gạo, bao than... và dĩ nhiên anh em tôi cũng chưa bao giờ được món quà của các Bác... Tuy nhiên tôi nghĩ đến Bác trai có một nửa máu của Bố tôi và tôi đau lòng thật sự! Dĩ nhiên, tôi cũng biết mấy chục năm nay từ ngày hai bác chết chẳng ai cúng giỗ gì cả. Thật tội nghiệp hai bác lắm. Vậy theo tôi, anh nên thu xếp để làm một tí gì đó đỡ xót đau hai bác ở bên kia thế giới (tôi không thuyết dụ anh bỏ đạo đâu nhé, vì tôi có tư cách gì mà thuyết dụ anh? Với đạo Phật, tôi đầy rẫy sân si mà dám nói đến thuyết dụ anh thì đúng là thằng “ngu”). Vậy tùy anh suy nghĩ.

Hôm trước anh điện thoại cho tôi nói muốn gặp tôi với tư cách họ hàng, anh em con chú bác ruột mà không liên lạc đến tôn giáo... tôi cảm thấy có lý nhưng bây giờ anh lại muốn kéo tôi vào ‘tôn giáo’ mà anh mới theo hơn chục năm nay... đâu có thể được anh Văn, thằng T. này từ xưa anh đã biết rồi đó. Chưa bao giờ cúi lòn ai cả.

Anh về hỏi bố tôi mà xem, tôi đã có vài người yêu thương ngày xưa, cô ta là Công giáo... tôi không bao giờ đặt điều kiện cô ta bỏ đạo để yêu nhau, lấy nhau. Nhưng gia đình cô ta đặt điều kiện là tôi phải theo đạo Công giáo mới cho lấy cô ta! Và anh biết sao không? Tôi đã lựa chọn và rồi dứt bỏ tình yêu dù rất buồn đó anh V. ạ... huống chi ngày nay tôi đã gần 60 tuổi rồi, vợ con đàng hoàng, tạm gọi là đầy đủ mà anh còn nghĩ đến kêu dụ thằng T. này hay sao? Nói thật với anh điều này nhé, nếu cần bỏ vợ và ba đứa con của tôi, tôi có thể bỏ được nhưng nói bỏ đạo tổ tiên của tôi để theo đạo Công giáo thì không được đâu anh V. ạ!

Xin lỗi tôi đã viết rõ ràng và thẳng thắn với anh, nhưng biết làm sao hơn khi tôi thấy nó vô lý và kỳ cục quá!

Thân mến, VNT. "

 (*) tác giả lá thư yêu cầu viết tên tắt qua bút hiệu đã có một số người biết đến.

 

Home   |  Go top page  |  Về trang ý kiến

© Giao Điểm.  Thư tư - bài đã đánh vi tính, xin email về: giaodiem@giaodiem.net

. ..........