Thứ Năm, 14, tháng Mười Hai, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Khảo sát “tinh thần không tôn giáo” ở Hoa Kỳ
Vân Tuyền
đăng ngày 19/11/2017
 

Gần 2.000 người Mỹ tham gia khảo sát của Viện nghiên cứu tôn giáo (PRRI) nửa đầu năm 2017. Kết quả cho thấy 18% người Mỹ được xác định là tín ngưỡng nhưng không tôn giáo. Những người thuộc nhóm này thường có trình độ học vấn và trẻ tuổi hơn. Khoảng 40% những người có bằng cấp đại học sau bốn năm. Khoảng 17% có bằng hậu đại học.

Quan điểm chính trị của họ có khuynh hướng tự do, khi so sánh với đồng nghiệp chính trị của họ. Khoảng 40% trong số họ tự cho mình tự do. Khoảng 27% dân số Hoa Kỳ không có tín ngưỡng tôn giáo. 

Một điều đáng ngạc nhiên, khi tìm kiếm những người Mỹ tín ngưỡng nhưng không tôn giáo, họ vẫn tiếp tục nhận diện những truyền thống tôn giáo cụ thể. Chỉ khoảng 30% là tín ngưỡng nhưng không liên quan đến tôn giáo. 18% mô tả mình là một người theo đạo Tin Lành. Một tỷ lệ đồng nhất, 18%, xác định mình là Thiên Chúa giáo. Khoảng 13% thuộc các truyền thống tôn giáo như Phật giáo, Do Thái giáo, hoặc Hindu giáo. Những người theo đạo Tin Lành không phải là người da trắng chỉ có 10%. Bao gồm đạo Tin Lành 5%.

Theo Dan Cox, Giám đốc Viện nghiên cứu tôn giáo (PRRI), người Mỹ tín ngưỡng nhưng không tôn giáo biểu lộ nhiều xu hướng hỗ trợ người khác. Nhưng người Mỹ này có nhiều khả năng giúp đỡ ai đó tốt hơn và làm những điều tốt hơn. Điều này đã được tìm thấy qua cuộc khảo sát phát hiện ra rằng 41% người Mỹ đã cho phép những người khác tiến lên phía trước so với chỉ 30% số người Mỹ không thuộc tín ngưỡng.

Cuộc khảo sát này phát hiện ra rằng mức độ tinh thần cao hơn tỷ lệ thuận với sự hài lòng của cuộc sống tốt hơn. Khoảng 61% những người được khảo sát người Mỹ thuộc tín ngưỡng nhưng không tôn giáo, và 70% cư dân Mỹ thuộc tín ngưỡng và tôn giáo cực kỳ hài lòng với cuộc sống của họ.
 
Ý kiến nói tương tự đã được 53% tín đồ tôn giáo, nhưng không phải là tín ngưỡng, và 47% người hoàn toàn không có quan điểm tín ngưỡng tôn giáo.

Viện nghiên cứu tôn giáo (PRRI) cũng cho thấy người Mỹ thuộc tín ngưỡng có một xác suất cao hơn, so với những người có tinh thần ít hướng thiện hơn, để trải nghiệm đầy đủ cảm hứng với các loại phương tiện truyền thông khác nhau. Khoảng 49% người Mỹ tín ngưỡng đã báo cáo rằng họ cảm thấy cảm hứng, chuyển hóa hoặc xúc động trong khi xem truyền hình với thời gian khảo sát. Ngược lại, khoảng 36% người Mỹ tự cho mình là những người không thuộc tín ngưỡng, báo cáo những trải nghiệm tương tự.

Một trong những tuyên bố phổ biến hơn đã xuất hiện trong thập kỷ qua, “Tinh thần, không tôn giáo” là một liều thuốc giải độc tự khẳng định cho các tác phẩm truyền thống của tôn giáo, những đòi hỏi về giáo lý, đôi khi liên quan đến Cơ Đốc giáo (và đôi khi phát hiện ra, Do Thái giáo và Hồi giáo.

Theo kết quả một cuộc khảo sát do Gallup thực hiện và công bố.

Trong khi những người chuyển vùng về thể loại “Tinh thần không tôn giáo” (SBNR) có thể khác nhau trong quan điểm triết học, thì sự đồng thuận chung là tôn giáo thuộc về lĩnh vực công cộng, tín ngưỡng và sự suy nghĩ tư tưởng của tâm linh. Một trong những cụm từ phổ biến nhất, quý bạn nghe thấy từ ngôi nhà thiêng liêng, quý bạn không thể nói là ai đó là “chân lý của một người”, chỉ vì họ có thể tự biết mình.

Điều này hoàn toàn khác với tòa án công chúng, được xác định bởi các vị giáo sĩ, nơi mà những người học đang chờ đợi sự chỉ dẫn từ lãnh đạo địa phương của họ, hoặc quốc tế, để được biết phải tin điều gì. Những vấn đề nảy sinh trong cả hai tình huống này, bởi vì con người chúng ta cần cả thời gian yên tĩnh, cuộc sống cá nhân cũng cuộc sống công cộng.

Các thể tôn chỉ tôn giáo thường bị đổ lỗi cho những thất bại trong đạo đức, cho dù là trong cấu trúc của chính nó (chẳng hạn như quấy rối tình dục, lạm dụng tình dục trẻ em, hoặc bạo lực đối với phụ nữ), hoặc lỗi thời không tiến kịp với thời đại. Buộc các phòng khám phá nạo thai đóng cửa vì lý do tôn giáo, ngay cả khi hành động đó là hợp pháp, và chủ yếu là một ví dụ do xã hội muốn.

Tuy nhiên, các tôn giáo cung cấp những khuôn khổ rất quan trọng trong việc hình thành các xã hội. Căng thẳng không xảy ra từ sự tồn tại của đức tin (về mặt này), nhưng khi các nhà lãnh đạo từ chối thay đổi khi nhân loại tiến hóa (Điều này có nghĩa là nếu các cộng đồng tôn giáo không tin quá trình tiến hóa). Trong cuộc đời tôi, cuộc đấu tranh lớn nhất đối với tôn giáo, dường như tồn tại giữa các mô hình cũ của niềm tin, và văn hóa nó đang cố gắng giữ lại. Không có gì ngạc nhiên khi mọi người sẽ chán ngán trong những hoàn cảnh như vậy.
 
Khi người ta nói rằng tất cả các tôn giáo là một, ý của họ là các thành phần đạo đức nhất định tương tự. Nó không thể là siêu hình học, bởi vì chúng khác biệt nhiều. Tôi đã nhìn thấy một số so sánh giữa một đức Phật với một đức Phật khác. Mối quan hệ của họ được xác định bằng cách hành động như thế nào trong xã hội, và cùng với người đàn ông và đàn bà, chứ không phải trong hệ thống niềm tin của họ về vũ trụ. So sánh các nhà lãnh đạo, chỉ vì quý bạn muốn nó là trường hợp lười biếng trong trong tu tập trí tuệ.

Đó là nơi nó được Viện nghiên cứu tôn giáo (PRRI) đặt vấn đề. Như một người bạn vừa nói, những suy nghĩ không phải là sự thật. Khi quý bạn an trú trong chính niệm thiền định, quý bạn có thể có một ý nghĩ có vẻ phù hợp với tình huống quý bạn đang ở. Điều đó không làm cho nó là sự thật về sự tồn tại.

Điều này không phủ nhận tiềm năng của cái nhìn sâu sắc. Các chuyên ngành kỹ thuật và các du khác khác, đôi khi có thể đưa ra các tuyên bố sâu sắc, nhưng điều đó không có nghĩa là những suy nghĩ của họ đã xác định thực tế. Một bước như vậy chỉ có thể được thực hiện chung, đó là mô hình khoa học khi được nhất trí dưới sự đồng ý của nhóm, và được xác minh bởi nhóm nói trên. Nếu qua thời gian mà mô hình không còn phục vụ cho tập thể, nó phải được loại bỏ hoặc sửa đổi.

“Tinh thân, không tôn giáo” là một nỗ lực để xác định chính mình như một người không thể được định nghĩa, một nghịch lý lố bịch. Mọi người đều có tư tưởng và tham gia vào ít nhất một mức độ tự phản chiếu. Mỗi người trong chúng ta đều hiểu thế giới theo cách riêng của chúng ta, có lẽ là rất khác so với một số người chúng ta đi trên đường phố.

Ở đâu cả tâm linh và tôn giáo đều có được uy tín, và nuôi dưỡng lòng tin và sự tôn trọng, là những hành động vô vị mà họ có thể gây ra. Bất kỳ hình thức tâm linh nào được xem là chân lý cuối cùng, cho dù là cộng đồng hay cá nhân, đều tạo ra sự cuồng tín và không khoan dung. Làm việc tốt là hành động sâu xa nhất mà người ta có thể tham gia. Vì điều này quý bạn không cần bất kỳ tôn giáo hay tâm linh nào; quý bạn chỉ cần nhân loại của quý bạn.

Và vì vậy chúng ta có thể tự hỏi: Tại sao lại là ‘Thiêng liêng?’. Thuật ngữ này nhằm vào một khái niệm siêu việt, trong khi những gì chúng ta cần là tham gia vào việc tạo ra những gì có thể tốt nhất cho xung quanh chúng ta. Điều này có liên quan đến cá nhân, chính trị và môi trường, rất nhiều trong số đó bị bỏ qua khi cuộc thảo luận vẫn được duy trì dựa trên niềm tin, thay vì kiểm tra khoa học của từng kịch bản. 

Khi tôi làm làm việc như là một nhà văn giải trí ở Viện Đại học Princeton, New Jersey, Hoa Kỳ vào cuối thập niên 1990, tôi đã nói chuyện với một số nhà điêu khắc luôn sử dụng cùng một hình ảnh: Cắt đi những gì không cần thiết để hiển bày rõ nét chính của nghệ thuật. Khi chúng ta cắt tỉa những sự rườm rà của tâm linh và tôn giáo (và sự tranh cãi nhau), một viên ngọc quý có lẽ sẽ chờ đợi chúng ta sử dụng.

Vân Tuyền (Nguồn: World Religion News - Bigthink)

Source : http://phatgiao.org.vn/quoc-te/201711/Khao-sat-tinh-than-khong-ton-giao-o-Hoa-Ky-28974/

Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11715
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |