Chủ Nhật, 19, tháng Mười Một, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Kỳ 5 : Một trời cô đơn sầu tủi trong trái tim người đàn bà đa tình, đa tài, đa sắc Trần Lệ Xuân
Hoàng Anh Sướng
đăng ngày 01/11/2017
 

(Trích trong tập phóng sự NHÂN QUẢ VÀ PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU, TẬP 2 dự kiến phát hành tháng 11 năm 2017)

MỘT TRỜI CÔ ĐƠN SẦU TỦI TRONG TRÁI TIM
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐA TÌNH, ĐA TÀI, ĐA SẮC TRẦN LỆ XUÂN

Những cuộc ngoại tình lén lút của Trần Lệ Xuân, mặc dầu được chính bà và anh em nhà họ Ngô cố tình dấu kín, bưng bít nhưng không hiểu sao vẫn lan ra khắp thiên hạ, trở thành đề tài đàm tiếu của các tướng lĩnh, sĩ quan, binh lính và nhất là các mệnh phụ phu nhân những lúc trà dư tửu hậu. Người thì bảo: “Cũng tại bởi Ngô Đình Nhu gần như bất lực, không màng đến chuyện chăn gối, trong khi đời sống tình dục của Trần Lệ Xuân lúc nào cũng nóng bỏng như ngọn núi lửa, nhịn đói, nhịn khát làm sao được”. Kẻ lại nói: “Đó là kết cục tất yếu của một cuộc hôn nhân đầy toan tính, vụ lợi, không tình yêu của của Trần Lệ Xuân với Ngô Đình Nhu”... Có vị lại trầm ngâm bảo: “Con cái là sự tiếp nối của cha mẹ. Bà Thân Thị Nam Trân, mẹ Lệ Xuân, ngày xưa cũng ngoại tình với bao nhiêu người nên cái gen lẳng lơ, đa tình ấy, Lệ Xuân thừa hưởng hết, thậm chí còn vượt trội hơn cả mẹ”. Có điều, sau này, qua những trang nhật ký viết bằng tiếng Pháp của chính Trần Lệ Xuân, người ta mới thấy cả một trời cô đơn sầu tủi bên trong trái tim của người đàn bà đa tình, đa sắc, đa mưu, đa ngôn với hàng tá người tình ấy.

Gian díu từ vua xuống tướng

Có thể nói, không phải chờ đến khi trở thành “đệ nhất phu nhân”, quyền uy lẫy lừng, có điều kiện giao du với nhiều quan khách, tướng tá trong và ngoài nước, Trần Lệ Xuân mới ngoại tình mà ngay từ những ngày đầu xuất giá theo chồng vào Huế, Lệ Xuân đã gian díu với vị vua nổi tiếng ăn chơi Bảo Đại. Theo các quan trong triều Nguyễn kể lại, ngay từ buổi đầu gặp gỡ, Bảo Đại đã không ngớt lời ban tặng những mỹ từ ngợi khen Lệ Xuân, nào là gái Hà thành đã đẹp người lại đẹp nết, ăn nói duyên dáng, khéo léo khiến Lệ Xuân nở mày nở mặt. Cô cũng tìm những mỹ từ tuyệt vời nhất ca tụng vị Quốc trưởng, thổi ngài lên tận chín tầng mây. Cứ thế, kẻ tung người hứng, vô cùng tâm đầu ý hợp. Từ bấy, Lệ Xuân thường xuyên ra vào cung cấm một cách công khai khiến trong triều bắt đầu ì xèo bàn tán. Nguyễn Đệ là đổng lý, người điều khiển công việc hành chính, sự vụ của Bảo Đại, thấy Lệ Xuân hàng tuần ra vào nơi ở của Bảo Đại, đã có lần nói thẳng: “Làm gì có chuyện đàng hoàng giữa một ông vua trẻ tuổi với một cô gái lãng mạn vào phòng đóng kín cửa hàng giờ đồng hồ”. Có thời gian Nam Phương Hoàng hậu phải sang Pháp chăm mấy đứa con ăn học, ở nhà, Bảo Đại tha hồ mèo mỡ. Có những tuần lễ Bảo Đại lên Đà Lạt nghỉ dưỡng thì Lệ Xuân cũng lấy cớ vào Đà Lạt thăm bố mẹ ruột. Nguyễn Đệ ghét cay ghét đắng nên đã nói với Đại tá Nguyễn Tuyên, sĩ quan văn phòng nhà vua: “Lệ Xuân đúng là Bao Tự, người đàn bà làm U Vương nhà Chu mất nước”.

Những điều tiếng đó đã đến tai bà Từ Cung, mẹ của Bảo Đại khiến bà rất buồn lòng. Có người còn bảo bà: “Gia đình họ Ngô kể từ khi rước cô con dâu Trần Lệ Xuân về cũng là rước luôn bao lời đàm tiếu, dị nghị bởi vẻ ngoài lẳng lơ, đầy khêu gợi. Cô con dâu lãng mạn và hết sức tân thời này còn làm xáo trộn cả nề nếp gia phong nhà họ Ngô bằng lối giao du phóng túng với đủ loại quan Tây, quan ta”.

Ngô Đình Khôi, người anh cả trong gia đình họ Ngô khi biết chuyện đã phải gọi Lệ Xuân vào quở mắng, cấm Lệ Xuân không được học đòi kiểu cách Tây phương, làm trò “ngoại giao” thái quá. Lệ Xuân lập tức chối đây đẩy, lấy cớ là vào cung thăm bà Từ Cung và nhân có nhà vua ở đó nên ngồi nói chuyện vui chứ nào có tình ý gì. Sau lần bị trách mắng ấy, Lệ Xuân bèn nghĩ ra kế che mắt thiên hạ. Lệ Xuân nói với Bảo Đại là khi nào cần gặp cứ cho người đến mời Lệ Xuân vào cung để bà Từ Cung gặp.

Tính lẳng lơ, đa tình, Lệ Xuân kế thừa từ mẹ

Chính vì cuộc tình giăng mắc với Bảo Đại ngay từ những ngày đầu của cuộc hôn nhân với Ngô Đình Nhu mà nhiều người cho rằng: lẳng lơ, đa tình là bản chất của Trần Lệ Xuân. Phẩm chất này, dường như Lệ Xuân đã kế thừa trọn vẹn từ mẹ, bà quận chúa Thân Thị Nam Trân. Trong hồ sơ của mật vụ Pháp, tướng quân đội Pháp Georges Aymé đã miêu tả: ông Trần Văn Chương, cha của Trần Lệ Xuân, là “người khá còi cọc, một khí lực ẻo lả không làm thỏa mãn được vợ mình. Trong khi bà Nam Trân, vợ ông Chương đẹp và rất hấp dẫn. Giữa người An Nam với nhau, người ta biết rằng bà là người chỉ huy, điều khiển chồng mình. Ngay cả khi hai bên thái dương tóc đã điểm hoa râm, bà Chương luôn trông có vẻ vương giả và đặc biệt, nét hoang dại trong tính cách của bà vẫn nổi tiếng khắp Đông Dương. Bà nổi tiếng với tham vọng lì lợm cũng như tính cách coucheries utilitaires - lang chạ với những người có uy thế thuộc bất kỳ quốc tịch nào”.

Trong các bản báo cáo, Sở mật vụ Pháp đã điểm danh tất cả những tình nhân của bà Nam Trân, trong đó, người tình nổi tiếng nhất là nhà ngoại giao Nhật Bản Yokoyama Masayuki. Năm 1939, Yokoyama Masayuki đến Việt Nam. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, sau khi gặp bà Nam Trân, trúng mối tình sét đánh, Yokoyama Masayuki đã nhanh chóng phản bội người vợ Pháp của mình. Mê đắm nhan sắc của bà Nam Trân, Yokoyama Masayuki yêu thương, chăm sóc bà như một bà hoàng. Để đáp lại tình yêu của Yokoyama, mẹ của Lệ Xuân đã đăng ký những khóa học tiếng Nhật, và tình yêu của bà với vị đặc phái viên của hoàng đế xứ mặt trời mọc ở Hà Nội, đã sớm được tưởng thưởng. Năm 1945, Yokoyama được bổ nhiệm làm công sứ An Nam, và luật sư Trần Văn Chương, chồng bà, được đề bạt vào nội các chính phủ thân Nhật Bản. Bà Chương đã trở thành “cánh tay mặt” của lãnh sự Nhật ở Hà Nội. Đối với người Pháp, việc một phụ nữ thông minh và tham vọng như bà Chương lựa chọn người Nhật thay vì người Pháp là một dấu hiệu đáng ngại. Bà đang làm những gì có thể để giúp giữ vững vị thế tốt đẹp của gia đình trên cồn cát chính trị biến động không ngừng.
Thừa hưởng nhan sắc từ mẹ là công chúa Nam Trân nhưng theo nhà sử học Monique Brinson Demery, tác giả cuốn “Madam Nhu Trần Lệ Xuân - quyền lực Bà Rồng” nổi tiếng, Trần Lệ Xuân còn có phần sinh động, hấp dẫn hơn hẳn. Nhan sắc Trần Lệ Xuân không chỉ thu hút ở môi son, má hồng, viền mắt đậm thấp thoáng giữa lằn ranh giới cổ điển và hiện đại mà còn ở vẻ bình tĩnh, nghiêm trang, thông minh, sắc sảo. Trong những thập niên 50, 60 của thế kỷ trước, Lệ Xuân được xem như một biểu tượng của sắc đẹp, thời trang với những bộ cánh thời thượng, vừa thể hiện sự lộng lẫy mà vẫn thanh lịch, vừa phảng phất một thứ quyền uy ngầm mà nếu chỉ có nhan sắc thôi hẳn chưa đủ. Đằng sau nhan sắc tuyệt vời đó, ngay từ khi còn rất trẻ, Trần Lệ Xuân luôn biết nhận ra một vai diễn phù hợp cho cuộc đời mình. Năm 1940, ngay trước khi gặp Ngô Đình Nhu, những nữ sinh trường múa ba lê Madame Parmentier, nơi Lệ Xuân đang theo học, chuẩn bị diễn vở Bạch Tuyết. Trong khi những nữ sinh người Pháp lẫn người Việt đều từ chối đóng vai mụ phù thủy gớm ghiếc thì Trần Lệ Xuân đã nhìn thấy tiềm năng trong vai diễn này. Bà suy đoán hẳn không bao giờ được đóng Bạch Tuyết vì vai đó sẽ vào tay một cô gái Pháp da trắng nên chọn cách tỏa sáng trên sân khấu bằng một vai diễn độc ác xuất sắc.

Theo Monique Brinson Demery, cuộc hôn nhân chóng vánh với Ngô Đình Nhu, thêm một lần nữa, chứng tỏ Trần Lệ Xuân rất giỏi chọn vai. 15 tuổi, Trần Lệ Xuân được giới thiệu với ông Ngô Đình Nhu lúc bấy giờ đã gần ba mươi tuổi, giàu trải nghiệm. Họ gặp nhau trong khu vườn nhà Lệ Xuân ở Hà Nội khi ông Nhu vừa về nước sau gần một thập niên học hành tại Pháp. “Lệ Xuân đã nhìn thấy ông Nhu như một cơ hội. Bất luận vì tình yêu, tham vọng, hay là lợi dụng lẫn nhau, Lệ Xuân và ông Nhu đã đính ước không lâu sau buổi gặp gỡ trong vườn. Họ đã đính hôn trong ba năm, một truyền thống của người Việt, mặc dù việc đó không phải theo ý của cha mẹ Lệ Xuân. Nhưng trong quãng thời gian ấy, từ 1940 đến 1943, cái thế giới mà Lệ Xuân hằng biết đã hoàn toàn thay đổi”.

Ít người tin rằng, tại thời điểm vẫn đang học trung học, Trần Lệ Xuân đã sớm nhận ra cuộc hôn nhân sẽ giải phóng mình khỏi những nỗi bẽ mặt hàng ngày mà gia đình gây ra. Theo Monique Brinson Demery: “Có vẻ như với Lệ Xuân, một người đàn ông ham mê sách vở hơn chính trị sẽ là nỗi khuây khỏa sau những trò chơi hai mặt và phản bội mà bà đã chứng kiến trong cuộc hôn nhân của chính cha mẹ mình. Việc ông Nhu mỉm cười nhiều hơn nói chuyện có vẻ là một biểu hiện tốt nữa. Kết hôn là bước tiếp theo với một cô gái có giáo dục, và Lệ Xuân không nghĩ cô hơn ông Nhu về điểm này”.

Nhưng dù có giỏi chọn vai đến thế nào thì cuối cùng, người đàn bà thông minh, sắc sảo Trần Lệ Xuân cũng phải thú nhận: “Tôi cô đơn trong hầu hết thời gian” khi bà viết về cuộc hôn nhân với chồng trong giai đoạn ông đang xây dựng nền tảng chính trị từ năm 1947 đến 1954. Bà không giấu nổi niềm cay đắng: “Chồng tôi đơn giản là biến mất mà không nói một lời”. Và thốt lên một cách đầy chua xót: “Tôi chưa từng có một tình yêu ngọt ngào”.

Nỗi cô đơn thăm thẳm tận cùng trong tâm hồn Trần Lệ Xuân

Trong cuốn nhật ký viết bằng tiếng Pháp chứa đựng đầy nỗi lòng, Trần Lệ Xuân đã nhiều lần viết về nỗi lo lắng thường trực cho cuộc hôn nhân của mình. Suốt quãng đời chung sống, bà cho rằng chỉ có duy nhất một lần Ngô Đình Nhu khiến bà ngạc nhiên khi tỏ ra ân cần với vợ, mua tặng vợ một chùm đèn pha lê nhân kỷ niệm ngày cưới. Cho dù ông Nhu có thể vẫn nhìn bà đăm đăm hoặc đặt tay mình lên làn da mát lạnh của bà nhưng người đàn bà ấy vẫn than thân trách phận: “Anh ấy không còn đủ trẻ để làm gì hơn”. “Mình ngày càng bớt yêu anh ấy”. Đó là lời tự thú Trần Lệ Xuân đau khổ viết cho chính mình khi bị bóp nghẹt từ từ trong cuộc hôn nhân không đam mê và ăm ắp dự cảm về một tương lai cô độc.

Hẳn nhiều người sẽ đặt ra câu hỏi: Tại sao một người phụ nữ thông minh như Lệ Xuân, biết chọn vai diễn rất giỏi mà vẫn không thể có được cuộc sống hạnh phúc. Lý giải trong cuốn sách của mình, Monique Brinson Demery cho rằng, vì trước khi có được sự rung động thực sự, điều lóe lên trong ý nghĩ của Lệ Xuân đơn giản là 2 chữ: Cơ hội. Cơ hội để củng cố địa vị gia đình, để bẽ mặt những người thân vốn phân biệt đối xử, thiếu công bằng với bản thân bà từ nhỏ. Vì thế, bà chấp nhận sắm vai đệ nhất phu nhân một cách hoàn hảo nhất.

Sau khi sinh 3 đứa con, cả gia đình sống giữa Đà Lạt mộng mơ nhưng cuộc sống xa rời chính trường cũng không giúp ích để xóa đi khoảng cách giữa Trần Lệ Xuân và chồng. Vì trong lúc bà bận bịu với con nhỏ, quán xuyến công việc từ to lớn đến vặt vãnh thì đức ông chồng lại chỉ biết tối ngày say sưa với thú chơi phong lan mà không ngó ngàng gì đến người vợ trẻ. Đỉnh điểm của sự cô độc trong trái tim Trần Lệ Xuân là khi bà mở lời thừa nhận với chồng tất cả những thú vui “dạ tiệc ban đêm, du ngoạn ban ngày” thì ông còn gật gù... khuyến khích.

Trần Lệ Xuân luôn cay đắng với ý nghĩ rằng chồng đã xài hết thời trẻ trung cho những người đàn bà ông thích. Và ở cái tuổi 34, bà bị kẹt với chút ít còn lại của chồng. Vì thế, Lệ Xuân phải tìm nhiều cách để “làm dịu ngọn lửa dục vọng”. Có một bằng chứng sinh học cho thấy ông Nhu đã gần gũi bà ít ra một lần, vì Lệ Xuân đã lại mang thai năm 1959 nhưng điều đó dường như là một ngoại lệ trong cuộc sống cô đơn đầy thất vọng của bà. Dù bà muốn tránh né bằng mọi cách nhưng qua nhật ký vẫn bộc lộ rõ những nhu cầu tình cảm của bà đã không được thỏa mãn.

Thời điểm gia đình Trần Lệ Xuân chuyển vào sống trong Dinh tổng thống, bà đã từng hy vọng không gian thu nhỏ ấy sẽ cải thiện được cuộc hôn nhân có dấu hiệu đứng bên bờ vực. Bà đã chờ đợi sự hỗ trợ về tình cảm, tình yêu xác thịt, ông Nhu sẽ bỏ thuốc lá và tử tế với bà. Nhưng điều đó đã không đến. Sau rất nhiều những cuộc cãi vã, chờ đợi rồi nổi loạn, bà kết luận: “Mình hãy còn trẻ trung xinh đẹp và hẳn ông ấy đã quá già để thích thú với điều đó”. Nghĩ vậy nên người đàn bà tự cho mình thông minh hơn người ấy đã dấy lên niềm thương cảm với ông chồng bị nghi ngờ “bất lực” và tủi phận mình còn hừng hực xuân xanh. Nhưng đó là một trong những sai lầm chết người nữa của bà. Khi Trần Lệ Xuân mang thai đứa con út, bà ngã ngửa người, bẽ bàng khi phát hiện chồng ngoại tình. Có điều, bà nổi giận lôi đình không phải vì tội ngoại tình của chồng mà vì chồng đã làm điều đó với một kẻ bà cho là thô tục và hèn hạ. Bà thể hiện sự khinh miệt của mình bằng cách không cho tên cô ta xuất hiện trong nhật ký. Ngô Đình Nhu đã biện hộ cho ông và người yêu: “Cô gái ấy dịu dàng, tốt bụng. Nhất là cô ta không hèn hạ, chỉ phải tội nghèo” và hơn thế nữa, “cô ấy không có gì giống với bà vì bà làm tôi sợ”. Trần Lệ Xuân viết trong nhật ký. Từ bấy, Trần Lệ Xuân và Ngô Đình Nhu thống nhất: cuộc hôn nhân của họ sẽ tốt hơn khi họ cách mặt nhau nhiều hơn. Hơn ai hết và hơn bao giờ hết, giữa dinh cơ đồ sộ của anh em họ Ngô, Trần Lệ Xuân ý thức rõ mình đang ngày càng “bất hạnh một cách sâu sắc”.

Trong nhật ký của mình, ngoài chồng là Ngô Đình Nhu, Trần Lệ Xuân còn nhắc đến 3 người đàn ông, 3 người tình đặc biệt trong cuộc đời bà nhưng bà không nêu rõ họ tên, chỉ viết tắt là: L, K và H. Trong số đó, H dường như gần gũi với bà nhất. Bởi H. là nguồn cảm hứng tình ái khác thường, một Don Juan thứ thiệt. H. yêu Lệ Xuân bởi vì con người của bà “đẹp đến sững sờ, kiêu hãnh, ngang ngạnh, một người đàn bà sẽ không bị nhốt vào một chỗ mà những người đàn ông chung quanh ngăn ra cho bà. Quả thực, bà xứng đáng để vượt qua đại dương tìm kiếm”. Có lần, Lệ Xuân hỏi H: “Anh lúc nào cũng như vậy với phụ nữ à?”. “Em có thực sự nghĩ mọi phụ nữ đều giống em không? Anh đã phải vượt qua cả đại dương mới tìm ra em”. Đó là một trong những đoạn đối thoại đượm chất “ngôn tình” giữa Trần Lệ Xuân và người đàn ông tên H. bí ẩn. Nhưng ngay cả người đàn ông tên H vốn gần gũi bà nhất vẫn không làm bà thỏa mãn vì người này hoàn toàn không có đủ 3 yếu tố ở một người đàn ông bà hằng mong ước. Đó là: Sự ngay thật, ngưỡng mộ và tôn sùng - những phẩm chất mà Lệ Xuân cho rằng, ai có nó mới xứng với mình. Bởi thế, để đáp lại tình cảm của những người đàn ông vây quanh mình, Lệ Xuân thường chỉ “buông một thoáng cười sau đó lẳng lặng kéo sát chiếc áo choàng lông vào người rồi đi lướt qua”.

Thế là, rốt cuộc, trong trái tim người đàn bà nhan sắc, thông minh, đầy tham vọng muốn ôm cả đất, muốn ôm cả trời ấy, vẫn thăm thẳm nỗi cô đơn tận cùng. Lệ Xuân chẳng ôm được người tình đích thực nào, kể cả người đàn ông được bà mệnh danh là Don Juan thứ thiệt, luôn có những câu trả lời khiến người tình vui sướng, luôn ví von “vượt qua cả đại dương mới tìm ra em”. Sau tất cả, ông Nhu thời mới quen, L, K hay H vẫn chỉ là những nhân tình thoáng chốc, vụt bay qua cuộc đời bà như những cánh vạc, bỏ bà đi “như những dòng sông nhỏ” mà thôi.

KỲ 6: ĐỆ NHẤT PHU NHÂN TRẦN LỆ XUÂN VỚI ẢO MỘNG
CHÍNH TRƯỜNG LÀM KHUYNH ĐẢO TRIỀU ĐÌNH NHÀ NGÔ

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười

 

Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11672
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |