Chủ Nhật, 19, tháng Mười Một, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Kỳ 8 : Cái chết thảm khốc của anh em nhà họ Ngô – mở màn tấn bi kịch thê thảm của cuộc đời Trần Lệ Xuân
Hoàng Anh Sướng
đăng ngày 10/11/2017
 

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀI SẮC TRẦN LỆ XUÂN VÀ NHỮNG CÁI CHẾT THẢM KHỐC CỦA NGƯỜI THÂN DƯỚI CÁI NHÌN NHÂN QUẢ
(Trích trong tập phóng sự NHÂN QUẢ VÀ PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU, TẬP 2 dự kiến phát hành tháng 11 năm 2017)

CÁI CHẾT THẢM KHỐC CỦA ANH EM NHÀ HỌ NGÔ – MỞ MÀN TẤN BI KỊCH THÊ THẢM CỦA CUỘC ĐỜI TRẦN LỆ XUÂN

Kể từ sau vụ đàn áp đẫm máu chùa Xá Lợi đêm ngày 20/8/1963 bằng việc dùng hàng trăm lính lực lượng đặc biệt với súng ống, lựu đạn và lựu đạn cay tấn công, bắn giết, đánh đập, bắt bớ các tăng ni, Phật tử nhằm tiêu diệt bộ phận đầu não của lãnh đạo Ủy ban liên phái Phật giáo, mức độ đàn áp Phật giáo theo kiểu “nước lũ” của chính quyền Ngô Đình Diệm không những không giảm mà còn tiếp tục dâng cao với mức độ ngày càng tàn khốc hơn. Giáo sư Cao Huy Thuần, giảng dạy tại Đại học Amiens (Pháp) ghi nhận: “Chùa chiền trong khắp các thành phố lớn bị tấn công. Các vị lãnh đạo Phật giáo cố giữ sự phản kháng trong bản chất thuần túy tôn giáo, về nội dung cũng như về hình thức. Về nội dung, họ chỉ đòi hỏi bình đẳng tôn giáo. Về hình thức, họ không làm gì khác ngoài biểu tình im lặng (bất bạo động), tuyệt thực, tự thiêu. Ở một chính thể khác, những nguyện vọng mà họ phát biểu có gì gay cấn đâu. Phật giáo, ở một nước có văn hóa Phật giáo truyền thống, mà đòi bình đẳng tôn giáo nghe lạ đời, nghe ngược tai. Người Mỹ, thấy yêu cầu chẳng có gì khó chấp nhận, đã khuyên ông Diệm hãy làm một cử chỉ hòa hoãn để tình hình lắng dịu, hòng tiếp tục tiến hành chiến tranh. Họ bứt tóc bứt tai, thấy chuyện đó đối với họ sao dễ thế mà đối với ông Diệm sao kinh thiên động địa thế. Nói với ông Diệm như nước đổ đầu vịt”. Vì thế, Bộ Ngoại giao Mỹ và cơ quan tình báo CIA đã lên tiếng. Công văn và ghi chú của CIA (nằm trong các tài liệu mật được công bố sau này về giai đoạn trên) đã nhận định thẳng thừng: “Cách xử lý vấn đề (của Diệm - Nhu) phi lý, xuẩn ngốc, có khả năng khiến một biến cố địa phương ở Huế lớn lên thành một khủng hoảng chính trị. Nếu ông Diệm không đạt được một hòa hoãn nhanh chóng với Phật tử, vấn đề có thể gây ảnh hưởng trầm trọng đến sự ổn định chính trị và người Mỹ chúng ta sẽ phải xét lại toàn diện quan hệ với chế độ của ông ta”. Đó là tường trình gửi lên Chính phủ Mỹ, như một trong những hồi chuông báo tử đối với chế độ Diệm.

Cũng cần phải nói thêm rằng, việc Ngô Đình Nhu sử dụng lực lượng lính đặc biệt (Lực lượng thiện chiến và trung thành với chế độ) đàn áp Phật giáo khiến người Mỹ rất bất bình. Bởi họ là những người cung cấp tiền và huấn luyện lực lượng đặc biệt để dùng trong công tác chống lại quân Cộng sản chứ không phải để tấn công chùa chiền. Vì thế, ngay sau đêm đàn áp đẫm máu chùa Xá Lợi, các viên chức Mỹ bắt đầu thảo luận về khả năng của một cuộc đảo chính được tổ chức bởi những tướng lãnh bất đồng chính kiến. Trong khi đó, Tổng thống Kennedy cũng rất lo ngại tình hình Việt Nam sẽ ảnh hưởng xấu đến cuộc tái tranh cử của ông vào năm 1964. Do đó Kennedy muốn tìm một giải pháp mới nhằm thay đổi tình hình theo chiều hướng có lợi. Trong cuộc họp báo ngày 22/5 về Việt Nam, Tổng thống Kennedy đã chỉ trích Chính phủ ông Diệm và dọa: Mỹ sẽ rút hết quân đội và chấm dứt viện trợ cho Việt Nam bất cứ lúc nào Chính phủ Việt Nam yêu cầu. Ngày 27/6/1963, Tổng thống Kennedy công bố quyết định thay đổi Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam. Việc thay đổi Đại sứ trong lúc tình hình căng thẳng là dấu hiệu thay đổi chính sách. Ngày 24/8/1963, Henry Cabot Lodge, người vừa sang Sài Gòn làm Đại sứ nhận được chỉ thị từ Washington, yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm cách chức Cố vấn Ngô Đình Nhu và cảnh báo Tổng thống Diệm rằng, nếu từ chối, ông sẽ phải đối diện với khả năng chính bản thân ông không thể được bảo toàn. “Chính phủ Hoa Kỳ không thể dung dưỡng tình trạng mà quyền hành lại nằm trong tay ông Nhu. Ông Diệm phải loại bỏ ông Nhu và các thuộc hạ của ông để thay vào đó bằng quân đội tinh nhuệ và các chính trị gia có tư cách. Nếu ông (tức Đại sứ Lodge) cố gắng hết sức nhưng ông Diệm vẫn ngoan cố và từ chối thì chúng ta phải đối diện với một điều có thể xảy ra là ngay cả bản thân ông Diệm cũng không thể được bảo toàn”.

Ngày 25/8, trong chương trình phát thanh của Đài tiếng nói Hoa Kỳ, Tổng thống Kennedy họp báo tuyên bố rằng: nếu muốn công cuộc ngăn chặn Cộng sản tại Việt Nam hữu hiệu thì cần phải thay đổi chính sách, thay đổi hệ thống nhân sự lãnh đạo tại Sài Gòn. Cũng khoảng thời gian này, Ngô Đình Nhu họp báo tại Los Angeles, tố cáo Mỹ đang dự định tổ chức một cuộc đảo chính lật đổ Chế độ Ngô Đình Diệm. “Hiện thời ở Việt Nam bất cứ một cuộc đảo chánh nào cũng không thể thành công được trừ khi được Mỹ xúi giục và hậu thuẫn”.

Ngày 29/9/1963, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara cùng tướng Maxwell Taylo qua Sài Gòn gặp Tổng thống Diệm. McNamara cho rằng, việc đàn áp Phật giáo đã gây trở ngại cho nỗ lực chống Cộng và phàn nàn về những tuyên bố của Trần Lệ Xuân nhưng Tổng thống Diệm đã tìm cách né tránh.
Từ tháng 7/1963 đã có những tin đồn về việc sắp xảy ra đảo chính. Các tướng Trần Văn Đôn, Lê Văn Kim và Dương Văn Minh có ý định đảo chính để chấm dứt khủng hoảng, lật đổ Chính phủ bị nhiều người xem là độc tài, gia đình trị. Theo báo cáo của CIA, đồng thời có ít nhất mười nhóm âm mưu đảo chính cùng chung mục đích kể trên của các tướng tá trẻ. Chính các nhóm này gây áp lực khiến các tướng lĩnh cấp cao phải quyết định hành động để ổn định tình hình, ngăn ngừa xảy ra những cuộc đảo chính của các nhóm khác có thể đưa miền Nam vào khủng hoảng trầm trọng hơn.

Nhận thấy sự thất thế của triều đại Ngô Đình trong con mắt các đồng minh thân cận, để cứu vãn tình hình, ngày 10/9/1963, Trần Lệ Xuân cùng con gái lớn là Ngô Đình Lệ Thủy đã đi Mỹ và Rome với dự định sẽ to tiếng la làng về một âm mưu đảo chính có thể xảy ra, đồng thời, để giải thích “âm mưu kỳ quái của Cộng sản để bóp nghẹt Việt Nam Cộng Hòa”. Bà đã chế nhạo những báo cáo nói là Mỹ có thể giảm bớt viện trợ để phản đối sự đàn áp của chính quyền nhà Ngô. Khi chính quyền Kennedy thực sự cắt đứt ngân khoản 3 triệu đô la dành cho Lực lượng đặc biệt cho đến khi họ trở ra mặt trận, Trần Lệ Xuân đã tố cáo điều đó là “một hành động phản bội”. Ngày 22/9, khi đến Roma, thủ đô nước Ý, bà đã gọi một cách chế nhạo các sĩ quan cố vấn Mỹ ở Việt Nam là những “lính đánh thuê con nít”. Bởi thế, ngày 7/10, khi bà đến New York, không có một quan chức liên bang, tiểu bang hay thành phố nào ra đón tiếp. Ngày 18/10, khi đến thủ đô Washington, bà tố cáo chính quyền Kennedy giảm thiểu viện trợ cho Việt Nam cộng hòa là phản bội. Theo đánh giá của các chuyên gia, chuyến công du của Trần Lệ Xuân đã trở thành một trò hề, thậm chí cha của bà là Trần Văn Chương, đại sứ của chính quyền Sài Gòn tại Washington lúc bấy giờ, cũng từ chối gặp mặt con gái. Các sinh viên Mỹ giận dữ trước sự đàn áp ngày càng gia tăng tại Sài Gòn, đã ném vào Trần Lệ Xuân trứng gà và những lời lăng mạ.

Trong khi đó, tại Sài Gòn, các tướng lĩnh dưới sự chỉ đạo của tướng Dương Văn Minh, sau khi đã được các viên chức Mỹ bảo đảm là sẽ không can thiệp, đã tổ chức một cuộc đảo chính lần thứ ba vào ngày 1/11 để lật đổ Tổng thống Diệm. Trước đó, để chuẩn bị cho cuộc đảo chính, các tướng lĩnh đã tìm cách đưa một số đơn vị quân đội trung thành với Chính phủ Ngô Đình Diệm, trong đó, có Lực lượng đặc biệt đi hành quân ở những vùng xa Sài Gòn để các đơn vị này không thể ứng cứu khi đảo chính xảy ra. Sáng ngày 1/11, Trung tướng Trần Văn Đôn triệu tập các cấp chỉ huy của các đơn vị quân đội đồn trú tại Sài Gòn và các vùng phụ cận mà ông nghi ngờ trung thành với Tổng thống Ngô Đình Diệm về cầm chân ở Bộ Tổng tham mưu. Lúc 11h30, điệp viên CIA Lucien Conein vào bộ Tổng Tham mưu, mang theo một máy truyền tin đặc biệt để liên lạc với Tòa Đại sứ Mỹ và một bao tiền là ba triệu bạc Việt Nam để hỗ trợ cho việc thực hiện đảo chính với lời hứa rằng, Hoa Kỳ sẽ không làm bất cứ điều gì để bảo vệ Ngô Đình Diệm. Ngay sau đó, tướng Dương Văn Minh đề nghị tất cả tướng lĩnh tham dự vào cuộc đảo chính.

Lúc 12 giờ 10, tại Dinh Gia Long, được tin báo về cuộc đảo chính, Tổng thống Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu di chuyển xuống hầm bí mật đào dưới dinh Gia Long, có địa đạo dẫn ra ngoài dinh. Tại đây, ông Diệm ra lệnh cho các sĩ quan cận vệ liên lạc với các tướng Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính yêu cầu đến ứng cứu. Lúc đầu, ông Diệm vẫn hy vọng rằng cuối cùng cuộc phản loạn này cũng kết thúc như cuộc đảo chính bất thành ngày 11/11/1960. Ông đã chủ động gọi tướng Trần Văn Đôn. Tướng Đôn tuyên bố với Ngô Đình Diệm, phe đảo chính hành động để “đáp lại nguyện vọng của nhân dân” vì các tướng lĩnh đã đề nghị Ngô Đình Diệm “cải cách chính sách theo nguyện vọng của nhân dân” nhiều lần nhưng không được đáp ứng. Ngô Đình Diệm đề nghị đối thoại với các tướng lĩnh để “tìm ra con đường củng cố lại chế độ”. Tướng Đôn trả lời sẽ bàn bạc với các tướng lĩnh khác về đề nghị của Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Vào lúc 16h30, ông Diệm gọi điện thoại cho đại sứ Mỹ Cabot Lodge để thăm dò thái độ của người Mỹ về việc các tướng lĩnh dưới quyền tổ chức đảo chính. Ông hứa sẽ thực hiện các yêu cầu của người Mỹ. Cabot Lodge khuyên Ngô Đình Diệm từ chức và lưu vong như mong muốn của phe đảo chính để bảo toàn tính mạng. Tổng thống Ngô Đình Diệm nhận thức rằng người Mỹ đã bật đèn xanh cho cuộc đảo chính. Đến 18h 30 cùng ngày, ông Diệm gọi lại tướng Đôn nhưng tướng Đôn thông báo, phe đảo chính khước từ lời đề nghị trao đổi của ông Diệm. Họ yêu cầu hai anh em ông Diệm phải rời khỏi nước. Ông Diệm đồng ý nhưng đặt một điều kiện: phe đảo chính phải chấp nhận cho ông các nghi thức danh dự ra đi của một tổng thống nhưng cũng bị từ chối.

Qua đài phát thanh, khi biết các tướng Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính đều tham gia phe đảo chính, 20h ngày 1/11, Tổng thống Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu cùng 2 sĩ quan tùy viên (Đại úy Đỗ Thọ và Đại úy Bằng) trốn về nhà Mã Tuyên, Tổng bang trưởng của người Hoa, Thủ lĩnh Thanh niên Cộng hòa ở Chợ Lớn. Sáng sớm ngày 2/11, từ nhà Mã Tuyên, hai ông sang dự lễ và cầu nguyện tại nhà thờ Cha Tam. Tại đây, Tổng thống Diệm ra lệnh Đại úy tùy viên Đỗ Thọ lấy điện thoại Nhà xứ gọi về Tổng tham mưu thông báo là hiện Tổng thống đang ở Nhà thờ Cha Tam. Vào khoảng 7h sáng ngày 2/11, một phái đoàn gồm có 3 chiếc xe Jeep, hai chiếc Thiết giáp M113, 2 chiếc GMC chở đầy lính vũ trang và các nhân vật: tướng Mai Hữu Xuân, Đại tá Dương Ngọc Lắm, Đại tá Nguyễn Văn Quan, Đại úy Nguyễn Văn Nhung và Đại úy Dương Hiếu Nghĩa, Đại úy Phan Hòa Hiệp được đưa tới nhà thờ Cha Tam để đón hai ông. Đại tá Lắm tuyên bố thừa lệnh Trung tướng, Chủ tịch Hội đồng Quân Nhân Cách mạng ép hai ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu lên xe Thiết giáp M.113. Nhưng trên đường về bộ Tổng tham mưu, Tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu đã bị hạ sát. Thi hài của hai ông được đưa vào bệnh xá của Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa để khám nghiệm. Theo chứng nhận của bác sĩ Huỳnh Văn Hưỡn, Giám đốc bệnh xá, người đã tiến hành vụ khám nghiệm thì hai ông Diệm, Nhu bị bắn từ sau gáy ra phía trước. Xác Tổng thống Ngô Đình Diệm có nhiều vết bầm, chứng tỏ đã bị đánh đập trước khi bắn. Xác Ngô Đình Nhu bị đâm nhiều nhát, áo rách nát và đầy máu.

Không có cuộc điều tra chính thức nào được tiến hành về vụ giết hại này nhưng người ta đổ tội cho đại úy Nguyễn Văn Nhung, một vệ sỹ của tướng Dương Văn Minh. Các đồng nghiệp của Dương Văn Minh trong hội đồng quân sự cũng như các quan chức Mỹ đều đồng ý rằng, Dương Văn Minh là người ra lệnh hành quyết anh em họ Ngô. Họ đưa ra các động cơ anh em họ Ngô đã khiến Minh bối rối vì đã thoát khỏi Dinh Tổng thống nên phải bị giết để triệt tiêu khả năng họ có thể quay lại tham chính. Ban đầu các tướng đã cố che đậy câu chuyện bằng nhiều giả thiết tự sát nhưng khi các bức ảnh xác chết của hai anh em họ Ngô lộ ra ngoài thì câu chuyện mới bị vạch trần.
Theo John S. Bowman, hai người trực tiếp giết hại ông Diệm và Nhu là Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa và Đại úy Nguyễn Văn Nhung. Theo hồi ký “Việt Nam một trời tâm sự” của tướng Nguyễn Chánh Thi, Đại úy Nhung thú nhận: “Tôi rút khẩu súng colt 12, bắn mỗi người 5 phát. Sau đó hăng máu bồi thêm cho ông Nhu 3 phát nữa vào ngực”. Nhưng theo cuốn “Kẻ sát nhân trong thời đại chúng ta” xuất bản năm 1976 ở Mỹ, trên chiếc thiết vận xa M113, hai anh em tổng thống Diệm bị trói tay quặt ra sau lưng. Tổng thống Diệm do bị sốc nặng nên đã ngồi im. Bất ngờ, Đại úy Nguyễn Văn Nhung rút dao găm ra đâm ông Cố vấn Nhu 15-20 nhát. Rồi rút súng Colt ra bắn vào gáy tổng thông Diệm. Thấy ông Nhu vẫn chưa chết hẳn, Đại úy Nhung đã bắn thêm vào đầu ông ta.

Chiều ngày 3/11/1963, tướng Đỗ Cao Trí ra Huế, gặp Ngô Đình Cẩn, thông báo về cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu là “tai nạn ngoài ý muốn” của các tướng lĩnh. Tướng Trí cũng nói với Ngô Đình Cẩn rằng, Hội đồng quân nhân cách mạng sẽ tịch thu tài sản của ông. Cẩn đã trao 24 kg vàng cho tướng Trí cùng một số đồ quý giá và tiền mặt. Sáng ngày 5/11/1963, Ngô Đình Cẩn và mẹ bị đưa lên máy bay đi Sài Gòn. Cẩn bị giam tại khám Chí Hòa. Trong thời gian bị biệt giam, sức khỏe của ông giảm sút trầm trọng đến nỗi không đi được. Cẩn bị kết án tử hình ngày 22/4 và bị bắn lúc 18h 20’ ngày 9/5/1964. Với việc xử tử Ngô Đình Cẩn, toàn bộ các nhân vật chủ chốt của chính quyền họ Ngô đã bị giết trong cuộc đảo chính (chỉ trừ Trần Lệ Xuân và Ngô Đình Thục thoát nạn do đang ở nước ngoài). Theo ký giả David Halberstam, Trần Lệ Xuân đã may mắn vì nếu bà còn ở Sài Gòn, các tướng đảo chính có thể sẽ giết bà hoặc để mặc cho đám đông dân chúng cuồng nộ treo cổ bà lên.

Thế là, chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, cả cấu trúc chính trị mà hộ Ngô xây dựng trong 9 năm đã sụp đổ tan tành. Các cơ quan do Ngô Đình Diệm lập ra như Đảng Cần Lao, Sở nghiên cứu chính trị, Lực lượng đặc biệt, 4 cơ quan Mật vụ công an, Phong trào cách mạng quốc gia, Thanh niên cộng hòa, Phụ nữ Liên đới, các xóm Đạo võ trang… tất cả đều tê liệt và tan rã nhanh chóng không một phản ứng. Cái chết thê thảm của chồng và anh chồng, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã mở đầu cho một chuỗi bi kịch thảm thiết của cuộc đời Trần Lệ Xuân. Cùng với sự sụp đổ của đế chế họ Ngô, cuộc đời của người đàn bà quyền lực ấy cũng rơi xuống vực thẳm.

KỲ 9: NHỮNG CÁI CHẾT BẤT ĐẮC KỲ TỬ VÀ “LỜI NGUYỀN THÁNG 4” ÁM ẢNH

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnh
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

 

Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11691
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |