Chủ Nhật, 19, tháng Mười Một, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Kỳ 9 : Những cái chết bất đắc kỳ tử và “lời nguyền tháng 4” ám ảnh
Hoàng Anh Sướng
đăng ngày 11/11/2017
 

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀI SẮC TRẦN LỆ XUÂN VÀ NHỮNG CÁI CHẾT THẢM KHỐC CỦA NGƯỜI THÂN DƯỚI CÁI NHÌN NHÂN QUẢ

(Trích trong tập phóng sự NHÂN QUẢ VÀ PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU, TẬP 2 dự kiến phát hành tháng 11 năm 2017)

NHỮNG CÁI CHẾT BẤT ĐẮC KỲ TỬ VÀ “LỜI NGUYỀN THÁNG 4” ÁM ẢNH

Những hiểm họa, bi kịch thê thảm liên tiếp ập đến

Đúng vào ngày bão táp 1/11/1963 ấy, Trần Lệ Xuân và con gái Ngô Đình Lệ Thủy đang ở khách sạn Wilshire Hotel tại khu thượng lưu Beverly Hill (California, Mỹ). Nhờ thế, bà mới may mắn thoát chết. Nếu bà còn ở Sài Gòn, các tướng đảo chính có thể sẽ giết bà hoặc để mặc cho đám đông dân chúng cuồng nộ treo cổ bà lên. Nghe tin chồng và anh chồng bị giết chết một cách thê thảm, Trần Lệ Xuân vô cùng đau khổ, uất hận đến mức quẫn trí. Bà kết tội một cách cay đắng chính quyền Mỹ đã kích động và yểm trợ vụ đảo chính. Khi được hỏi: “Bà có muốn xin tị nạn tại Mỹ hay không?”, Trần Lệ Xuân đã uất nghẹn trả lời: “Tôi không thể cư ngụ tại một đất nước mà chính phủ họ đã đâm sau lưng tôi. Tôi tin rằng mọi quỷ sứ ở địa ngục đều chống lại chúng tôi”. Câu nói đó, vô tình, đã trở thành một lời nguyền cho những bão táp, bi kịch xảy ra với gia đình Trần Lệ Xuân cho đến tận sau này.

Ngày 15/11/1963, hai mẹ con Trần Lệ Xuân và Ngô Đình Lệ Thủy đã rời khỏi Los Angeles, bay đến La Mã, sống ẩn dật trong một tu viện sau khi tuyên bố: “Tôi không thể cư ngụ ở Mỹ, vì lý do đơn giản chính phủ của họ đã đâm sau lưng tôi”. Theo một bản tin trong nhật báo New York Times, sau năm tuần công du tại Mỹ, bà đã để lại một mớ hóa đơn bao gồm tiền khách sạn, tiệm ăn, nhà hàng… trị giá hàng ngàn dollars không có ai trả. Một người gần gũi với Trần Lệ Xuân đã tiết lộ với phóng viên tờ New York Times rằng, Lệ Xuân đến Hoa Kỳ chỉ với 5.000 dollars tiền mặt cho một chuyến đi dự kiến 3 tuần. Tiết lộ này đã khiến nhiều người giật mình sửng sốt. Hóa ra, những lời đồn đại về tài sản khổng lồ của bà ở Việt Nam đã được thổi phồng. Bởi tất cả tiền bạc đều chảy vào quỹ đảng chính trị của Ngô Đình Nhu. Trần Lệ Xuân không có tiền tiết kiệm và chỉ có một ít cổ phần nước ngoài. Chính vì thế, “tiền bạc chắc chắn là một mối lo với bà Trần Lệ Xuân”.

Trong khi đó, ở trong nước, những nhà lãnh đạo chính quyền mới đã nhanh chóng xóa sạch những ảnh hưởng của Trần Lệ Xuân. Ngày 15/11, chính quyền Sài Gòn vô hiệu hóa thẻ thông hành của bà. Một tháng sau, họ hủy bỏ hai bộ luật luân lý và gia đình tai tiếng của bà.

Ba tuần sau vụ đảo chính, cuộc sống ẩn dật, chật hẹp, túng bấn về tiền bạc khiến Trần Lệ Xuân phải bán độc quyền hồi ký của bà cho một nhà xuất bản Pháp trên phim, trên truyền hình, trên báo chí. Tại La Mã, Trần Lệ Xuân dọn về sống cùng với Tổng Giám mục Ngô Đình Thục. Cuộc sống lưu vong là một giai đoạn đầy cay đắng với Trần Lệ Xuân. Ban đầu bà kiếm được một số tiền bằng cách thu phí cho mỗi cuộc phỏng vấn và chụp ảnh, trước khi rút vào cuộc sống ẩn dật. Trong khi tuyên bố rất ghét báo chí Mỹ nhưng bà vẫn đồng ý tiếp các ký giả với điều kiện: Phải trả 1.000 dollars để chụp hình, 1.500 dollars để phỏng vấn. Bà lại bắt đầu những chỉ trích công khai đối với nước Mỹ. Bà gọi Đại sứ Henry Cabot Lodge là một “bà vú em loạng quạng” muốn trở thành một ông “toàn quyền” của Việt Nam cộng hòa. Ngày 13/1/1964, bà lên tiếng yêu cầu tổ chức Liên Hiệp Quốc mở một cuộc điều tra cuộc đảo chính ngày 1/11/1963 và tỏ ý nghi ngờ là chồng bà và Tổng thống Diệm vẫn chưa chết. Bà vẫn hy vọng vào một dấu hiệu nào đó cho thầy chồng và anh chồng vẫn còn sống. Một cái chết ngụy tạo có thể là một phần trong những mưu tính tài tình của chồng bà. Những tấm ảnh chụp hai thi thể đổ gục không thuyết phục được bà. Hai cái xác đó bị dập nát quá mức để có thể nhận diện. Bà không thể chấp nhận được sự thật: bà không còn là Đệ nhất phu nhân của Việt Nam cộng hòa nữa. Điều đó khiến bà vô cùng tức giận và phẫn nộ. Tháng 3/1964, bà cho lưu hành một bản tuyên bố dài 16.000 chữ để tấn công Tổng thống Kennedy và kết án nước Mỹ là Phát-xít, là Cộng sản. Vì thế, tháng 6/1964, Trần Lệ Xuân nộp đơn xin Visa để vào thăm nước Mỹ nhưng bị từ chối theo yêu cầu của Đại sứ Cabot Lodge.

Trong khi nước Mỹ càng lúc càng lún sâu vào vũng lầy của một cuộc chiến tranh nguy hiểm ở Việt Nam và những cuộc đảo chính lật đổ một loạt chính quyền ở Sài Gòn liên tiếp xảy ra, hình ảnh về Trần Lệ Xuân một thời là bà “Rồng phu Nhân” đáng sợ và đầy uy quyền dần trở nên nhạt nhòa. Gia sản của bà lụn bại. Cuộc đời bà liên tiếp những hiểm họa, bi kịch thê thảm ập đến.

Ngày 13/12/1984, Trần Lệ Xuân nhận được tin giám mục Ngô Đình Thục từ trần tại Mỹ sau mấy năm bị khủng hoảng tinh thần. Lúc còn ở Việt Nam hay khi sống lưu vong ở nước ngoài, giám mục Ngô Đình Thục lúc nào cũng yêu thương mẹ con bà. Do vậy, ông không chỉ là người thân ruột thịt mà còn là ân nhân nơi đất khách quê người của Trần Lệ Xuân. Nói một cách công bằng, trong số các anh chị em ruột của Ngô Đình Nhu, chỉ có một mình giám mục Ngô Đình Thục là thông cảm nhất với những điều tiếng và lận đận của cô em dâu. Người em Ngô Đình Cẩn thì trái lại, không tiếc lời gièm pha chị dâu và có lần đã nói: “Đó là Đát Kỷ của thời nay”. Có tin cho rằng, chính giám mục Ngô Đình Thục đã chu cấp cho mẹ con Trần Lệ Xuân mọi kinh phí để họ sống ở Rome. Không những thế, ông còn tài trợ cho ba người con của Ngô Đình Nhu và Trần Lệ Xuân ăn học đến nơi đến chốn. Nhưng Ngô Đình Thục cũng chỉ sống ở Italia một thời gian rồi sang Mỹ và để tới ngày 13/12/1984, phải vĩnh biệt cõi trần trong một viện dưỡng lão vì khủng hoảng tinh thần. Cái chết của giám mục Ngô Đình Thục có lẽ là một tổn thất nặng về tình cảm đối với Trần Lệ Xuân.

Khi được tin giám mục Ngô Đình Thục qua đời, mẹ con Trần Lệ Xuân định sang Mỹ chịu tang. Nhưng do xích mích trong gia đình, ông Ngô Đình Luyện, em út trong gia đình họ Ngô đã cấm không cho mẹ con bà sang dự tang lễ.

Gần hai năm sau, ngày 28/7/1986, Trần Lệ Xuân nhận được hung tin, cha mẹ ruột là ông Trần Văn Chương và bà Thân Thị Nam Trân đã qua đời không rõ nguyên nhân. Chưa hết bàng hoàng, Trần Lệ Xuân đã lăn đùng ngã ngửa khi biết tin, cha mẹ bà được phát hiện bị bóp cổ đến chết tại ngôi nhà ở Washington. Thủ phạm, không ai khác, chính là người em trai Trần Văn Khiêm. Theo nhà chức trách, Khiêm bị truy tố tội giết cha mẹ với động cơ tranh chấp quyền thừa kế. Cha mẹ ruột qua đời nhưng Trần Lệ Xuân không thể qua Mỹ chịu tang vì không có tiền mua vé máy bay.

Đến năm 1990, người em út của Ngô Đình Diệm là Ngô Đình Luyện qua đời tại Paris vì bệnh. Mẹ con Trần Lệ Xuân cũng không thể đến dự tang do trước đó có xích mích với nhau.

Tháng tư “tử thần” ám ảnh

Ngày 12/4/1967, Ngô Đình Lệ Thủy, con gái cả của Trần Lệ Xuân đã chết vì tai nạn xe hơi ở ngoại ô Longjumesu, nước Pháp khi mới 22 tuổi. Theo nhiều tài liệu mô tả, cô đã bị 4 chiếc xe tải cùng đâm vào khi đang lái chiếc xe Peugeot 404. Trần Lệ Xuân luôn tin rằng, con gái bà bị sát hại. Bởi theo lý lẽ của bà, thật khó hiểu khi có đến bốn chiếc xe tải cùng châu đầu đâm vào chiếc xe của Lệ Thủy trên con đường làng ngoằn ngoèo. Nó chắc chắn là một vụ tai nạn được sắp đặt. Chứng cứ kết tội rõ nhất của vụ án mạng Lệ Thủy và một âm mưu trùm lên nó, theo Lệ Xuân, là việc luật sư riêng của bà đã xin tha thứ. Tại sao ông ta phải làm điều không cần thiết ấy?

Thời điểm ấy, Lệ Thủy, đứa con được Lệ Xuân cưng chiều nhất đang học năm thứ 3 Đại học y khoa. Khi còn sống trên nhung lụa hoặc ngay cả lúc đã lưu vong ở nước ngoài, Lệ Thủy luôn gắn bó bên mẹ như hình với bóng. Thậm chí, cô là người duy nhất trong 4 đứa con của Lệ Xuân có mặt trong hầu hết cuộc gặp gỡ, đàm phán và trả lời báo chí của mẹ. Tâm hồn nhiều đam mê và cảm thức báo thù, Lệ Thủy đã viết trong nhật ký rằng: cô sẽ giết những kẻ đã gây tổn hại cho đất nước cô và giết cha cô.

Khá nhiều tài liệu khai thác về cái chết của Ngô Đình Lệ Thủy. Trước thời điểm cô bị tai nạn xe hơi, gia đình họ Ngô liên tiếp phải gánh 4 cái tang dồn dập của Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn và bà nội Lệ Thủy. Ngoài giờ học, để khuây khỏa nỗi buồn đau, Lệ Thủy thường đi khiêu vũ với các bạn cùng trường tới khuya. Trong một lần Lệ Thủy ra về sau buổi khiêu vũ với hơi men trong người, cô đã bị tai nạn thảm khốc, trên chiếc xe rúm ró, Lệ Thủy chết trong tư thế đang ôm tay lái, nhiều mảnh kính xe vỡ đâm vào người và tay lái đập vào ngực. Biết tin con gái mất vào nửa đêm ngày 12/4/1967, Lệ Xuân đã ngất xỉu tại chỗ. Sau này, bà kể lại trong hồi ký của mình: “Ngô Đình Lệ Thủy sinh năm 1945 tại Huế. Năm đó, Ngô Đình Nhu đang trốn tránh ở khu Phát Diệm thì Trần Lệ Xuân và con gái Lệ Thủy đang ở Huế. Khi Lệ Thủy mới được 4 tháng thì hai mẹ con chứng kiến cùng lúc hai cái chết của Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân (con trai Khôi) bị xử tử. Rồi sau đó, Diệm-Nhu và Cẩn rồi Lệ Thủy đều lần lượt ra đi”.

45 năm sau, vào ngày 16/4/2012, con gái út của Lệ Xuân là Ngô Đình Lệ Quyên cũng chết vì tai nạn xe máy trên một xa lộ ở Roma Uno, nước Ý. So với Lệ Thủy, Lệ Quyên ít được chú ý hơn. Có nguồn tin còn nhận định rằng bà Trần Lệ Xuân không hợp với người con này nên việc Lệ Quyên xuất hiện cùng mẹ là vô cùng hiếm. Theo tờ Corriere della Sera, vụ tai nạn xảy ra khi Lệ Quyên trên đường vào trung tâm thành phố làm việc. Cú va chạm giữa chiếc xe máy Vespa của cô với một xe bus chở học sinh đi ngược chiều khiến chiếc xe máy chui vào gầm xe bus, bản thân cô bị hất văng ra khoảng 7m. Kênh thông tin Roma Uno của Ý đưa lên Youtube một đoạn băng video quay hiện trường tai nạn, máu vẫn rỉ ra từng dòng qua tấm vải trắng trên đường. Trong một thời gian ngắn, đã có 50.000 lượt người xem đoạn băng này. Nhiều người đã liên tưởng đến gia đình Tổng thống Mỹ Kennedy, một gia đình danh gia vọng tộc khác mà các thành viên dường như phải gánh chịu những số phận bi thảm không tương xứng.

Trong 4 người con của Trần Lệ Xuân, con gái đầu và út đã qua đời trong tháng tư định mệnh. Nhiều tờ báo quốc tế gọi đó là “lời nguyền tháng Tư” hay “tháng Tư tử thần” để chỉ về những cái chết bất đắc kì tử trong gia đình họ Ngô. Một điều trùng hợp là chính Trần Lệ Xuân cũng qua đời trong lặng lẽ vào ngày 24/4/2011 tại một bệnh viện ở Rome, Ý. Nhiều người khi xâu chuỗi tin tức về 3 cái chết này đã không khỏi giật mình và đưa ra nhiều chiều hướng lý giải, nhìn nhận. Có ý kiến cho rằng, đó đâu phải là sự trùng hợp tình cờ. Đó là kết cục tất yếu của một con người gây ra quá nhiều tội lỗi, nhất là các cuộc đàn áp đẫm máu Phật giáo. Cho nên ba mẹ con Trần Lệ Xuân mới phải ra đi vĩnh viễn vào tháng 4, trước thềm Phật Đản hằng năm. Tất nhiên, đó vẫn chỉ là những đồn đoán, liên tưởng xa xôi. Nhưng một thực tế là cái chết của 3 người phụ nữ trong gia đình họ Ngô đã nối dài thảm kịch khủng khiếp xảy ra với gia đình này.
Nhà văn Monique Brinson Demery - tác giả cuốn hồi kí “Madam Nhu Trần Lệ Xuân - Quyền lực bà rồng” đã đưa ra những bình luận nhiều ẩn ý và liên tưởng khi đến thăm mộ phần một trong số những người ruột thịt của bà Nhu: “Những lời của Lệ Chi (chị gái Trần Lệ Xuân) vang lên trong tâm trí tôi: Bạn càng kể lể về những vinh quang của quá khứ, cái kết cục sẽ càng trở nên kinh khủng”. Monique Brinson Demery cũng tiết lộ, vì đã có thời gian tiếp xúc với quý bà Trần Lệ Xuân và ám ảnh tột độ về cuộc đời đầy giông bão ấy nên sau khi nhân vật chính trong cuộc sách của cô qua đời, cô thường xuyên có những giấc mơ kì lạ: “Tôi đứng trong một biệt thự ở Rome... Từ đó tôi được dẫn tới cái ghế dài bọc nhung bên cạnh cô gái duyên dáng mà tôi cho là Lệ Thủy, đứa con đã chết từ lâu của bà Nhu... Tôi buộc phải đứng chờ, chờ mãi, cho đến khi một bà già tóc bạc gầy nhom hiện ra nơi ngưỡng cửa. Tôi cảm thấy một thôi thúc kì lạ muốn đi tới vòng tay ôm bà, nhưng bà phẩy tay bảo tôi về lại chỗ ngồi. Bà không bao giờ đi vào phòng, nhưng tôi có thể nghe rõ tiếng bà như thể bà đang nói vào tai tôi: Giờ này tôi bận, không tiếp cô được. Rồi người đàn bà già nua đó quàng vai cô gái, hai người đi khuất. Họ gần như biến mất vào một ngách tối”.

Thế là, trong cuộc đời mình, Trần Lệ Xuân phải chứng kiến tới 10 cái chết thảm khốc của những người ruột thịt. Tất cả đều chết bất đắc kỳ tử. Tất cả, Trần Lệ Xuân đều không được nhìn mặt lần cuối. Nhiều người bảo, đó là cái kết cục tất yếu của một con người tham lam, tàn độc, ôm ấp nhiều ảo vọng chính trường, gieo rắc quá nhiều tội ác, nhất là các vụ đàn áp đẫm máu Đạo Phật. Kể về những thăng trầm của cuộc đời Trần Lệ Xuân với những góc khuất, những bí mật động trời trên chính trường, tình trường, không phải để bôi nhọ, phỉ báng bà mà đơn giản, chúng tôi chỉ muốn làm sáng tỏ thêm một sự thật hiển nhiên, một chân lý: Luật nhân quả xưa nay thật công bằng, không ưu ái, không chừa một ai. Gieo ác gặt ác, gieo gió gặt bão.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi, trẻ em và ngoài trời
Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11697
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |