>>>Debate

GIAO ĐIỂM

Unicode Standard<<<

.......... .
 
Một vài nhận xét về bút ký Buddha' s  Child-My Fight To Save Vietnam
  của Nguyễn Cao Kỳ với Marvin J. Wolf.

  Văn  Ninh

              Một buổi trưa hồi tháng 5 vừa qua, trên đường lái xe từ tiệm ăn trở về sở làm, mở đài NPR (National Public Radio), bất chợt, tôi đã nhận ra một giọng nói người Việt quen thuộc. Chăm chú hơn, thì đó là giọng nói của tướng Nguyễn Cao Kỳ, đang trả lời thính giả Mỹ về bút ký Buddha' s Child của  ông.

            Tò mò, tôi đã tìm mua sách đọc để xem tướng Kỳ viết về chuyện gì.

            Bút ký "Con Cầu Tự - Cuộc Tranh Đấu Của Tôi Để Cứu Việt Nam" tướng Kỳ viết ra cho độc giả người ngoại quốc, nhất là người Mỹ đọc. Trong đó, tướng Kỳ đã tóm lược tổng quát tình hình miền Nam Việt Nam từ năm 1950 đến 1975 dưới nhãn quan của tướng Kỳ, và phục vụ cho chủ đích của tướng Kỳ, là đề cao cá nhân mình và những chương trình do chính phủ của ông thực hiện và đồng thời để bào chữa cho những gì được coi là bất lợi cho ông và nhất là công kích những ai không đồng ý với ông và  không được lòng ông trong suốt cuộc đời binh nghiệp của ông. Chính ông Kỳ đã phần nào xác nhận sự thật này khi nhắc lại những sai lầm và ngụy tạo trong cuốn "Twenty Years and Twenty Days" của chính ông trước đây, vì thế, ông phải viết bút ký "Con Cầu Tự..." này để đính chính. Tướng Kỳ viết:" Tôi khám phá ra rằng những chủ bút (viết sách cho tôi) nhiều khi đã đặt điều và bịa đặt những sự việc không bao giờ xẩy ra. Đấy là một lý do khiến tôi quyết định viết cuốn sách này (Con Cầu Tự...) - I discovered that the editors sometimes put words in my mouth and invented events that never took place. That was one reason that I decided to write this book." (Buddha ' s Child ...BC trang 350)

            Phần đông những sự việc tướng Kỳ nêu ra trong Buddha's Child đã được bàn luận nhiều nơi sách báo ngoại quốc cũng như báo chí Việt Nam xuất bản tại hải ngoại trong hơn 20 năm qua, và theo nhận xét cá nhân, rất nhiều chi tiết về các nhân vật Việt Nam bắt nguồn từ cuốn "Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi" (VNMLQHT) của  tướng Đỗ Mậu, nhưng tướng Kỳ đã thêm hoặc bớt đi theo mục đích riêng của cá nhân ông ta.  Rất nhiều sự việc, chi tiết đưọc nêu ra trong bút ký này, ngoại trừ một số hình ảnh và tài liệu của người Mỹ được sưu tập từ thư viện Chiến Tranh VN ở Lubbock, hình như đều là từ trí nhớ hay do sự tưởng tượng của tướng Kỳ mà không có một tài liệu nào chứng minh. Những chi tiết đó đã xẩy ra từ trên 30 đến 55 năm trước đây, được tướng Kỳ trình bầy với thật nhiều cảm tính cá nhân, mục đích gây xúc động cho độc giả ngoại quốc hơn là chú trọng đưa ra những sự kiện xác thực. Thêm vào đó, đồng tác giả Marvin J. Wolf là một người Mỹ, dù ông là ký giả đã có thời phục vụ tại Việt Nam, nên rất có thể đã đơn thuần hóa một số tế nhị của tiếng Việt do tướng Kỳ nêu ra.

            Trong bối cảnh như vậy mà tướng Kỳ, qua hơn 370 trang giấy, luôn luôn nói và viết ở thể xác định, về người và việc của hơn 5 thập niên qua một cách không chút dè dặt, như chuyện vừa xẩy ra hôm qua.

           Đối với chúng tôi, những người Việt lớn lên và trưởng thành trong khung cảnh đó của quê  hương Việt Nam, và đồng thời cũng đã theo dõi những biến chuyển của đất nước được kể ra trong bút ký "Con Cầu Tự- Cuộc Tranh Đấu Của Tôi Để Cứu Việt Nam", chúng tôi không tìm thấy điều gì mới lạ hay bí ẩn trong cuốn sách, mà chỉ thấy những sự tự cao, tự đại, những phách lối, hàm hồ ...  thường lệ của tướng Kỳ. 

            Chúng tôi không có ý phân tích và phê bình toàn thể bút ký Con Cầu Tự của tướng Kỳ, mà chỉ muốn phân tích một vài điều tướng Kỳ nói về một vài nhân vật Việt Nam hiện đang sinh sống tại Mỹ, trong số đó có Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, vị cựu Đại tá Tư Lệnh Không Quân tiền nhiệm của tưóng Kỳ. Sở dĩ   chúng tôi đặc biệt chú ý đến những lời tướng Kỳ đề cập tới Giáo sư  Nguyễn Xuân Vinh, là vì cuộc đời đáng làm gương mẫu cho giới trẻ Việt Nam của giáo sư đã được phơi bầy minh bạch trên nhiều trang sách báo và tài liệu dễ tìm kiếm tại các thư viện trên thế giới và riêng cá nhân chúng tôi cũng được biết nhiều về Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh.

            Vào cuối  năm 1958, khi còn là học sinh Trung học Đệ Nhị Cấp Chu Văn An, chúng tôi đã được Bộ Tư Lệnh Không Quân VN mời lên Tân Sơn Nhất để nghe Trung Tá Nguyễn Xuân Vinh, Tư Lệnh  Không Quân, thuyết trình để khuyến khích sinh viên học sinh gia nhập Không Quân. Chúng tôi cũng đã từng say mê đọc tác phẩm " Đời Phi Công" của ông, một tác phẩm đã làm hàng triệu thanh niên nam nữ Việt Nam yêu mến Không Quân. Và trên bích chưong tuyển mộ không quân, thanh niên, sinh viên còn được đọc những vần thơ của ông, gợi lên hình ảnh đẹp hào hùng của người phi công Việt Nam:

             "Có những chàng trai mộng viễn phương
            Say tình sông núi ngát hoa hương.
            Cánh chim tung gió reo hồ hải
            Muôn vạn vì sao đẹp ngả đường..."

            Từ đó, chúng tôi vẫn thường xuyên theo dõi tin tức về vị Giáo sư, cựu Tư Lệnh Không Quân này.

            Rải rác trong hai Chương 5 và 6, chúng tôi thấy tướng Kỳ viết 4 điều không đúng về ông Nguyễn Xuân Vinh như: không có tài lãnh đạo hay không phải là phi công giỏi, đảng viên Cần Lao trung kiên, bị ông Ngô Đình Nhu cách chức, trong khi vẫn nhập nhằng nhận là bạn học cùng lớp của ông  ta. Chúng tôi xin phân tích bốn chủ điểm đó :

            A) Trong  chương 5, từ trang 47, tướng Kỳ đã viết về vị Tư Lệnh Không Quân tiền nhiệm như sau :

            " Cho tới năm 1960, trước khi Không Quân Việt Nam (VNAF) trở thành một quân chủng riêng biệt, tôi báo cáo trực tiếp với vị Tham Mưu Trưởng của Quân Đội. Từ sau đó, tôi báo cáo với Trung tá Nguyễn Xuân Vinh, một trong những bạn học với tôi tại Pháp (who had been among my classmates (1)  in France-BC trang 47). Vinh trở thành một Khoa Học gia xuất chúng từ ngày chuyển hướng chuyên nghiệp, và là một vị Giáo sư Khoa hoc Không Gian thành công vượt bực tại Viện Đại Học Michigan. Ông ta  không hẳn là một nhà lãnh đạo hay phi công (He was not much of a leader or pilot (2)) ... nhưng vì là người tích cực ủng hộ Tổng thống Diệm, nên việc thăng chức Trung tá và Tư Lệnh Không Quân này chỉ là phần thưởng cho sự trung thành về chính trị (3)(His promotion to Lieutenant Colonel and Command of the VNAF was a reward for this political loyalty)... (BC trang 47) .

            Chỉ ở trong đoạn văn ngắn ngủi này, mà tướng Kỳ đã mở đầu bằng một câu tuyên bố hoang tưởng rất là sơ đẳng rồi quả quyết 3 điểm liên hệ tới vị cựu Tư lệnh Không Quân Nguyễn Xuân Vinh, mà theo những tài liệu chính thức đã được đăng tải trên Công báo Cộng Hòa Pháp Quốc và VNCH trước đây hay trên các Đặc san của các hội Không Quân VN hay các sách báo được xuất bản ở hải ngoại hay các nhân chứng hiện còn sống, đều không đúng sự thật. Không Quân là một quân chủng chuyên môn và khi điều hành cần có một sự phối hợp chặt chẽ giữa những ngành bảo trì, tiếp liệu, nhân viên, huấn luyện và hành quân theo một chương trình dài hạn do Bộ Tư Lệnh Không Quân Việt Nam hoạch định. Kể từ ngày 24/2/58 khi Trung Tá Nguyễn Xuân Vinh đảm nhận chức vụ Phụ Tá Không Quân cho Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng rồi, về sau biệt lập, trở thành Tư Lệnh Không Quân, cho đến cuối tháng 8 năm 1962 khi ông đi Hoa Kỳ du học, ông đã là vị chỉ huy trực tiếp của ông Nguyễn Cao Kỳ. Độc giả Mỹ khi đọc đến lời tuyên bố của ông Nguyễn Cao Kỳ rằng trong thời gian hai năm ông báo cáo trực tiếp với vị Tham Mưu Trưởng của Quân Đội sẽ nghĩ sao về sự hiểu biết về tổ chức Không Quân và Hệ thống Chỉ huy (chain of command) trong quân đội của tướng Nguyễn Cao Kỳ?  Về ba điểm nhận định của ông Kỳ chúng tôi xin phân tích từng điểm một :

            (1) Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh có bao giờ là bạn học (classmates) với nhau không?

            Câu trả lời rõ rệt là không, chưa bao giờ họ là bạn học cùng lớp với nhau dù tại Hà Nội ("We had been classmates in Hanoi" - BC trang 78) hay tại Pháp (BC trang47) như tướng Kỳ khoa trương trong "Con Cầu Tự...".

            Thực vậy, năm 1951, trước khi được động viên, ông Kỳ học trường Trung học Chu Văn An Hà Nội, nhưng hình như chưa có bằng Tú Tài I (chưa học hết Trung học), làm sao có thể học cùng lớp với ông Vinh, người đã đậu Tú Tài Toán năm 1949 tại Yên Mô, Ninh Bình, cùng khóa với Thẩm phán-Luật  sư Nguyễn Trọng Liệu, hiện ở Fullerton, CA và Giáo sư Đinh Thị Nại, hiện ở Houston, TX ?  Từ Nghệ An, ông Vinh hồi cư về Hà Nội vào mùa hè năm 1950, đã thi đậu bằng Tú Tài II tương đương và ghi danh học Toán Học Đại Cương ở Trường Đại Học Khoa Học. Tháng 6 năm sau (1951), ông Vinh đậu Thủ khoa Toán Học Đại Cương trong số 9 người được chấm đậu, trong đó có Đề đốc Đặng Cao Thăng, hiện ở Walnut, CA và Giáo sư Bùi Ngoạn Lạc, hiện ở San Jose, CA ... và được tuyển làm Giáo sư trường Trung học Nguyễn Trãi Hà Nội.

            Theo như tài liệu của Trần Ngọc Thống và Vũ Thượng Văn đăng trong Kỷ Yếu Khóa I Sĩ Quan Trừ Bị 1951, phát hành ngày 12 tháng 10 năm 2001, kỷ niệm 50 năm ngày nhập khóa, thì ông Kỳ và   ông Vinh đều được động viên, và được nhập trại ở Nam Định ngày 30 tháng 9 năm 1951.

            Sau 2 tuần lễ, một nhóm 18 người gồm có các ông Nguyễn Đức Thắng, Lê Trọng Nghĩa, Đặng Cao Thăng, Nguyễn Xuân Vinh ... được chuyển đi Thủ Đức để học những ngành chuyên môn. Tháng 6   năm 1952, ông Vinh và ông Thăng tốt nghiệp với cấp bậc chuẩn úy ngành Công binh ở Thủ Đức, và ông Kỳ  tốt nghiệp với cấp bậc Thiếu úy Bộ binh ở Nam Định.

            Chỉ như vậy, có thể nào ông Kỳ nhận là bạn học với ông Vinh ở Hà Nội được không? 

            Theo như bài viết "Mộng Viễn Phương" của Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đăng trong các Đặc san Không Quân, và các Mạng Lưới Văn Học như Quán Gió năm 2001, sau khi thụ huấn tại Thủ Đức, chuẩn úy Vinh đã dự thi tuyển vào học trường Võ Bị Không Quân (E'cole de l' Air) của Pháp ở Salon de Provence. Kỳ thi tuyển này, chuẩn úy Vinh đỗ đầu trong số 5 người được tuyển chọn. Sau khi khám sức khỏe, 3 người là chuẩn úy Nguyễn Xuân Vinh, thiếu úy Lê Đình Cao và ông Hà Xuân Vịnh, một dân chính, được học Sĩ Quan Phi Hành, còn 2 người kia là thiếu úy Nguyễn Quang Côn và dân chính Lê Văn Khương, vì lý do sức khỏe, được học Sĩ Quan Cơ Khí. Họ lên đường đi Pháp vào tháng 10 năm 1952. 

            Năm sau, có một số sĩ quan và dân chính Việt Nam khác nữa được tuyển chọn theo học trường Võ Bị Không Quân Pháp (E'cole de l'Air) ở Salon de Provence, như các ông Nguyễn Ngọc Loan, Nguyễn Văn Ngọc, Lưu Văn Đức, Nguyễn Quang Tri, Cung Thức Cần, ... học phi hành,  Đặng Đình Linh, Trần Đỗ Cung, Từ Văn Bê,... học cơ khí, Cao Thông Minh học điện tử, v...v... nhập cùng khóa với ông Nguyễn Xuân Vinh, chứ ông Nguyễn Cao Kỳ vì không đủ trình độ học vấn nên chưa bao giờ được là Sinh Viên Sĩ Quan Không Quân trường Võ Bị Không Quân Pháp ở Salon de Provence cả. Vào ngày 17 tháng 6 năm 2000 vừa qua, tất cả sĩ quan Không Quân Việt Nam đã theo học trường Sĩ Quan Không Quân Pháp ở Salon de Provence đều được mời dự Đêm Không Quân Pháp Đón Chào Thiên Niên Kỷ tại lâu đài Versailles do Tổng thống Pháp Jacques Chirac chủ tọa mà tướng Kỳ đã không có điều kiện để được mời.

            Cũng theo bài "Mộng Viễn Phương", năm 1952 thiếu úy trừ bị Nguyễn Cao Kỳ được tuyển chọn cho sang học lái máy bay tại trường dậy lái máy bay (École de Pilotage) ở Marrakech thì các ông Nguyễn Xuân Vinh, Hà Xuân Vịnh và Lê Đình Cao cũng được trường École de l'Air ở Salon de Provence gởi sang Marrakech học lái máy bay một thời gian trong chương trình huấn luyện sĩ quan phi hành của Pháp, có lẽ do đấy mà tướng Kỳ đã nhận là bạn cùng lớp với ông Nguyễn Xuân Vinh ở Pháp chăng?

            Những điều nêu trên cho thấy, tướng Kỳ và Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh chưa bao giờ là bạn học cùng lớp ở Hà Nội hay ở Pháp.

            (2) Tài lãnh đạo và tài lái máy bay - "A leader or pilot ".

            Về điểm này, theo chúng tôi nghĩ, tướng Nguyễn Cao Kỳ đã lẫn lộn nghệ thuật chỉ huy với khả năng lái máy bay.

            Thật vậy, tổng cộng thời gian tướng Kỳ được học lái máy bay tại Marrakech ở Maroc, và tại Avord ở Pháp và sau đó tại Blida ở Algérie, là vào khoảng từ 14 đến 18 tháng tùy điều kiện thời tiết, trong khi ông Nguyễn Xuân Vinh đã đi theo một con đường huấn luyện hoàn toàn khác: ông đã theo học Trường Võ Bị Không Quân, được huấn luyện theo đúng tiêu chuẩn sĩ quan Không Quân của Pháp, mà thời gian huấn luyện, kể cả giai đọan phi hành cần ít nhất là 3 năm, có thể kéo dài tới hơn 4 năm nếu lịch trình khóa học gặp thời tiết xấu hay thiếu phi cơ huấn luyện, như trường hợp cựu đại tá phi công khu trục Nguyễn Quang Tri (gấp 3 lần so với thời gian học bay của tướng Kỳ).

            Tướng Nguyễn Cao Kỳ thường cho mình là một phi công tài ba và hơn nữa đã loạn ngôn rằng ông đậu Thủ khoa khóa huấn luyện bay căn bản ở Marrakech -"I was First in my class" (BC trang 37). Những người học cùng khóa đã cho biết là Đại tá Huỳnh Hửu Hiền, vị Tư Lệnh Không Quân kế tiếp Đại tá Nguyễn Xuân Vinh, mới là người được điểm bay cao nhất của khóa này và ông Nguyễn Cao Kỳ, khi còn là khóa sinh, đã hai lần gây tai nạn phi cơ trên phi đạo vì vụng về trong khi đáp. Chúng tôi đã điện thoại hỏi cựu Đại tá Huỳnh Hửu Hiền, hiện cư ngụ ở Houston, Texas thì ông Hiền đã xác nhận những điều này và nói thêm rằng trong giai đoạn tập bay kế tiếp trên phi cơ hai động cơ MD 315 ở Avord, ông Kỳ đã phải tụt xuống khóa sau vì kém điểm. Riêng hai sĩ quan Huỳnh Hữu Hiền và Phạm Ngọc Sang, cùng rời Việt Nam một lượt với ông Nguyễn Cao Kỳ, sau khi học xong khóa tác xạ và oanh tạc trên phi cơ MD 315 ở Blida lại được gửi tới căn cứ Orléans ở Pháp để học lái phi cơ C- 47 và sau đó được tuyển chọn theo học trường CIET (Centre d'Instruction des Equipages de Transport) là trường nổi tiếng trong Không Quân Pháp huấn luyện Trưởng Phi Cơ vận tải ở căn cứ Toulouse-Francazal. Trung úy Nguyễn Cao Kỳ, sau phần phi huấn ở Algérie đã trở về Việt Nam để được cải huấn trên phi cơ C-47 tại Phi Đoàn Sénégal đồn trú tại Tân Sơn Nhất (BC trang 46). Trong suốt thời gian Đại tá Nguyễn Xuân Vinh làm Tư Lệnh Không Quân, chỉ riêng hai ông Phạm Ngọc Sang và Huỳnh Hữu Hiền là được lái phi cơ chuyên chở Tổng Thống VNCH và các yếu nhân ngoại quốc tới thăm viếng Việt Nam. Cho đến bây giờ, khi viết sách cho người ngoại quốc đọc, tướng Kỳ vẫn còn mang những chuyện vi phạm an ninh phi hành ra khoe khoang một cách ấu trĩ để cố chứng tỏ mình là phi công số một (BC trang117-119).

              Theo trong bài "Mộng Viễn Phương" thì khi tới giai đoạn bay phi cơ MD 315 ở Avord, hai tân sĩ quan Nguyễn Xuân Vinh và Hà Xuân Vịnh, từ trường Võ Bị Không Quân tới, đã là 2 phi công VN xuất sắc kể cả trong số phi công Pháp, được gắn cánh để trở thành phi công có thẻ trắng (carte blanche) để bay trời mù, và là hai người tốt nghiệp đầu khóa nên được tưởng thưởng một chuyến không hành một tuần sang Algérie, có phần bay qua Địa Trung Hải.

            Điều trình bầy ở trên cho thấy, về Không Quân, tướng Kỳ chỉ được huấn luyện để lái máy bay, chuyên ngành vận tải, mà không hề đươc đào tạo để chỉ huy. Trong giới Không Quân, người ta thường nghe thấy nói tới tài năng tổ chức và chỉ huy của Đại tá Nguyễn Xuân Vinh chứ ít khi gặp người khen tướng Nguyễn Cao Kỳ là người lãnh đạo giỏi.

            Khi còn là một Đại úy, ông Nguyễn Xuân Vinh đã viết cuốn "Gương Danh Tướng", nói lên  những đức tính của người chỉ huy, để Nha Chiến Tranh Tâm Lý- Bộ Quốc Phòng in ra 10 ngàn cuốn phổ biến cho các Sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Trong cuốn sách có chuyện Thái Tử Đan đã biết đãi ngộ nhân tài nên Kinh Kha, nhớ ơn tri ngộ mà đã tình nguyện sang Tần mưu đại sự cho Thái Tử.

            Cũng vậy, khi làm Tư Lệnh Không Quân, Trung tá Nguyễn Xuân Vinh đã mời học sinh trung học Đệ Nhị Cấp và sinh viên (là thành phần ưu tú của Quốc Gia) lên Tân Sơn Nhất để nghe ông thuyết trình . Ông đã dùng Truyện Kiều và văn chương để khích lệ người trai thời loạn hăng hái tòng quân và gia nhập Không Quân giúp nước. Chính vì thế, mà Không Quân Việt Nam đã trở thành một Quân Chủng hùng mạnh cho tướng Kỳ sau này hãnh diện làm Tư Lệnh kế tiếp.

            Ngoài ra, nói tới tài lãnh đạo, chỉ huy tức là nói tới tài tổ chức, phối hợp. Tướng Kỳ, trong bút ký " Con Cầu Tự..." đã tự đề cao mình can đảm khi dám tình nguyện thi hành những phi vụ nguy hiểm như thả điệp viên bên trên vĩ   tuyến 17. Tướng Kỳ viết:" Một hôm, Trung tá Vinh, Tư Lệnh Không Quân, gọi điện thoại cho tôi (lúc đó là Thiếu tá), báo cho tôi biết là CIA muốn KQVN thực hiện một đặc nhiệm, thả nhân viên tình báo người Nam ra Bắc... ông hỏi tôi là  tôi có thể làm việc đó không ?  Tôi trả lời: Dĩ nhiên là làm được, hãy cho tôi biết cần làm gì, chúng tôi sẽ làm... One day, I got a call from Colonel Vinh, the VNAF Commander, who told me that the American CIA had proposed a mission to send intelligence agents into North Vietnam ... Do you think you can do it? he asked. Of course, I said, just tell me what you want done, and we' ll do it." ( BC trang 53). Nhưng tướng Kỳ đã cố tình quên không biết đến một điều là chính Trung tá Nguyễn Xuân Vinh, cấp chỉ huy trực tiếp của Thiếu tá Kỳ lúc ấy (có thể ví như vào địa vị của Thái Tử Đan), đã phải tổ chức, phối hợp với nhiều cơ quan tình báo và tác chiến cả trong lẫn ngoài nước, và thu xếp cho thiếu tá Kỳ cùng phi hoành đoàn đi ngoại quốc để được huấn luyện trong khi ông cùng với các nhân viên đồng minh hoạch định ra một chuyến bay cho thiếu Tá Kỳ (có thể ví như Kinh Kha).

            Đại tá Nguyễn Quang Tri, cựu chỉ huy trưởng Phi Đoàn Khu Trục danh tiếng 514 trong KQVN, và là người chủ trương Đặc San Điện Tử "Bạn Già Không Quân" hiện nay ở hải ngoại, vào năm 2001 có viết một bài nhan đề "Lễ Kỷ Niệm Không Quân Tưng Bừng Nhất" dưới bút hiệu Gman, để kể lại việc  Không Quân tổ chức "Ngày Lễ Kỷ Niệm Thành Lập Không Quân Việt Nam với sự tham dự của Không quân Hoa Kỳ bay biểu diễn phi cơ F102 trên sông Sàigòn, Không quân Pháp dùng phi cơ Mystère vượt tường âm thanh khi bay bên trên Đại lộ Tự Do và đặc biệt, Không quân Trung Hoa Quốc Gia đã đưa phi đội Lôi Hổ gồm 9 chiếc phản lực cơ chiến đấu sang bay hợp đoàn và biểu diễn rất ngoạn mục trên phi trường Tân Sơn Nhứt. Rồi trong ngày lễ chính với sự dự kiến của Tổng Thống VNCH (ông Ngô Đình Diệm), toàn thể nhân viên chính phủ và ngoại giao đoàn, các phi đoàn khu trục và vận tải của Không Quân Việt Nam đã biểu diễn rất chính xác những phi vụ thả dù và tác xạ không địa để được sự ngưỡng mộ và tin tưởng của mọi người. Từ xưa đến nay, chưa bao giờ có một ngày lễ, hội hè hay biểu diễn nào mà được hàng trăm ngàn người nô nức đi tham dự như lần này Không Quân mở hội". Tác giả đã viết thêm:"Tất nhiên, người chủ trương một chương trình quy mô như vậy phải là Tư Lệnh Không Quân, có can đảm và có khả năng tổ chức...Từ trong nội bộ Không Quân cho đến càc cơ quan của chính phủ, đâu đâu cũng tỏ ra hợp tác chặt chẽ." Cuối bài ông kết luận rằng đó là một ngày lễ Không Quân tưng bừng và huy hoàng nhất của Không Quân VN  làm ông được nở mặt, nở mày.

            Kể lại bài viết nêu trên là để một phần nào minh chứng tài lãnh đạo và chỉ huy của cựu Tư Lệnh Không Quân VN  Nguyễn Xuân Vinh, người đã nắm vai trò lãnh đạo Không Quân VN trong suốt thời gian hơn 4 năm từ tháng 2 năm 1958 đến tháng 8 năm 1962 là ngày ông từ nhiệm chức vụ để sang Hoa Kỳ du học. Trong thời gian đó, ông đã góp công không nhỏ để biến đổi một binh chủng phôi thai từ sau ngày Quân Đội Viễn Chinh Pháp rời Việt Nam vào năm 1956 chỉ gồm một phi đoàn vận tải C47, vài chục chiếc trực thăng, hai phi đoàn quan sát xử dụng L19,   một phi đoàn T-28  và một số ít khu trục cơ F-8 F Bearcat từ thời Đệ Nhị Thế Chiến, để trở thành một Quân Chủng hùng mạnh, có tổ chức và kỷ luật trong Quân Lực VN CH sau này.

            Khi tướng Nguyễn Cao Kỳ nói là Trung tá Nguyễn Xuân Vinh không có nhiều kinh nghiệm tác chiến, chúng tôi không để ý đến câu phê bình này, vì ngay như trong lịch sử Quân Đội Hoa Kỳ, có nhiều Thượng tướng như Alexander Haig, Colin Powell... tuy không dự trận mạc nhiều mà vẫn được lựa chọn để giữ những chức vụ chỉ huy tối quan trọng trong chính phủ Hoa Kỳ là vì tài lãnh đạo, chỉ huy và tham mưu của họ. Tuy vậy, chúng tôi cũng đã hỏi Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh về lời phê bình này, thì được Giáo sư Vinh gởi cho xem bản Tuyên Dương Công Trạng Trước Quân Đội của Tổng Thống Ngô Đình Diệm khi ban thưởng Anh Dũng Bội Tinh Với Nhành Dương Liễu cho Trung Tá Vinh về những phi vụ chiến đấu do chính Trung tá Vinh lái phi cơ, để hướng đạo, điều khiển cuộc hướng dẫn các đơn vị Bộ Binh đang tấn công Việt Cộng. (phóng ảnh  Sắc lệnh số 48/QP  ngày 3 tháng 2 năm 1961 đính kèm). Chắc chắn, lúc đó tướng Nguyễn Cao Kỳ chưa có bội tinh này.

            Ngoài ra, giáo sư Nguyễn Xuân Vinh còn cho biết, trong thời gian ông chỉ huy, lần đầu tiên  Không Quân Việt Nam có phi đoàn được mang dây  Biểu Chương vì đã đạt được nhiều chiến công.

            (3) Trung thành chính trị - Political loyalty.

            Trong bút ký "Con Cầu Tự...", tướng Kỳ đã tố cáo những vị Tư Lệnh tiền nhiệm của mình là đã được thăng chức và được giữ vai trò chỉ huy trên cấp tướng Kỳ là nhờ trung thành với Tổng thống Ngô Đình Diệm và là đảng viên Đảng Cần Lao. Chúng ta hãy quay trở lại thời gian 1956 -1963 để xét xem lời cáo buộc đó có đúng với ông Nguyễn Xuân Vinh không?

            Trong thời gian đó, có rất nhiều người đã núp bóng đảng Cần Lao của anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm gây ra biết bao tội ác trong dân chúng và kéo bè kết đảng để hại người đối lập, nhưng cũng không thiếu gì người, vì thiếu tài, thiển đức không đạt được địa vị như ý mình muốn, hoặc vì thiếu thức  thời nên đã nhân cơ hội đó, đổ vấy cho thượng cấp của mình là Cần Lao. Theo chỗ chúng tôi được biết, trong Không Quân, lời tố cáo của tướng Kỳ phần lớn thuộc loại sau cùng. 

            Sở dĩ  tướng Kỳ có lời cáo buộc như vậy, trước hết có thể là vì nhỏ nhen ganh tị. Ông Kỳ không được huấn luyện đầy đủ về chỉ huy, tham mưu, không có đức độ của một người lãnh đạo, nhưng đã ham muốn từ lâu mà không được chức vị Tư Lệnh Không Quân, một chức vị đòi hỏi nhiều đức tính và khả năng chuyên môn mà Thiếu tá Kỳ lúc đó không có, hoặc chưa có; do đó tướng Kỳ đã trút lên đầu vị cựu  Tư Lệnh nỗi bực tức của mình. Thật vậy, là Chỉ Huy Trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải căn cứ tại Tân Sơn Nhất, Thiếu tá Kỳ, một người ngông cuồng và cao ngạo có tiếng, đã tự cho mình là một sĩ quan quan  trọng nhất của Không Quân, lại thường có nhiệm vụ chuyên chở những nhân vật quân sự hay dân sự cao cấp đi đây đi đó -" Often, I ferried top military or civilian officials from Saigon to another part of the country" (BC trang 48). Do đó, khi chức vụ Tư Lệnh Không Quân được Tổng Thống Diệm trao cho một người khác, Trung Tá Nguyễn Xuân Vinh, một sĩ quan không quân đích thực, xuất thân từ một trường Sĩ Quan Không Quân nổi danh của Pháp và là bậc thầy của Thiếu tá Nguyễn Cao Kỳ về nhiều mặt, thì Thiếu tá Kỳ hận, không còn cách nào bào chữa hay hơn cho cái tính cao ngạo của mình là vu cáo cấp  trên, ngay cả với người đã đối xử ân nghĩa với mình.

            Hơn nữa, trong thời gian ông Diệm làm Tổng Thống VN, ai là nhân viên của chính quyền VN không phải trung thành với chính sách của chính phủ?. Tướng Kỳ cũng vậy, khi được dịp làm Thủ Tướng, ông chọn nhân viên chính phủ của ông,  người nào tuân lệnh ông, hay ông chọn người chống phá ông ? Ngay như tại một xứ dân chủ truyền thống như Hoa Kỳ, nếu vị Tướng lãnh nào đó không tuân phục Tổng Thống thì chỉ có nước từ chức về vườn, chứ đừng nói tới việc được thăng chức? Trong khi đó, thiếu tá Kỳ, thường tỏ ý bất bình với chính sách của Tổng Thống mà vẫn được Tư lệnh Nguyễn Xuân Vinh giữ làm Chỉ Huy Trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải, một vị trí rất quan trọng trong Không Quân và Đại tá Đỗ Mậu, Giám Đốc Nha An Ninh Quân Đội - " Một Cần Lao Số Một  - Mậu was a Can Lao Number One" như tướng Kỳ viết ở trang 83, thường giúp đỡ và che chở cho Thiếu tá Kỳ, thì với lời cáo buộc như vậy của ông Kỳ, người ta chỉ có thể  hiểu là ông Kỳ nhỏ nhen ganh tị và thiếu thức thời .

            Dưới đây, chúng tôi xin trích dẫn lời của tướng Đỗ Mậu viết về ông Kỳ trong Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi (trang 769-770), khi chiêu dụ Trung tá Kỳ nhập Nhóm Đảo Chánh lật đổ ông Diệm tháng 11 năm 1963 để xem Đại tá Đỗ Mậu có phải là Cần Lao Số Một như tướng Kỳ nói hay không. " Sau Nguyễn Văn Thiệu, tôi cho mời Trung tá Nguyễn Cao Kỳ, đang là Chỉ Huy Trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải đến gặp tôi. Kỳ quen với tôi từ ngày tôi về nha ANQĐ, liên hệ của chúng tôi thắm thiết như anh em. Chúng tôi thân với nhau đến độ mỗi lần Kỳ đến nhà tôi là tự động vào thẳng tủ lạnh lấy đồ ra ăn... Khi bà cụ thân mẫu Kỳ tạ thế, Kỳ lại đến gặp tôi nhờ giúp đỡ: "Buổi sinh tiền, mẹ tôi ngỏ ý muốn khi mất sẽ được chôn cất ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi mà tôi thì quá túng thiếu không làm sao báo hiếu được, vậy nhờ Đại tá giúp đỡ đàn em". Cảm cái cảnh Kỳ hiếu thảo mà lại nghèo nàn, tôi giúp Kỳ chôn cất mẹ theo ý nguyện và mua biếu tặng bà cụ đám đất trong nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi với giá ba mươi ngàn đồng ..."

            "Kỳ là người có nhiều nghệ sĩ  tính, có phong thái một lãng tử hào hoa nên được binh sĩ không quân mến chuộng. Năm 1960, Kỳ đã theo nhóm sĩ  quan lãnh đạo cuộc đảo chánh Nhảy Dù, nhưng được tôi dung thứ không bắt vì tôi biết Kỳ làm vì yêu nước và vì Kỳ là sĩ quan được binh sĩ kính mến. Năm 1962-63, một số thuộc viên của Kỳ lợi dụng công tác chuyển vận các sĩ quan Bảo An đi học du kích chiến ở Mã Lai để buôn lậu hàng hóa rẻ tiền từ Singapore về nên bị Quan Thuế bắt, tôi đã phải thiết tha can thiệp với Bộ Trưởng Tài Chánh Nguyễn Lương (hiện ở Pháp) và Tổng Thống Diệm tha thứ cho Kỳ và các sĩ quan phi công trong Liên Phi Đoàn Vận Tải..."(lúc đó là vào năm 1962, Đại tá Nguyễn Xuân Vinh vẫn là Tư Lệnh Không Quân còn nhớ chuyện này và tướng Kỳ xác nhận trong BC trang 165-167). "Hôm nay tôi gọi Kỳ xuống đây để cho biết tôi sẽ tổ chức lật đổ ông Diệm và rủ Kỳ theo tôi. Kỳ đứng bật dậy đưa tay chào mạnh mẽ "Đàn em sẵn sàng tuân theo lệnh đại ca"... Động viên được một chiến sĩ cảm tử như Nguyễn Cao Kỳ xong, tôi cảm thấy an tâm hơn. Sau đó tôi cho mời Trung tá Vĩnh Lộc ..."

            Qua những lời lẽ đẹp đẽ và cách hành xử rất nhân hậu của Đại tá Đỗ Mậu với ông Kỳ như trên, và nhờ tham gia cuộc đảo chánh đó, Trung tá Kỳ một bước nhẩy vọt lên Tướng, rồi Thủ Tướng và Phó Tổng Thống, thế mà tướng Kỳ không những đã không biết ơn nghĩa, mà còn xách mé xếp tướng Mậu vào loại Cần Lao Số Một, thì tướng Kỳ chẳng qua chỉ là hạng người tâm địa phản trắc mà thôi.

            Riêng với Đại tá Nguyễn Xuân Vinh, chúng tôi chưa hề nghe thấy ai trong Không Quân hay bất cứ ở đâu, than phiền về ông Nguyễn Xuân Vinh (ngoại trừ ông Nguyễn Cao Kỳ trong Con Cầu Tự) là đã xu thời với người có quyền thế để ức hiếp, đối xử không công bình với thuộc quyền mà ngược lại, chỉ là những ngợi khen và thán phục về tài năng, đức độ và thái độ khoan hòa với mọi người của ông Nguyễn Xuân Vinh.

            Để cho công bình với Tướng Kỳ, chúng tôi cũng lại xin trích dẫn lời của tướng Đỗ Mậu viết về  Đại tá  Nguyễn Xuân Vinh trong VNMLQHT, từ trang 472 đến hết trang 474 như sau :

            " Tôi gặp Nguyễn Xuân Vinh từ ngày hai chúng tôi còn ở Nha Trang (1955) ... Sau khi biết Vinh từng bị nhóm sĩ quan của tướng Nguyễn Văn Hinh chèn ép ganh ghét, biết Vinh có bằng Cử Nhân Toán, biết phong cách đàng hoàng của Vinh, biết Vinh rất thông minh và có chí lớn, tôi thầm nghĩ phải tiến cử Vinh với ông Diệm để một nhân tài của Quân đội khỏi bị mai một... Năm 1958 khi tôi về chỉ huy ngành An Ninh Quân Đội, Vinh phục vụ tại căn cứ Tân Sơn Nhất, tôi bèn đem hồ sơ của Vinh trình bầy với ông Diệm và đề bạt Vinh làm Tham Mưu Trưởng Bộ Tư Lệnh Không Quân. Tôi còn mang tham vọng đề bạt Vinh lên giữ chức Tư Lệnh Không Quân vài năm sau nữa... Quả thật, chỉ ít tháng sau mặc dù còn mang cấp bậc Trung Tá, Vinh được ông Diệm cử giữ chức Tư Lệnh Không Quân, lòng tôi rộn lên niềm sung sướng ... Một hôm chủ nhật, hình như sau biến cố đảo chánh của Nhẩy Dù (1960) Vinh cho  tôi biết vừa nhận được nghị định thăng cấp Đại tá...

            "Nhưng rồi hoàn cảnh đất nước, bản chất của chế độ Diệm đưa đẩy Đại tá Nguyễn Xuân Vinh không đi theo bước chân của Hàn Tín, làm kẻ ngu trung để khỏi phải chết oan khiên như Tề Giả Vương họ Hàn.

            "Thái độ nghi ngờ của ông Diệm sau vụ ném bom dinh Độc Lập và chế độ bất nhân tâm của Công Giáo Cần Lao buộc con người khí phách, có chí lớn như Nguyễn Xuân Vinh từ giã Binh Nghiệp, từ giã cao sang để tiếp tục con đường Văn học...

            " Nguyễn Xuân Vinh không chỉ là một cựu Tư Lệnh Không Quân Việt Nam, không chỉ là một Khoa Học Gia có chân trong Hàn Lâm Viện Khoa Học (Hàng Không và Không Gian) Pháp, mà còn là một Nhà Văn ...

            "Quả thật cuộc đời và sự nghiệp Nguyễn Xuân Vinh đáng làm cho người đời suy gẫm, đáng làm gương cho thế hệ thanh niên ..."      

            Đọc những lời tâm huyết của những người trong cuộc có thẩm quyền lúc bấy giờ như của Tướng Đỗ Mậu, và xem xét những chứng liệu đã trình bầy, chúng tôi có thể quả quyết những lời cáo buộc của tướng Kỳ về ông Nguyễn Xuân Vinh là hoàn toàn sai lạc.

             B) " Ông Nhu tức giận cách chức Vinh ..." 

            Đây lại thêm một điều sai lầm khác nữa của tướng Kỳ khi nói về vị Tư Lệnh tiền nhiệm  Nguyễn Xuân Vinh :

            " Mặc dù Quốc và Cử đã tự mình hành động (chứ không do ai khác móc nối), sau khi dinh (Độc Lập) bị dội bom, ông Nhu thật giận giữ đã cách chức Vinh khỏi chức vụ Tư Lệnh Không Quân và thay thế bằng Đại tá Huỳnh Hữu Hiền, một cựu khóa sinh khác cùng lớp với tôi - và dĩ nhiên, một đảng viên Cần Lao trung kiên...Even though Quốc and Cử had acted on their own, after the palace bombing, a furious Nhu fired Vinh as VNAF chief, replacing him with Colonel Huynh Hữu Hiền,  another of my classmates - and, of course, a staunch member of the Can Lao." (BC trang 80) .

            Trước khi bàn về nhận xét nêu trên của tướng Kỳ, chúng tôi xin nhắc lại một vài biến cố và sự việc trong Không Quân VN từ đầu năm 1962 đến cuối năm 1962 .

            Về biến cố đã xảy ra, Tướng Kỳ viết : " Vào ngày 27 tháng Hai năm 1962,  2 phi công VN lái A-1 Skyraiders cất cánh từ Tân Sơn Nhất  lấy lý do yểm trợ  cuộc hành quân chống Việt Cộng, nhưng thật sự , đã quay trở lại Saigon  và thả bom dinh Tổng thống Diệm . Hầu như toàn thể Dinh Độc Lập bị phá hủy, nhưng ông Diệm và gia đình thoát hiểm - On February 27, 1962, two VNAF pilots flying A - 1  Skyraiders took off from Tansonnhut on what was supposed to be a ground support mission against the Vietcong. Instead they turned back over Saigon and bombed Diem' s official residence. Much of Presidential Palace was destroyed, but Diem and his family escaped serious injury" (BC trang 79-80).

            Sự việc quan trọng xẫy ra ở Không Quân ai cũng biết là việc Đại tá Nguyễn Xuân Vinh chính thức ký giấy tờ bàn giao chức vụ Tư Lệnh Không Quân cho Đại tá Huỳnh Hữu Hiền, trong một buổi lễ có sự hiện diện của Đại Tướng Lê Văn Tỵ, vào cuối tháng 8 năm 1962,  6 tháng sau vụ dội bom Dinh Độc Lập.

            Một điều không có gì bí ẩn, nhưng ông Kỳ không được biết là, từ năm 1960, Đại tá Vinh, mặc dù đang nắm giữ chức Tư Lệnh Không Quân, đã xin và đã được Không Quân Hoa Kỳ cấp phát học bổng học Ph. D. ở Mỹ, nhưng xin đi nhiều lần mà Tổng thống Diệm chưa cho phép. Không Quân Hoa Kỳ đã gia hạn nhiều lần, đến đầu tháng 9 năm 1962 mà ông Vinh không nhập học, thì họ phải bãi bỏ luôn học bổng đặc biệt đó. Lúc bấy giờ, Tổng thống Diệm mới bằng lòng cho phép Đại tá Vinh đi du học Hoa Kỳ, chứ không phải bị cách chức như tướng Kỳ hoang tưởng.

            Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là tướng Kỳ nói ông Ngô Đình Nhu cách chức Đại tá Vinh. Ông Nhu là em ruột và là Cố vấn của Tổng thống Diệm, tuy quyền uy trong hậu trường rất lớn, nhưng chúng tôi chưa từng nghe ai nói, ông ta với tư cách cố vấn có quyền ký giấy cách chức ai trong quân đội cả. Đã may mắn nhờ Đảo Chánh được làm đến Tư Lệnh Không Quân, rồi Thủ Tướng, rồi Phó Tổng Thống mà Tướng Kỳ chẳng học hỏi được gì, ngoài cái thói ăn nói ngạo mạn. Nếu tướng Kỳ chịu khó bỏ thì giờ ra đọc sách báo Không Quân thì biết được thêm nhiều chuyện. Đặc biệt trong bài viết của Gman về Phi Đoàn I Khu Trục và Trinh Sát trong thời khoảng (1956 - 1963), nghĩa là trước khi ông cầm quyền, ông sẽ thấy sự đóng góp và công trạng của các sĩ  quan phi công khu trục trong đó có ông Huỳnh Hữu Hiền, người cũng được ông gán cho cái mũ Cần Lao trung kiên. Ở trong bài báo, tác giả Gman, bút danh quen thuộc của Đại tá Nguyễn Quang Tri, đã viết như sau về biến cố ném bom Dinh Độc Lập, xảy ra khi ông đang làm Chỉ Huy Trưởng Phi Đoàn : "Sau vụ này, Tổng Thống Ngô Đình Diệm xuống Biên Hòa và gọi chúng tôi trình diện tại sư đoàn 5 Bộ Binh. Sau lần thăm viếng đặc biệt này, Tổng Thống Diệm đã không nhận sự từ chức của tôi, còn khuyên phải cố gắng chăm lo việc hành quân cho tốt". 

            Nếu nói rằng vì vụ ném bom Dinh Dộc Lập mà Tổng Thống Diệm không hài lòng với Đại tá Nguyễn Xuân Vinh là điều có thể hiểu được . Tuy nhiên, không vì thế mà Tổng Thống Diệm đã kém trọng nể Đại tá Nguyễn Xuân Vinh. Chứng cớ là cả hai chính phủ Việt Nam và Hoa Kỳ đã chu đáo xắp xếp thời gian du học của Đại tá Vinh như chuyến công du của một vị Tư lệnh Không Quân VN đương quyền. Chúng tôi nhận được tài liệu Không Quân Hoa Kỳ đã lựa chọn một sĩ quan cán bộ có trình độ Tiến sĩ  làm "Sĩ quan Giao tế-Protocole Officer"  để tổ chức cho Đại tá Nguyễn Xuân Vinh, một người mà Không Quân Hoa Kỳ rất kính trọng và coi như một nhân tài hiếm có, thăm viếng những cơ sở của Không Quân Hoa Kỳ nào mà ông Vinh muốn để trau giồi kiến thức trong thời gian ở Hoa Kỳ (thư của Đại Úy John S. Pustay, Protocole Officer, USAF đính kèm).  Ngoài ra, Đại tá Nguyễn Xuân Vinh còn được đem cả gia đình đi theo sang Hoa Kỳ.

            Những điều nêu trên chứng tỏ rằng Đại tá Nguyễn Xuân Vinh đã được cả hai chính phủ Việt Nam và Hoa Kỳ đặc biệt đãi ngộ vì những công trạng đóng góp đã qua và tiềm năng đóng góp to lớn hơn nữa trong tương lai cho đất nước của ông khi ông trở về Quê Hương.

            Như chúng tôi đã nói, chúng tôi không có ý muốn phê bình toàn thể bút ký " Con Cầu Tự - Cuộc Tranh Đấu Của Tôi Để Cứu Việt Nam" mà chỉ nhận xét về những điều tướng Kỳ nói về Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh mà thôi. Chỉ trong một số ít trang giấy nói về một nhân vật, mà chúng tôi đã thấy tướng Nguyễn Cao Kỳ, vì chủ quan cao ngạo, vì ganh ghét, vì thiếu hiểu biết và thiếu thức thời, đã viết những lời hoàn toan sai lạc về giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, một người "Văn Võ Toàn Tài", không những một Lão tướng Đỗ Mậu hết sức kính phục, mà đa số người Việt tâm huyết đều mong muốn thế hệ thanh niên Việt noi gương.

            Đối với nhận xét của cá nhân chúng tôi, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, trên hết, còn là một bậc Thầy nhân hậu, đức độ vẹn toàn.

            Đọc xong bút ký " Buddha's Child - My Fight To Save Viet Nam", chúng tôi thật tình lại thất vọng thêm về tướng Nguyễn Cao Kỳ. Từ hồi còn trẻ, tuy chúng tôi không mấy phục ông Tướng, Thủ tưóng Cao bồi, nhưng vẫn mong sao cho ông thành công, vì dù sao, ông cũng thuộc lớp đàn anh của chúng tôi tại Chu Văn An Hà Nội. Tưởng rằng, đã một thời đạt tới địa vị quyền uy nhất của miền Nam Việt Nam, đã từng trải qua những bước thăng trầm theo vận nước và ở tuổi 73, tuổi "thất thập cổ lai hi", đáng nhẽ tướng Kỳ phải biết mình biết người, viết bút ký cho trung thực cũng đủ giúp ông lấy lại uy tín cho những nông nổi, bốc đồng của thời tuổi trẻ đã qua. Đằng này, ông vẫn nóng nẩy, cao ngạo và hợm hĩnh... nhiều khi viết sai sự thực, bịa đặt những điều không có để hạ thấp người khác, và để chứng tỏ cái gì ông cũng nhất thiên hạ. Chỉ đọc cái tiêu đề cuốn bút ký của ông, đại đa số người Việt cùng thời với ông đã phải chau mày, nhăn mặt; vì ai cũng biết, phần lớn những tranh đấu của ông, nếu có, chỉ là tranh dành địa vị và quyền lực cho cá nhân của Tướng  Kỳ mà thôi !.

across2.gif (136 bytes)  đọc bài của tác giả Vũ Trung Hiền

 

Debate Page | Home  | Go to top


font> Bài viết cho mục này, xin gởi attachment về email: giaodiem@giaodiem.net

. ..........