Thứ Tư, 26, tháng Tư, 2017
 
 
 
 
Chút tình riêng rất Huế
Tiểu Quyên
đăng ngày 05/08/2007
 

 

“Sông Hương vẫn chảy ngoài biên giới”- ý niệm này được Trần Hữu Lục nhắc đến năm lần trong tập văn Mẹ và con. Đó là một “dòng sông nhớ” chảy qua bao bến bờ ngõ ngách của đời người tha hương. Dù ở phương trời nào, những người con của Huế cũng thả nỗi nhớ trôi xuôi về phía dòng Hương Giang biêng biếc dáng quê nhà. Hương Giang trở thành một “dòng sông tâm thức” chảy trong lòng tác giả, cứ gọi về nỗi nhớ của một người xa quê.

Nơi dòng sông trong vắt chảy qua cù lao lắt lay hoa bắp ấy, có người mẹ Huế “mặc áo lam, tay cầm bó sen hồng” bước đi trên đường xưa, mẹ hát những khúc ca dao ngọt ngào và yêu thương như tình mẹ. Có người cha chăm chút cẩn một bức hoành phi để hoài niệm một thời xưa cũ. Có đôi mắt biết nói “những lời của bình minh trên dòng sông xanh, của đêm nguyệt hồ và của chiều thủy tạ”... Dòng Hương Giang nhẹ nhàng chảy qua xứ Huế nhưng lại cuồn cuộn trong nỗi thương nhớ của người xa.

Đọc Mẹ và con của Trần Hữu Lục, người đọc chừng như thấy được một nỗi nhớ đằm sâu trong từng trang viết. Hình ảnh quê làng hiện lên rõ rệt và gần gũi, từ “cây cầu ván sụp đổ, cây gáo hàng trăm tuổi, con hạc giấy đã cụt đầu gãy cánh...” đến “tiếng gọi đò và những câu hò mái đẩy xa vắng trên khúc sông ba bến”. Người ta không sống bằng quá khứ, nhưng sẽ chẳng thể nào quên nơi bắt đầu cho một cuộc hành trình. Nỗi nhớ mang màu ký ức trôi xuôi theo những bước chân của một người “rất Huế”. Những câu ca dao “về sen khô hồ cạn, về hoa quân tử... vẫn mãi cù rúc thương nhớ”, và trong đôi mắt người xa quê vẫn “rờm rợp những chuyện cũ”. Quê làng mãi mãi là một ngọn đèn không tắt, là cõi đi về cho những người con xa xứ.

Đất Huế trong văn của Trần Hữu Lục hiện lên mộc mạc và bao dung, gần gũi và chân tình. Người Huế thâm trầm mà sâu lắng, hình ảnh họ đẹp vẹn nguyên trong trái tim của bao người, bao thế hệ. Vẫn còn đó hình ảnh một Trịnh Công Sơn - “người hát rong đi qua miền đất này để hát lên linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo”; còn đó một Hoàng Phủ Ngọc Tường - vị giáo sư văn chương tài hoa mà bao thế hệ học trò yêu kính; một Võ Quang Yến - nhà văn hóa đã nửa thế kỷ đi xa mà vẫn đau đáu hồn quê...

Dường như, với Mẹ và con, tác giả Trần Hữu Lục đã hòa vào dòng chảy của đời một chút tình rất riêng, rất Huế.

TIỂU QUYÊN

Link: http://www.giaodiemonline.com /sach_detail.php?sachid=111
Các sách cùng tác giả
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |