Chủ Nhật, 19, tháng Mười Một, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Kỳ 4 : Hành trình giăng lưới tình bắt “phi công trẻ” của Trần Lệ Xuân
Hoàng Anh Sướng
đăng ngày 28/10/2017
 

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀI SẮC TRẦN LỆ XUÂN VÀ NHỮNG CÁI CHẾT THẢM KHỐC CỦA NGƯỜI THÂN DƯỚI CÁI NHÌN NHÂN QUẢ
(Trích trong tập phóng sự NHÂN QUẢ VÀ PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU, TẬP 2 dự kiến phát hành đầu tháng 11 năm 2017)

HÀNH TRÌNH GIĂNG LƯỚI TÌNH BẮT “PHI CÔNG TRẺ”
CỦA TRẦN LỆ XUÂN

Cơn uất nghẹn của ông chồng mọc sừng Ngô Đình Nhu

Sau cuộc mây mưa với tướng Trần Văn Đôn giữa chốn thâm nghiêm là lăng Gia Long (Huế), Lệ Xuân trở về Sài Gòn. Chừng 3 tuần sau, mật vụ tình báo Ngụy mới cung cấp cho Ngô Đình Cẩn một số hình ảnh về cuộc du xuân ngất ngây ấy của bà cố vấn khiến lãnh chúa miền Trung giận tím mặt. Cẩn gầm lên như con hổ: “Mẹ kiếp. Con mụ đó đích thực là Đát Kỷ tái thế”. Cẩn lập tức đem ngay những bức hình đó vào Sài Gòn đưa cho Tổng thống Ngô Đình Diệm. Diệm xem xong đỏ mặt tía tai, gọi ngay ông cố vấn Ngô Đình Nhu đến phòng làm việc, vứt tập ảnh trước mặt Nhu quát: “Chú đường đường là một ông cố vấn mà sao chú hèn yếu, nhu nhược thế. Chú phải làm cách nào để ngăn cản vợ chú đi chứ. Nếu cứ để nó nhởn nhơ ăn chơi đàng điếm thế này thì bại hoại cả gia phong”. Nhu uất nghẹn đến trào nước mắt. Ông cố vấn bèn điện thoại gọi Lệ Xuân tới, mắng một trận te tát. Ai dè, Lệ Xuân mặt vênh váo, mắt long lên sòng sọc: “Anh toàn nghe bọn khốn nạn bịa đặt. Nếu anh tin chúng nó thì anh và tôi ra tòa ly dị ngay. Bao nhiêu năm qua, tôi phải giao du, làm cái lá chắn ra đỡ đạn cho chế độ nhà anh. Không có con này thì cả nhà anh đã bị thằng Hinh làm cho vong mạng từ lâu rồi”. Thấy Lệ Xuân và em mình to tiếng, không khí rất căng thẳng, Ngô Đình Diệm vội lựa lời can gián: “Thôi! Chú thím bớt giận, nói nhỏ thôi. Để người ngoài biết được thì còn ra thể thống gì”. Lệ Xuân thấy thế càng lên nước, khóc bù lu bù loa: “Anh không cho tôi tự do đi giao du thì anh bỏ tôi đi. Nếu không, tôi tự tử để mấy anh em nhà anh vùng vẫy”. Nhu nghe vợ dọa vậy sợ quá vội vuốt ve xin lỗi vợ mặc dầu trong lòng vẫn còn hậm hực. Ông cố vấn đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tìm cách lãng quên nỗi khổ niềm đau của kẻ bị cắm sừng bằng cách chúi mũi vào hết dự án này đến kế hoạch kia.

Có điều, sau vụ cãi nhau ầm ĩ ấy, cá nhân Lệ Xuân cũng thấy chột dạ. Bà cố vấn tự nhủ lòng: cần phải hết sức cảnh giác trước những cặp mắt cú vọ của đám mật vụ và của chính ông chồng mọc sừng Ngô Đình Nhu. Nhưng từ sâu thẳm trái tim bà mách bảo, bà cần phải tìm một người tình mới. Bởi người tình Trần Văn Đôn hiện ở quá xa, lại đang nằm trong vòng cương tỏa của lãnh chúa miền Trung khét tiếng Ngô Đình Cẩn, rất khó khăn và nguy hiểm để gặp gỡ, trong khi ngọn lửa dục tình lúc nào cũng rừng rực cháy trong con người Lệ Xuân. Và một duyên may đã đến. Trong một lần đến tham dự buổi hòa nhạc ở rạp Thống Nhất, chàng nhạc trưởng đẹp trai, tài hoa đã lọt vào con mắt đa tình của bà cố vấn. Ngay đêm đó, Lệ Xuân đã cho người dò hỏi tên tuổi của chàng nhạc trưởng. Thông tin ban đầu đưa về cho bà: chàng nhạc trưởng tên Hoàng, kém bà gần chục tuổi, hiện sống độc thân. Bà cố vấn khấp khởi mừng trong lòng. Từ bấy, ngày đêm bà mơ tưởng bóng hình chàng. Bà rắp tâm giăng lưới tình săn chàng phi công trẻ.

Và mẻ lưới tình bắt phi công trẻ của bà cố vấn

Theo tư liệu của ông Nguyễn Thanh Hoàng, năm 1956, vừa tròn 200 năm ngày sinh của nhạc sĩ thiên tài Mozart. Theo dõi tin tức, được biết các thành phố lớn trên thế giới như Viena, Paris, Berlin, London, Tokyo… đều tổ chức những buổi đại hòa nhạc long trọng tưởng nhớ người nhạc sĩ nổi danh này, Lệ Xuân bèn nảy ra ý tưởng: chính quyền Sài Gòn nên tổ chức một tuần lễ âm nhạc tưởng nhớ Mozart với dàn nhạc đại hòa tấu Việt phối hợp với các nghệ sĩ ngoại quốc. Bà cố vấn lập tức đem chuyện này bàn với chồng là Ngô Đình Nhu và anh chồng, tổng thống Ngô Đình Diệm. Lệ Xuân bảo: “Đây là một việc nên làm vì rất có lợi cho chính phủ, là cơ hội để đánh bóng tên tuổi của mình. Bởi với buổi lễ nhạc này, nước ngoài sẽ nể phục chính quyền Ngô Đình Diệm. Uy tín của dòng họ Ngô vì thế mà tăng lên trong mắt bạn bè thế giới”. Vừa nghe Lệ Xuân nói thế, Ngô Đình Nhu đã gật đầu tắp lự, hơn thế, còn tỏ ra rất phấn khởi. Điều bất ngờ hơn là tổng thống Ngô Đình Diệm cũng tỏ ra rất tâm đắc với ý tưởng của cô em dâu. Còn với Lệ Xuân, khỏi phải nói bà cố vấn mừng vui như thế nào. Bởi thật ra, việc tổ chức tuần lễ tưởng nhớ Mozart với bà cố vấn chỉ là phụ. Mục đích chính của người đàn bà đa tình này là chinh phục anh chàng chỉ huy dàn nhạc giao hưởng Sài Gòn trẻ đẹp, tài hoa tên Hoàng cơ.

Ngay hôm sau, Trần Lệ Xuân đã xăng xái bắt tay vào việc chuẩn bị chương trình tổ chức đại hòa nhạc tưởng nhớ nhạc sĩ thiên tài Mozart. Người đầu tiên bà muốn gặp để bàn bạc, đương nhiên là Hoàng. Bà cố vấn tìm mọi cách bộc lộ tình cảm bằng ánh mắt, lời nói, cử chỉ. Lệ Xuân lớn hơn Hoàng hàng chục tuổi nên bà chủ động chuyện trò bằng tiếng Pháp để dễ dàng trong cách xưng hô. Nhìn sâu vào mắt Hoàng đầy đắm đuối, bà cố vấn bảo: “Thấy anh vất vả quá tôi cũng ngại. Theo ý tôi, anh nên đi nghỉ mát ở Long Hải hay Đà Lạt để lấy lại sức”. Sự quan tâm của bà cố vấn khiến chàng nhạc trưởng cảm động. Bà cố vấn hẹn sẽ cho ô tô đến đón Hoàng lúc 2h chiều ngày thứ bảy và sẽ trở lại Sài Gòn vào chiều thứ 2. Đương nhiên, Hoàng không thể chối từ. Và rồi, trên bãi biển thơ mộng rì rầm sóng vỗ, cảnh đẹp như chốn thiên đường, chàng nhạc sĩ trẻ đã say sóng tình bà cố vấn. Từ bấy, cứ sau một tuần tập dượt của dàn nhạc hòa tấu “Tuần lễ Mozart”, Lệ Xuân và Hoàng lại đi Long Hải hay Đà Lạt. Để tránh sự nghi ngờ của chồng, Lệ Xuân bảo với Ngô Đình Nhu: “Thời tiết Sài Gòn độ rày nóng quá, em thấy trong người không được khỏe nên cần đi đổi gió cho lại sức. Hơn nữa, trước ngày khai mạc “Tuần lễ Mozart”, em cũng cần phải tút tát lại nhan sắc kẻo ngồi ghế chủ tọa mà mặt mũi phờ phạc quan khách ngoại quốc nhìn thấy cũng kỳ”. Nhu vốn chiều vợ nên nghe vậy liền gật đầu đồng ý. Nhu không thể ngờ rằng, trong những lần Lệ Xuân vắng mặt ở Sài Gòn thì anh chàng nhạc trưởng cũng mất hút.

Mối tình say đắm với chàng phi công trẻ khiến Lệ Xuân lúc nào cũng rạng rỡ, ngời ngời hạnh phúc, trông trẻ ra đến hàng chục tuổi. Bà cố vấn dường như quên hết những người tình tướng tá đã từng gian díu với mình, quên cả người chồng bất lực sống bên cạnh. Sau những ngày đắm chìm trong hoan lạc với người tình ở Long Hải, ngay khi về đến Sài Gòn, lấy cớ là người đứng ra tổ chức “Tuần lễ Mozart” nên cần trao đổi ý kiến với nhạc trưởng, Lệ Xuân lập tức cho người mời người tình vào dinh. Và sự chiếu cố khá đặc biệt của Trần Lệ Xuân khiến những nhân viên thuộc phủ tổng thống bắt đầu xì xào bàn tán.

Cuối cùng, ngày khai mạc “Tuần lễ Mozart” tại dinh Độc Lập cũng đến. Hôm đó, Trần Lệ Xuân ăn mặc lộng lẫy, kiêu sa như một bà hoàng. Tay bắt mặt mừng, nói cười đon đả. Đích thân bà Trưởng ban tổ chức bố trí từng chỗ ngồi cho quan khách. Đang ríu rít nói chuyện với bà đại sứ Nhật Bản, chợt nhìn thấy Hoàng tay trong tay sánh đôi cùng với một phụ nữ ăn vận sang trọng bước vào, mặt bà cố vấn bỗng tối sầm lại. Máu ghen trong bà sôi lên sùng sục khi Hoàng bước đến gần khẽ nghiêng đầu chào, tay vẫn trong tay đầy tình cảm. Bà cố vấn mặt hầm hầm, giật tấm thiếp mời trên tay Hoàng, xem đi xem lại, nhìn tới nhìn lui khắp khán phòng. Bà cố vấn loay hoay mãi mà không biết sắp xếp cho người đàn bà xinh đẹp kia, đang tay trong tay với người tình của bà, ngồi đâu. Bởi bà đã chủ định sắp xếp một chỗ ngồi đặc biệt dành cho nhạc trưởng Hoàng ngay sát bên cạnh chỗ của mình.

Đứng chờ mãi mà không được bố trí chỗ ngồi, người phụ nữ đi cùng Hoàng tỏ vẻ không vui. Cô ta nói sẽ bỏ về nếu bà cố vấn xếp ở hàng ghế cuối cùng. Thấy vậy, Lệ Xuân nói mát mẻ: “Tôi có biết anh đưa người đàn bà nào đi theo đâu mà sắp đặt trước”. Đọc vị được cơn ghen tuông đang sục sôi trong lòng bà cố vấn, nhạc trưởng Hoàng vội mỉm cười giới thiệu người phụ nữ đi theo là chị ruột của mình. Vừa nghe thấy vậy, bà cố vấn thở phào, mặt giãn ra, đổi giận làm vui rồi đon đả thu xếp một chỗ tử tế cho chị ruột của người tình. Trước khi rời đi tiếp khách, Lệ Xuân không quên ghé sát tai tình nhân, hẹn sẽ gặp nhau ở Đà Lạt ngay khi đêm nhạc kết thúc.
Cuộc tiếp xúc ngắn ngủi ấy của Lệ Xuân với nhạc trưởng Hoàng giữa bầu không khí đông đúc, nhộn nhịp của buổi hòa nhạc ấy đã lọt vào tầm ngắm của một người. Đó là ông cố vấn Ngô Đình Nhu. Ngồi ngay ở hàng đầu giữa các đại biểu nhưng nhất cử nhất động của Lệ Xuân đều không thể nào lọt qua mắt ông.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Đêm biểu diễn nhạc Mozart tại dinh Thống Nhất kết thúc thành công tốt đẹp. Báo chí trong và ngoài nước ca tụng hết lời. Nhưng bà cố vấn chẳng thèm đọc bởi ngay ngày hôm sau, Trần Lệ Xuân và nhạc trưởng Hoàng đã đưa nhau lên Đà Lạt hú hí. Trong khi cả hai đang đắm chìm trong bản hòa tấu hoan lạc đắm say mê mệt tại lầu Lâm Ngọc thì ở dinh Độc Lập, Ngô Đình Nhu được kẻ tâm phúc báo tin về cuộc mây mưa đang diễn ra của bà cố vấn. Người này còn bày cho Nhu mưu kế hạ thủ để rửa nỗi nhục. Hắn bảo sẽ lợi dụng lúc nhạc trưởng Hoàng đi săn bắn rồi sẽ ra tay kết liễu. Thoạt đầu, Nhu gật đầu đồng ý. Song suy đi nghĩ lại, Nhu lại ra lệnh thôi. Bởi ông cố vấn thừa biết vợ mình là người như thế nào. Lệ Xuân thừa tinh quái biết ý đồ của chồng. Nếu chuyện này bị bại lộ thì không những uy tín của Nhu mà uy tín của cả dòng họ Ngô cũng không còn. Vả lại, cũng không thể gán cho Hoàng tội chống đối chính quyền mà trừ khử như các đối thủ khác trước đó. Vò đầu bứt tai một hồi, Nhu bảo: Chỉ có một giải pháp duy nhất là bắt cóc và bí mật thủ tiêu.

Trong lúc đám thuộc hạ của Nhu đang chuẩn bị thực hiện kế hoạch bắt cóc Hoàng và bí mật thủ tiêu thì bị Trần Lệ Xuân phát hiện. Bởi bà cố vấn cũng có một số tay chân làm tai mắt trong các tổ chức mật vụ của chồng. Biết được âm mưu sát hại tình địch, Trần Lệ Xuân chủ động đi tìm chồng làm cho ra nhẽ. Lệ Xuân lớn tiếng hỏi: “Có phải anh định thủ tiêu Hoàng không? Nếu anh xem Hoàng là tình địch thì hãy thách đấu súng, đấu gươm hay gì gì cũng được. Anh cứ đường đường chính chính cho người ta phục, chớ giết người lén lút là hành động không mã thượng chút nào”. Đến lúc này, Nhu mới bực mình mà hét lên: “Em đã làm những gì khiến anh phải nghi ngờ?”. Thấy chồng lớn tiếng, Lệ Xuân lúng túng, im lặng. Như vậy, chuyện Lệ Xuân gian díu với nhạc trưởng Hoàng tại phòng riêng đã bị Nhu phát hiện. Tuy nhiên, với bản tính ngang ngạnh và đang lúc say đắm người tình mới, khiến bà cố vấn bất chấp tất cả. Lệ Xuân cũng gào lên: “Anh tháo bỏ mấy cái máy ở phòng ngủ và phòng giấy của em đi. Em không chịu được cảm giác luôn bị rình rập, theo dõi. Nếu anh nghi ngờ em ngủ với trai thì cứ tông cửa xông vào bắt tại trận chứ đừng làm những trò tiểu nhân như thế”.

Thì ra, rút kinh nghiệm từ cuộc du xuân với người tình Trần Văn Đôn ở Huế bị mật vụ tình báo Ngụy theo dõi, ghi hình, Trần Lệ Xuân thừa hiểu rằng nhất cử nhất động của mình đều bị bọn tay chân của chồng theo dõi và báo lại. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, bà cố vấn cũng âm thầm cho người theo dõi chồng. Và Trần Lệ Xuân đã phát hiện một chuyện động trời: Nhu đã kín đáo đặt máy ghi âm trong phòng riêng của vợ. Thậm chí, không chỉ đặt máy ở riêng phòng vợ mà Nhu còn bố trí ở tất cả các phòng trong dinh. Hệ thống này giúp ông cố vấn tổng thống giám sát những người sống xung quanh.

Sau khi khám phá ra chiếc máy ghi âm giấu trong tường, phía sau ngọn đèn, Lệ Xuân vô cùng tức giận. Bà cố vấn lập tức tìm chồng để hỏi cho ra nhẽ. Cuối cùng, Nhu đành nhượng bộ. Và trở về phòng riêng xoa dịu nỗi đau của người chồng bị cắm sừng bằng khói thuốc phiện.

Thế là kế hoạch trả thù tình địch của Nhu bị vợ phá vỡ từ đầu và người chồng bất lực đành bỏ cuộc giữa chừng. Trần Lệ Xuân đem chuyện này kể cho nhạc trưởng Hoàng nghe. Và hứa sẽ bảo vệ Hoàng trước đòn thù của chồng. Cơ quan mật vụ của phủ tổng thống cũng ngưng hẳn âm mưu sát hại tình nhân của bà cố vấn.

KỲ 5: MỘT TRỜI CÔ ĐƠN SẦU TỦI TRONG TRÁI TIM
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐA TÌNH, ĐA TÀI, ĐA SẮC TRẦN LỆ XUÂN

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi
Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11662
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |