VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC

[Nhân Đọc Những Bài Viết Về Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh]

 Trần Chung Ngọc

 

   Gần đây, một số trang nhà đồng loạt lên tiếng ca tụng khoa học gia Dương Nguyệt Ánh.  Trước đây, tôi cũng đă đọc bài Trương Sĩ Lương phỏng vấn nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh.   Nhân danh là một người cũng làm công tác khoa học, trong bài này tôi xin bày tỏ vài ư kiến cá nhân về khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, và tôi tin rằng tuyệt đại đa số người dân Việt, người dân Việt hiền ḥa yêu chuộng ḥa b́nh, ở trong nước cũng như ở hải ngoại, sẽ đồng ư với tôi.

  Trong bài phỏng vấn của Trương Sĩ Lương, khoa học gia Dương Nguyệt Án được giới thiệu bằng một đoạn dài nhưng tôi chỉ xin trích dẫn vài lời sau đây:

     - Nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh chính thức được quốc hội Hoa Kỳ trao tặng Huy Chương Phục Vụ Quốc Gia về An Ninh (Service to America Medal for National Security)

     - Cô [Năm nay Dương Nguyệt Ánh đă 47 tuổi và đă có 4 con] đă tốt nghiệp trung học, Kỹ Sư Hóa Học, Điện Toán và Cao Học Quốc Gia Hành Chánh, tất cả đều với hạng danh dự.

     - Nguyệt Ánh đă đóng góp hơn 24 năm cho Khoa Học và Kỹ Thuật Quốc Pḥng. Cô là một trong những chuyên gia chất nổ hàng đầu của Hoa Kỳ, với danh tiếng ở tầm vóc quốc tế.

   - Trong thập niên 90, cô từng lănh đạo toàn bộ chương tŕnh nghiên cứu và chế tạo chất nổ của Hải Quân, và đă đem lại 10 chất nổ mới cho 18 loại vũ khí được trang bị cho Hải, Lục, Không Quân và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ

   - Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh được nhiều người biết đến qua thành quả chế tạo bom Áp Nhiệt cho chiến trường A Phú Hăn.

- Gần đây nhất, đài truyền h́nh Discovery và Military Channel đă cho tŕnh chiếu thành quả khoa học của vũ khí Áp Nhiệt và tường thuật về KHG Dương Nguyệt Ánh trong loạt phim tài liệu về những bộ óc đàng sau những vũ khí tương lai của thế giới (“Future Weapons”).

   Ngoài những thành tích ở trên, chế tạo chất nổ và bom đạn, những vũ khí giết người, để giúp cho sách lược xuất cảng dân chủ của Mỹ thành công, đọc bài phỏng vấn của Trương Sĩ Lương, chúng ta biết Dương Nguyệt Ánh c̣n là một “chiến sĩ dân chủ” nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại.  Sau đây là vài tư tưởng của bà với vài ghi nhận của Trần Chung Ngọc trong dấu ngoặc:

  -  Nguyệt Ánh thấy giới trẻ, nếu có cơ hội, nên tích cực tham gia vào sinh hoạt chính trị và chính giới Hoa Kỳ hay tại các quốc gia đang sinh sống. Càng có nhiều dân biểu nghị sĩ trong ngành lập pháp và công chức cao cấp trong các cơ quan hành pháp th́ chúng ta càng dễ vận động cho những nguyện vọng của cộng đồng Việt [nguyện vọng của cộng đồng Việt ở Mỹ là nguyện vọng như thế nào, có thể có một nguyện vọng chung không?], và vận động hậu thuẫn quốc tế trong công cuộc đấu tranh dành Tự Do Dân Chủ [của Mỹ??] cho Việt Nam. [nghĩa là nhờ quốc tế can thiệp vào nội bộ Việt Nam, vi phạm chủ quyền của Việt Nam?]

   -  Điểm bất lợi là họ sinh ra hoặc lớn lên trên xứ người, nên thiếu hiểu biết về lịch sử và nhất là cuộc chiến tranh VN. Muốn giúp cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam th́ họ cần phải có lập trường dân tộc vững chắc và hiểu rơ lịch sử để có thể đối thoại được với người CS và không bị CS lung lạc bằng lư luận tuyên truyền. [Đây là lập trường dân tộc vững chắc và hiểu rơ lịch sử của Dương Nguyệt Ánh]  Điều cần nhấn mạnh là các phụ huynh nên tự ḿnh hướng dẫn con em trong lănh vực này v́ sách vở giáo khoa ở trường học và phim ảnh phần nhiều là tài liệu thiên tả, với mục đích xuyên tạc và bôi nhọ chính nghĩa và quân đội VNCH. [Mỹ là nước thiên hữu bậc nhất, cực hữu, thế mà  sách vở giáo khoa ở trường học và phim ảnh phần nhiều lại là tài liệu thiên tả, Dương Nguyệt Ánh có ư nói rằng những ǵ không đúng với ư kiến của những người chống Cộng như Dương Nguyệt Ánh th́ đều là tả hết.  Dương Nguyệt Ánh nói như vậy có phải là quá ngớ ngẩn không?  Mặt khác, Dương Nguyệt Ánh muốn các bậc phụ huynh phải nhồi vào đầu óc con em nhiệm vụ tiếp nối cuộc chiến Quốc-Cộng của trên 30 năm về trước, vinh danh chính nghĩa của VNCH qua hai chính quyền Diệm, Thiệu, và uy dũng của quân đội VNCH trong cuộc tháo chạy v́ bị Mỹ phản bội.  Xin lỗi nhé, tôi không bao giờ muốn nghe theo Dương Nguyệt Ánh để đầu độc, làm ô nhiễm đầu óc con em tôi đâu]

   Vấn đề then chốt của chúng ta là làm sao để chúng ta tạo cho con em ḿnh cái ư muốn tham gia vào công cuộc tranh đấu giành tự do dân chủ cho VN. [Nhưng vấn đề chính là “chúng ta” đă hiểu thế nào là tự do dân chủ ngay trên một đất nước tự do dân chủ chưa] Theo thiển ư của NA, điều trước tiên là cần tạo cho con em chúng ta niềm hănh diện về nguồn gốc VN của họ bằng cách dạy cho họ biết lịch sử VN. Thí dụ: ông cha chúng ta từng đánh bại Mông Cổ, một đoàn quân bách chiến bách thắng nhất trong lịch sử thế giới, cả ba lần họ xâm lăng VN, trong khi họ đông và mạnh gấp mười chúng ta. Sự kiện chúng ta bị người Tàu đô hộ cả ngàn năm, bị người Pháp đô hộ gần 100 năm mà chúng ta vẫn giữ đươc ngôn ngữ, văn hoá và cuối cùng cũng giành lại được độc lập và chủ quyền. [Thế lực nào đă giành lại được độc lập và chủ quyền từ thực dân Pháp? Và thế lực nào đă làm tay sai cho thực dân Pháp chống lại cuộc tranh đấu của dân tộc ?]  Rồi những câu chuyện về hai Bà Trưng, Bà Triệu, vua Quang Trung, v.v... Một khi họ hănh diện ḿnh là người VN th́ họ mới có những quan tâm đến đất nước và dân tộc VN. [Dương Nguyệt Ánh cũng có thể nói là thuộc sử đấy nhưng thiếu mất đoạn chót, v́ không hề nhắc đến chuyện Mỹ đă giúp cho Pháp 80% quân phí để tái lập nền thuộc địa ở Việt Nam, rồi khi Pháp thất trận lại phá Hiệp Định Geneva và  xâm lăng Việt Nam bằng một chính sách diệt chủng tàn bạo.  Dương Nguyệt Ánh cũng không nhớ tới số lượng bom Mỹ, may mà khi đó loại bom Áp Nhiệt chưa được phát minh bởi Dương Nguyệt Ánh, đă thả trên đất nước Việt Nam, số lượng chất khai quang Agent Orange đă trải trên miền Nam, song song với những vùng oanh kích tự do và chiến dịch Phụng Hoàng v..v..]

    Đọc tiếp cuộc phỏng vấn chúng ta thấy rơ Dương Nguyệt Ánh đă bị thế hệ trước nhồi sọ về lịch sử Việt Nam và về Cộng sản bởi v́ giờ này mà c̣n nói Cộng sản “duy tŕ chính sách “hồng hơn chuyên””; “thẳng tay đàn áp giới trí thức, bắt bớ giam cầm liên miên những người đứng dậy đ̣i tự do dân chủ.”; “Người Việt hải ngoại đang sống trong tự do, cơm no cơm áo ấm, đâu cần phải tranh giành quyền lợi ǵ với nhà cầm quyền CSVN mà gọi là hận thù?” [Sai! Hận thù là hận thù, và là động cơ để trả thù, không dính dáng ǵ đến tranh giành quyền lợi, tranh dành quyền lợi bằng cách nào?  Chửi lộn? và 80 triệu người dân trong nước có để cho đám người này tranh giành quyền lợi ở trong nước hay không?] Chúng ta đ̣i tự do dân chủ cho VN là v́ nghĩa vụ đối với 80 triệu đồng bào trong nước. [Cũng lại nói bậy, 80 triệu đồng bào trong nước, cũng như hơn hai triệu đồng bào Việt ở hải ngoại, trao cái nghĩa vụ đó cho thiểu số đám người “chúng ta” của Dương Nguyệt Ánh từ bao giờ??  Có về Việt Nam mà t́m hiểu và quan sát mới biết được người dân trong nước đánh giá những hoạt động của vài nhóm chống Cộng dưới chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền là như thế nào.]  Họ không nói được th́ chúng ta phải nói giùm cho họ. [Ai mướn??] Họ đứng lên tranh đấu th́ chúng ta phải t́m cách hỗ trợ họ. [Họ là ai?  Một thiểu số dựa hơi ngoại quốc, lănh tiền từ ngoại quốc, hay là thế lực đen đă từng nổi tiếng là “hễ phi dân tộc th́ thể nào cũng phản bội dân tộc, để chống phá dân tộc nấp sau chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền??.]

   Trên đây chỉ là vài tư tưởng vĩ đại của một khoa học gia vĩ đại.  Để kết luận bài phỏng vấn, Trương Sĩ Lương  đă bốc thơm thêm vài câu mà không hiểu là ḿnh đă viết những ǵ:

   Không ai khen công chúa mặc áo đẹp và cũng không ai khen các nhà khoa học là tài giỏi, thông minh, v́ những lời khen đó thiết nghĩ dư thừa. Riêng KHG Nguyệt Ánh, ngoài tài năng xuất chúng mà bất cứ ai cũng phải công nhận, chị c̣n là một phụ nữ Việt đoan trang, hiền hậu, [đoan trang hiền hậu ở tài phát minh ra những vũ khí giết người?], rất dễ cảm t́nh khi tiếp xúc qua cung cách b́nh dị của chị. Chị không chỉ là một người vợ hiền, một người mẹ gương mẫu làm hănh diện gia đ́nh anh Hữu Thọ, mà chúng tôi tin rằng, bất cứ người Việt tỵ nạn nào cũng cảm thấy được hănh diện lây. Chị quả thật là một phụ nữ Việt Nam làm rạng danh con Rồng cháu Lạc trên đất người.

  [Trương Sĩ Lương viết bậy.  Đây là một khẳng định vô trách nhiệm (affirmation gratuite) v́ cho rằng bất cứ người Việt tỵ nạn nào cũng cảm thấy được hănh diện lây trong khi trên thực tế không phải người Việt tỵ nạn nào cũng hănh diện về một người đàn bà Việt Nam phát minh ra những loại vũ khí có tính cách hủy diệt sinh mạng con người, bất kể với lư do nào, nếu không muốn nói là ghê tởm trước những hoạt động gián tiếp giết người của Dương Nguyệt Ánh.  Trong số này, ít ra cũng có Giáo sư Trịnh Xuân Thuận, một khoa học gia nổi tiếng trong cộng đồng người Việt hải ngoại và cả ở trong nước, nếu chúng ta đă đọc cuốn “L’Infini Dans La Paume De La Main” xuất bản năm 2000, hay bản tiếng Anh “The Quantum And The Lotus”, xuất bản năm 2001, của Matthieu Ricard và Trịnh Xuân Thuận.  Hơn nữa, đa số người Việt tỵ nạn là Phật tử, ít nhất cũng chiếm một tỷ lệ trên 50%, và tôi tin rằng tuyệt đại đa số Phật tử không lấy ǵ làm hănh diện về Dương Nguyệt Ánh.  Hăy hỏi bất cứ một Phật tử nào, rằng họ có cảm thấy hănh diện về một người, dù người đó là một phụ nữ Việt Nam, đă “sáng tạo” ra những vũ khí giết người một cách kinh khủng không.  Tôi tin chắc tuyệt đại đa số sẽ lắc đầu và thở dài, tội nghiệp cho một con người đang lặn ngụp trong ma đạo, trong ác nghiệp.   Tại sao?  Đây chính là điều tôi muốn viết về Vấn Đề Đạo Đức Trong Khoa Học trong phần tiếp theo.]

   Ở trên cơi đời này, hầu như có ba hạng người:  hạng người có đầu óc [theo nghĩa có khả năng chuyên môn và biết suy tư] và có một trái tim; hạng người có đầu óc và không có trái tim; và hạng người có một trái tim nhưng không có đầu óc.  Muốn biết Dương Nguyệt Ánh thuộc hạng người nào, chúng ta chỉ cần duyệt qua vài tư tưởng của chính thị.  Bỏ qua những lời ca tụng lố bịch, mâu thuẫn của đám người vừa không có đầu óc vừa không có trái tim như: Dương Nguyệt Ánh là người đoan trang, hiền hậu; tài sắc vẹn toàn; đầy đủ tài đức; là gương sáng cho lớp trẻ v..v.., chúng ta có hai bài viết về Dương Nguyệt Ánh, qua đó chúng ta có thể thấy phần nào con người của khoa học gia nổi tiếng (tiếng ǵ?) này.  Cũng như ở trên, tôi xin có vài nhận định ngắn để trong dấu ngoặc.[…]

   Bài thứ nhất của Andrew Lam, viết ngày 8 tháng 4, 2004, với nhan đề mà tôi dịch thoát như sau:  Bà Bom: Người Mỹ Gốc Việt Làm Bom cho Cuộc Chiến Chống Khủng Bố. [Bom là một vũ khí siêu khủng bố.  TCN] (Bom Lady: Vietnamese American makes tools for war on terror)

 

   Bài thứ hai do Nguyên Anh Chuyển Ngữ của Robin Tierney (Sunday, April 30, 2006 ; Page M03), không thấy có đầu đề.

   Bài của Andrew Lam mở đầu bằng câu:  “Bà ta sợ máu, nếu không bà ta đă trở thành một bác sĩ.  Bà ta hầu như sỉu đi trong một lớp học về vạn vật ở trung học khi phải mổ một con vật nhỏ nào đó, bà ta nói vậy.  Để giữ điểm trung b́nh cao nhất, bà ta đă bỏ lớp học trên.”  [Dương Nguyệt Ánh sợ máu, không dám mổ cả một sinh vật nhỏ nhoi trong lớp học, nhưng lại chế tạo bom để thiêu thành than con người, và chắc chắn trong số nạn nhân không phải chỉ có những người Hồi Giáo khủng bố mà c̣n có các thường dân vô tội, gồm cả ông già, bà cả, phụ nữ và trẻ con.  Lẽ dĩ nhiên thiêu thành than th́ không đổ máu, và Dương Nguyệt Ánh ở xa, không hề trực tiếp nh́n thấy những sự tàn phá khủng khiếp của loại bom mà bà đă góp phần quan trọng trong việc chế tạo ra nó, nhưng chắc chắn đă nh́n thấy những h́nh ảnh về thành quả phát minh của ḿnh.  Cho nên bà cảm thấy hănh diện và rất an tâm.  Nhớ khi xưa, trong thời đại hắc ám, giáo hội Công Giáo cũng đă thiêu sống khoa học gia Giordano Bruno và các phù thủy v́ không muốn đổ máu, và cũng v́ tin rằng Chúa ở trên trời thích hít hà mùi thịt khét, như một mục sư gần đây đă phán. Sau vụ 9-11 ở New York, trước ngày lễ Halloween, 31 tháng 10 hàng năm, Mục sư Tin Dữ Deacon Fred, trong một bài giảng cho các tín đồ, cho rằng bổn phận của người Ki-tô là phải giết phù thủy ngay trong thời đại này: “Thiên Chúa rất rơ ràng ở đây, thưa quư vị, ông ta không muốn cho các phù thủy sống.  Chúng ta phải giết các phù thủy!  Nếu không, chúng ta đang bất tuân lệnh của Thiên Chúa.  Chúa Jesus sẽ vui mừng  đến chảy nước mắt nếu ông ta từ trên đám mây cúi xuống và hít hà lên mùi thịt nướng của một phù thủy trong ngày lễ Halloween này. [Trong ngày lễ Halloween vào 31 tháng 10 mỗi năm, rất nhiều người ăn mặc giả làm phù thủy kéo ra chật đường phố]  (God is very clear here, folks, he doesn't want witches to live. We are supposed to be killing witches! If we don't, we are disobeying God. Jesus would weep tears of joy if He leaned down off His cloud and sniffed up the burning flesh of a witch this Halloween.)  Nhưng h́nh như, đối với các phù thủy, trước khi mang đi thiêu sống đều có màn tra tấn rất dă man để lấy cung thú tội, và tra tấn với các h́nh cụ khủng khiếp, sắc bén mà không đổ máu th́ quả thật là một phép lạ.]

   Điều này chúng ta có thể thấy rơ con người của Dương Nguyệt khi bị đặt trước vấn đề:

    Mọi loại bom đều được làm ra để giết .  Dương Nguyệt Ánh làm thế nào có thể ḥa hợp công việc của ḿnh với những hậu quả của sự sáng tạo của ḿnh? (But all bombs are designed to kill. How does Duong reconcile her job with the consequences of her creation?)  Bà ta đă trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: “Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người.”  (“I’m not on the operation side,” she says quickly, not missing a beat. “We don’t deal with human fatality.”)  Đó là lập trường của một người mẹ Việt Nam đoan trang hiền hậu, tài sắc vẹn toàn, đầy đủ tài đức như một số người đă ca tụng..  Tôi nghĩ Dương Nguyệt Ánh thuộc hạng người có đầu óc nhưng thiếu mất một trái tim, trái tim của con người đúng nghĩa là một con người.

    Đến đây chúng ta cần trích dẫn quan niệm của một khoa học gia trở thành một tu sĩ Phật Giáo, Matthieu Ricard,  và của một Phật tử cũng là một khoa học gia, Giáo sư Vật Lư Các Thiên Thể (Astrophysicist) Trịnh Xuân Thuận trong cuốn The Quantum and the Lotus, trang 16:

    Matthieu Ricard:   

     Một số nhà khoa học cho rằng công việc của họ hoàn toàn chỉ là t́m hiểu và khám phá, và họ không có trách nhiệm ǵ về việc sử dụng những phát minh của họ.  Một lập trường như vậy chỉ là sự nhận thức sai lầm, chủ tâm mù quáng, hay tệ hơn nữa, hoàn toàn bất lương.  Kiến thức đưa tới quyền lực, và quyền lực đ̣i hỏi một ư niệm về trách nhiệm và một ư tưởng là chúng ta phải chịu trách nhiệm về những hậu quả trực tiếp hay gián tiếp của những hành động của chúng ta.

   (Some scientists think that their work consists entirely of exploring and discovering, and that they aren’t responsible for the use of their results are put to.  Such a position is mere illusion, willful blindness, or, at worst, just plain dishonesty.  Knowledge gives power, and power requires a sense of responsibility and an idea that we are accountable for the direct or indirect consequences of our actions.)

  Trịnh Xuân Thuận:

   Thật không thể tha thứ được cho bất cứ khoa học gia nào biết rơ là ḿnh đang phát triển những dụng cụ giết người và giết người tập thể.  Trong cuộc chiến Việt Nam, tôi bị sốc khi biết rằng nhiều khoa học gia Mỹ nổi tiếng, gồm một vài người đă lănh giải Nobel, là thành viên của “đơn vị Jason” – một ủy ban thành lập bởi Ngũ Giác Đài để cố vấn cho quân đội về sự phát triển những vũ khí.  Tôi cảm thấy ghê tởm và kinh sợ những bộ óc thông thái này hàng tháng họp nhau để đưa ra những vũ khí có thể giết người càng nhiều càng hay.

   (It is inexcusable for any scientist to work knowingly on the development of instruments of death and mass destruction.  During the Vietnam war, I was shocked to hear that several great American scientists, including some Nobel laureates, were members of the “Jason Division”  -  a committee set up by the Pentagon to advise the military in the development of new weapons.  I found it revolting that these great minds would meet each month in order to come up with weapons that would kill a many people as  possible.)

   Hiển nhiên là Matthieu Ricard cũng như Trịnh Xuân Thuận là những khoa học gia vừa có đầu óc và vừa có một trái tim, trái tim của một con người đúng nghĩa là một con người.

   Trong cuốn What Buddhists Believe?, Dr. K. Sri Dhammananda viết một đoạn về Khoa Học Mà Không Có Tôn Giáo (Science Without Religion), trang 275-276, như sau:

   Không có những ư tưởng đạo đức, khoa học là một mối đe dọa nguy hiểm cho toàn thể nhân loại..  Những viên đạn và trái bom là những món quà của khoa học cho số người nhỏ nhoi nắm quyền lực mà định mệnh của thế giới tùy thuộc vào họ.  Trong khi đó th́ phần c̣n lại của nhân loại ở trong cảnh phập phồng lo sợ, không biết lúc nào những vũ khí hạt nhân, những khí độc, những vũ khí giết người – tất cả những hoa trái của sự nghiên cứu khoa học nhằm giết người một cách hữu hiệu – sẽ được sử dụng trên đầu họ..

   Khoa học mà không có đạo đức chỉ nói lên sự tàn phá:  nó trở thành một con quỷ hà khắc mà con người khám phá ra.  Và bất hạnh thay, chính cái con quỷ này lại trở thành có quyền năng hơn là con người.

   (Without having moral ideals, science poses a danger to all mankind…The bullets and bombs are the gifts of science to the few in power on whom the destiny of the world depends.  Meanwhile the rest of mankind waits in anguish and fear, not knowing when the nuclear weapons, the poisonous gases, the deadly arms – all fruits of scientific research designed to kill efficiently – will be used on them…

   Science devoid of morality spells only destruction: it becomes the draconian monster man discovered.  And unfortunately, this very monster is becoming more powerful than man himself.)

   Nhưng tại sao một phụ nữ Việt Nam “đoan trang, hiền hậu, tài sắc vẹn toàn, đầy đủ tài đức” như Dương Nguyệt Ánh lại đi vào ma đạo để tạo ra những vũ khí giết người một cách khủng khiếp: loại bom mà khi nổ sẽ tạo ra một vầng mây hóa chất và một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những ǵ ở trong tầm  sát hại của nó.?  Chúng ta hăy nghe Dương Nguyệt Ánh giải thích khi được hỏi “Động cơ nào đă thúc đẩy bà bước vào ngành kỹ sư hoá học và chế tạo vũ khí?”

   C̣n tại sao lại đi vào ngành chế tạo vũ khí? Bởi v́ tôi muốn phục vụ cho nền an ninh quốc pḥng Hoa Kỳ. Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn .

   Và trong bài của Andrew Lam bà ta nói: Chế tạo chất nổ là để đền đáp lại quốc gia đă cho tôi quá nhiều [Making explosives “is something to give back to the country that gave me so much.”]

   Câu trả lời này chứng tỏ Dương Nguyệt Ánh hiểu biết rất ít về chiến tranh Việt Nam v́ khi đào thoát ra khỏi Việt Nam năm 1975 bà ta mới có 15 tuổi.  Hơn nữa, bà ta có một nhận thức sai lầm về nghĩa vụ đền đáp quốc gia đă bao dung bà.  Đền đáp cho một quốc gia đă bao bọc ḿnh và cho ḿnh một kiến thức có rất nhiều cách: làm một công dân tốt, góp phần giáo dục, y tế v..v.. như bao người Việt tỵ nạn đă làm.  Nhưng đền đáp bằng cách sáng chế ra những vũ khí giết người man rợ th́ chỉ có Dương Nguyệt Ánh “hiền hậu, đoan trang” mới nghĩ ra mà không hiểu rằng như vậy thật ra đă phụ ḷng tinh thần bao dung và nhân ái của người dân Mỹ.  Đó là đền đáp cho một tập đoàn cai trị hiếu chiến Mỹ ở Ngũ Giác Đài và Bush với tư tưởng thánh chiến (lời của Bush = Crusades) đổi máu của binh sĩ cho dầu xăng v́ thế người dân Mỹ đă phản đối: “No blood for Gas.”  Ngũ Giác Đài không phải là dân Mỹ. Guồng máy chiến tranh của Mỹ cũng không phải là quốc gia Mỹ hay người dân Mỹ. Và chính sách xâm lược đế quốc của tập đoàn cai trị Mỹ từ xưa tới nay càng ngày càng làm cho thế giới ghê sợ và dè bỉu.  Người Mỹ đă thả trên đất Việt mấy triệu tấn bom, dùng B52 thả bom ngoài Bắc bừa băi, giết hại dân lành, thí dụ như thả bom vào nhà thương Bạch Mai nhân dịp Chúa giáng sinh năm 1972, vậy mà Dương Nguyệt Ánh lại đền đáp ơn trên của Mỹ bằng cách làm bom ác liệt hơn để cho Mỹ đi thả trên đầu người dân Afghanistan v.. v.., thật là một lối đền đáp ơn trên một cách kỳ lạ, vượt ra ngoài sự tưởng tượng của một con người đúng nghĩa là một con người.

   Mặt khác, câu trên đă chứng tỏ một tâm cảnh ích kỷ, chỉ biết đến ḿnh, v́ , “tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn.”  [cho đến khi tôi 15 tuổi và chạy ra khỏi Việt Nam]

 

   Thế Dương Nguyệt Ánh có biết rằng những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă gây ra sự chết chóc khủng khiếp cho hàng trăm ngàn đồng bào vô tội của bà ấy hay không?  Sau đây là một vài con số thống kê để mở mắt Dương Nguyệt Ánh về cuộc chiến.

   Theo tài liệu trong cuốn The Vietnam War Almanac, General Editor: John S. Bowman, Barnes & Noble, Inc., New York, 2005, trang 358,  hi vọng Dương Nguyệt Ánh có thể nghĩ lại và hiểu rơ hơn bộ mặt thật của cuộc chiến, bỏ qua sự chết chóc của người ngoại quốc, riêng với Việt Nam th́ :

-         Nam Việt Nam:  Chết 185528; bị thương 499026.

-         Bắc Việt:  Chết 924048; số bị thương ước tính ít nhất gấp đôi.

-         Cả hai miền:  415000 thường dân chết; 936000 bị thương.

 

   Đây chỉ là những con số ước tính khiêm tốn, con số thật có thể cao hơn.  Ngoài ra, Mỹ c̣n thả 8 triệu tấn bom xuống Việt Nam, Cambod, và Lào (vào khoảng gấp hơn 2 lần tấn bom mọi phe dùng trong đệ nhị Thế Chiến.).  Tiếc rằng Dương Nguyệt Ánh sinh sau đẻ muộn, chứ vào thời đó th́ với loại bom “thermo-barbaric” của Dương Nguyệt Ánh phát minh để đền đáp những chiến sĩ Hoa Kỳ đă bảo vệ cho bà một cuộc sống an toàn, th́ dân Việt Nam c̣n khốn khổ hơn nữa, v́ Hoa Kỳ đâu có coi người Việt Nam là người.  [Loại bom mà Dương Nguyệt Ánh góp phần sáng chế ra có tên là thermobaric (thermo là nói về nhiệt, và baric là nói về áp suất, nhưng nhiều người đă gọi đó là thermo-barbaric, barbaric có nghĩa là man rợ]

   Nhưng chưa đủ đâu, Hoa Kỳ cũng đă trải trên đất nước Việt Nam 76.954.806 lít hóa chất trong đó có 49.268.937 lít chất độc màu da cam (Nguyễn Văn Tuấn, Chất Độc Màu Da Cam Và Cuộc Chiến Việt Nam, Giao Điểm 2005, trang 52).  Tác hại lâu dài của các loại hóa chất, nhất là chất độc Da Cam, trên môi sinh và con người Việt Nam là một sự kiện không ai có thể phủ nhận. 

 

   V́ sự an toàn của cá nhân trong số hàng triệu người khác luôn luôn sống trong cảnh sợ hăi v́ bom rơi, v́ chất độc da cam, Dương Nguyệt Ánh đă quên đi tất cả những thảm họa của chiến tranh trên đất nước Việt Nam và đặc biệt góp phần lớn lao vào việc chế tạo ra những vũ khí giết hại con người, và không tránh được giết hại phụ nữ và trẻ con vô tội, để báo đáp “ơn trên” của Hoa Kỳ.  Tôi cho đây là một sự sỉ nhục cho cộng đồng Việt Nam tỵ nạn chứ không phải là chuyện đáng khoa trương ca tụng.  Ai không đồng ư, xin lên tiếng.  Những ai yêu chuộng ḥa b́nh chắc chắn sẽ đồng ư với tôi.  C̣n những ai có máu lạnh, hiếu chiến, xin cứ ủng hộ Dương Nguyệt Ánh.  Đừng có nại cớ chống khủng bố.  Hăy t́m hiểu “Why They Hate Us?”

   Hoa Kỳ đă dùng chiến trường Việt Nam như là một pḥng thí nghiệm để phát minh ra những vũ khí mới.  Thật vậy, trong một bài viết của Nick Turse, TomDispatch, ngày Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2004, chúng ta có thể đọc được một đoạn như sau:

    Trở lại 1965, Jack Raymond của tờ New York Times đă viết một bài với đầu đề khá đúng “Việt Nam Cung Cấp Cho Hoa Kỳ “Pḥng Thí Nghiệm Chiến Tranh.”.  Và trong giai đoạn lịch sử đó, có vài vị chỉ huy Hoa Kỳ đă nói công khai như vậy.  Th́ dụ như, Tướng Maxwell Taylor, Chủ tịch Bộ Tổng Than Mưu và rồi làm Đại sứ ở Nam Việt Nam, ghi nhận là: “Chúng ta phải nhận thức được tầm quan trọng của vùng này (Việt Nam) như là một pḥng thí nghiệm.  Chúng ta có những toán tới đó để t́m ra những đ̣i hỏi về quân cụ để đối phó với loại chiến tranh du kích này”

     (Back in 1965, Jack Raymond of the New York Times wrote a piece aptly headlined, "Vietnam Gives U.S. 'War Laboratory.'" And in that era, there were a couple of American commanders who publicly said as much. For instance, General Maxwell Taylor, who served as the Chairman of the Joint Chiefs of Staff and then U.S. ambassador to South Vietnam, noted that "we have recognized the importance of the area [Vietnam] as a laboratory. We have teams out there looking at equipment requirements of this kind of guerilla warfare." )

   Và chúng ta đă biết Mỹ đă sử dụng bom Napalm (tiền thân của loại bom FAE = Fuel-Air Explosive mà loại bom “thermo-barbaric” của Dương Nguyệt Ánh là một version “tiến bộ” của  loại chất nổ này.) ở Việt Nam.  H́nh ảnh một bé gái trần truồng, thân h́nh bị dính chất keo trắng của bom Napalm đang âm ỉ cháy, kinh hoàng chạy giữa đường, vẫn chưa phai nhạt trong đầu óc của những người ở lớp tuổi đă từng chứng kiến những cảnh tàn bạo vô nhân tính của chiến tranh ở Việt Nam.

   Và ngày nay, Mỹ lại dùng chiến trường Afghanistan và Iraq như những pḥng thí nghiệm, sử dụng và ca tụng ban huân chương cho những người như Dương Nguyệt Ánh, để nghiên cứu phát minh ra những vũ khí mới, có tầm hủy diệt lớn hơn, để làm hậu thuẫn cho sách lược thống trị hoàn cầu bằng kinh tế và quân sự của Mỹ, nấp sau chiêu bài xuất cảng dân chủ, tranh đấu cho nhân quyền, trong khi Mỹ có một hồ sơ khủng khiếp nhất về vi phạm nhân quyền. 

 

   Phát minh ra những vũ khí để hủy diệt sinh mạng con người th́ không thể phát xuất từ một tâm thiện.  Trong cuốn Khoa Học Về Thiện Và Ác (The Science of Good and Evil) của Michael Shermer chúng ta có sự phân tích về thế nào là Ác.  Ác ở đây nên hiểu hoặc là Tâm Ác hoặc là hành động ác, và có khi cả hai.  Làm bom hội đủ cả hai, tâm ác và hành động ác.. Chúng ta hăy đọc vài ḍng phân tích về Cái Ác (Tâm ác and/or hành động ác):

-         Cái Ác luôn luôn là có ư định (người làm Ác bao giờ cũng có lư do để biện minh cho việc làm của ḿnh).

-         Cái Ác có động cơ là sự thích thú trong đó.

-         Nạn nhân của Cái Ác thường là vô tội và người tốt.

-         Cái ác được làm bởi những người hoàn toàn khác với chúng ta [có máu lạnh].

-         Cái Ác không chỉ đối nghịch với cái Thiện, mà c̣n đối nghịch với trật tự, ḥa b́nh, và sự ổn định.

-         Những người Ác là những người ích kỷ chỉ biết đến ḿnh, và bị thúc đẩy làm ác để tăng uy tín của ḿnh.

Michael Shermer, The Science of Good and Evil, Times Books, New York, 2004, p.80:

Evil is always intentional  (perpetrators always have a justification)

Evil is motivated by pleasure.

The victims of evil is innocent and good.

Evil is conducted by people completely different from us, wholly other.

Evil is the opposite not only of good but of order, peace, and stability.

Evil people are selfish egoists driven to improve their self-esteem by evil acts.

    Làm ác nhưng vẫn tin rằng ḿnh là thiện, là tốt, đây chính là một huyền thoại, huyền thoại về làm ác với ư thiện.  Nghiên cứu về huyền thoại này, Baumeister đă kết luận là huyền thoại về Cái Ác này có thể đưa đến sự bạo hành lớn lao hơn: “Huyền thoại này kích thích con người tin rằng họ là thiện, là tốt và sẽ như vậy bất kể chuyện ǵ xảy ra, ngay cả họ đă làm tổn hại trầm trọng đến những đối thủ của họ.  Do đó huyền thoại về cái ác với ư thiện ban cho những người tin như vậy một loại miễn nhiễm về đạo đức.. Nó cho phép Cái Ác ngụy trang như là Cái Thiện.”

   (Ironically, Baumeister concludes, the myth of evil itself may lead to greater violence: “The myth encourages people to believe they are good and will remain good no matter what, even if they perpetrate severe harm on their opponents.  Thus the myth of  pure evil confers a kind of moral immunity on people who believe in it… It allows evil to masquerade as good.”) 

 

   Khi xưa, ông Nguyễn Văn Trung cũng dựa vào huyền thoại này để biện minh cho Công Giáo với luận điệu: “Sự truyền đạo Công Giáo vào Việt Nam bằng bạo lực, làm ác v..v.. là do cái “chước cám dỗ làm điều thiện””, điều thiện của Công Giáo là mang sự cứu rỗi của một người Do Thái đă chết cách đây 2000 năm ở Jerusalem đến cho dân tộc Việt Nam.

   Trên Internet có rất nhiều ư kiến về loại bom thermo-barbaric và chính sách xâm lược của Mỹ.  Ở đây, chúng ta hăy điểm qua vài quan niệm về loại bom thermo-barbaric.

1.  Những vũ khí Áp Nhiệt là một sự tiến bộ của kỹ thuật chiến tranh nhưng chúng gây ra khó khăn rắc rối v́ chúng có chiều hướng giết và làm tàn phế thường dân – giống như những vũ khí hóa học và bom chùm.  Nếu chúng ta dùng vũ khí để giết thường dân bừa băi có phải là chúng ta đang hành động như những kẻ khủng bố không?

   [Thermobaric weapons are an advance in war technology but they are troubling because of their propensity to kill and maim civilians - like chemical weapons or cluster bombs. If we use weapons that kill civilians indiscriminately aren't we behaving like terrorists?

   Posted by: Bruce at September 11, 2007 01:57 AM]

 

2.   Nước Mỹ hầu như đi vào giai đoạn kết cục suy tàn của mọi đế quốc đă dùng cường lực để đi ăn hiếp các nước khác.  Những vị lănh đạo của các người đă nói láo để kéo các người vào chiến tranh v́ quyền lực và lợi nhuận kinh tế, thí dụ như ở Việt Nam, A Phú Hăn, Iraq, giết cả triệu người.  Khi bạo lực tới nội địa (vụ 9/11) các người giận dữ.  Các người có 700 căn cứ quân sự trên khắp thế giới.  Các người thực sự tin rằng các người cần những căn cứ đó để bảo vệ quốc gia của các người?  Người Mỹ xuất sinh từ cái kho Thanh Giáo (Tin Lành Anh), kêu khóc trong đêm giữa rừng, sợ hăi mọi bóng cây.  Điều này thực sự đă tỏ rơ trong lịch sử của các người.

   [USA is almost over as all bully empires always finish. Your leaders lie you into war over and over for financial gain and power, i.e., Vietnam, Afhganistan, Iraq, killing millions. When the violence comes home you are outraged. You have over 700 military bases around the world. Do you really believe you need them to protect your "country?" Americans are from Puritan stock, crying in the night at the great forests, afraid of every shadow. It really shows in your history. ie Peoples History of the United States by Howard Zinn

   Posted by: Dr.J. Gobbler at August 24, 2007 12:02 PM]

 

 3.  Chúng ta xâm lăng một nước khác, rồi chúng ta phát điên lên v́ họ giết một số người của chúng ta.  Thật là kỳ!  Người Mỹ là những tên đồ tể kiêu căng, ngu dốt của thế giới.  Hi vọng là, một ngày nào đó cùng những thứ mà chúng ta đă giáng lên đầu người dân trong thế giới thứ ba sẽ giáng lên đầu chúng ta, theo tinh thần có vay có trả.  Hăy tưởng tượng là có một quả bom Napalm nhỏ dùng trên các thành phố, thị trấn Mỹ, giống như chúng ta đă dùng ở Việt Nam, hoặc một trái bom thuộc loại chính xác (như bom thermo-barbaric) 500 pounds thả vào trung tâm thị trường chứng khoán ở New York giống như chúng ta đă thả trên các làng mạc ở Afghanistan và Iraq, hoặc một trong những loại “chất nổ mới” [thí dụ như loại bom thermo-barbaric] dùng trên khán đài coi football, thay v́ một công sự ở Iraq.  Tôi đoán rằng như vậy là không công bằng v́ chỉ có chúng ta và cái bọn Do Thái mới được dùng  những vũ khí đó.

   [We invade someone else's country, then get mad because they kill some of us! Amazing! Americans are arrogant, ignorant butchers of the world. Hopefully, someday the same things we have been inflicting on third world people will be inflicted on our people, in the spirit of what goes around, comes around. Imagine a little napalm used on american cities and towns, the way we used it in Vietnam, or a 500 pound precision bomb dropped on the NY stock exchange the way we drop them all over villages in Iraq and Afghanistan, or one of the above "novel exposives" used at a football stadium, rather than a building in Iraq. I guess that would be unfair, as only we and the Is-piss jews get to use those weapons.

   Posted by: Pauli at July 12, 2006 08:14 PM]

 

  Và sau cùng, tôi có một bài thơ chính trị trên Internet để tặng Dương Nguyệt Ánh và những người đă ca tụng bà ta là “hiền hậu, đoan trang, tài sắc vẹn toàn, đầy đủ tài đức”.  Dương Nguyệt Ánh và độc giả trên Giao Điểm chắc chắn hiểu tiếng Anh, nên tôi không cần phải dịch, đúng ra là không muốn dịch, bài thơ này:

POLITICAL POEM:

Thermobaric weapons ? 'Thermobarbaric' is a better Description !
 

The ThermoBARBARIC bomb
Sucks air from caves,
Collapses lungs,
Ruptures the liver and spleen,
Bursts eardrums.

The ThermoBARBARIC bomb
Is deployed with great glee
By the men of the West
From the Land of the Free
In support of their Great Democracy.

The ThermoBARBARIC bomb
Joins the Daisy cutter
That destroys a small village
And it joins
Special Forces firing into a compound
In a massacre they wouldn't allow Amnesty to check up on
And it joins
Rockets fired into dungeons
(After the burning oil)

In a great
Dehumanisation
That just doesn't fit with the warm, kindly,
Caring image
That America and Britain have of themselves.

The ThermoBARBARIC bomb is, in fact,
A more accurate indication

Of our civilization

 

                                                                                      

Khoa học gia Bomblady Dương Nguyệt Ánh,
bom thermobaric và tác dụng tàn phá của nó

 

Nạn nhân bom napalm Nguyễn thị Kim Phúc
trở thành Đại sứ  
Good Will Ambassador of the United Nations