Chủ Nhật, 19, tháng Mười Một, 2017
 
 
 
| Nghiên cứu và đối thoại |
Kỳ 3 : Cuộc mây mưa lần hai với tướng Đôn ở lăng Gia long ...
Hoàng Anh Sướng
đăng ngày 25/10/2017
 

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀI SẮC TRẦN LỆ XUÂN VÀ NHỮNG CÁI CHẾT THẢM KHỐC CỦA NGƯỜI THÂN DƯỚI CÁI NHÌN NHÂN QUẢ
(Trích trong tập phóng sự NHÂN QUẢ VÀ PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU, TẬP 2 dự kiến phát hành đầu tháng 11 năm 2017)

CUỘC MÂY MƯA LẦN HAI VỚI TƯỚNG ĐÔN Ở LĂNG GIA LONG: TRẦN TRÙI TRỤI HOẢNG HỒN TRONG CHIỀU VẮNG

Gần một tháng tĩnh dưỡng tại Paris sau cú chết huỵt bởi phát súng đầy uất hận, ghen tuông của vợ tướng Trần Văn Đôn, Lệ Xuân đã gửi cho chồng một bức thư dài đẫm lệ với những lời lẽ ân hận, xót xa, van xin tha thứ cùng lời hứa sẽ không bao giờ tái phạm chuyện ngoại tình nữa. Điều đó khiến ông chồng mọc sừng khốn khổ Ngô Đình Nhu cảm động. Ông quyết định tha thứ, bỏ qua tất cả, đánh điện gọi vợ về. Thế nhưng, ngựa quen đường cũ. Đêm đêm, nằm ôm ông chồng bất lực, người đàn bà 39 tuổi lúc nào cũng rừng rực cháy ngọn lửa tình Trần Lệ Xuân vẫn luôn mơ tưởng, nhung nhớ đến thân hình săn chắc, rắn rỏi, mùi đàn ông nam tính của tướng Đôn. Ngày đêm thương nhớ người tình, Lệ Xuân mong chờ có dịp ra Huế để tìm cách gặp lại Đôn. Và cơ hội ngàn năm có một đã đến.

Bỏ dở lễ mừng thọ mẹ chồng để đi gặp nhân tình

Vẫn theo tư liệu của ông Nguyễn Thanh Hoàng, mùa xuân Bính Thân 1956, thân mẫu của anh em Diệm – Nhu, bà Anna Phạm Thị Thân tròn 90 tuổi. Để bày tỏ lòng hiếu đễ với mẹ, anh em Diệm - Nhu quyết định tổ chức lễ thượng thọ mừng tuổi mẹ vào đúng ngày mồng 2 Tết. Bởi thế, ngay từ chiều 30, đại gia đình anh em Ngô Đình Diệm từ khắp nơi đã tề tựu đông đủ tại Huế. Trước đó ít hôm, tư dinh của lãnh chúa Miền Trung Ngô Đình Cẩn đã giăng đèn kết hoa, trang hoàng lộng lẫy. Ngô Đình Cẩn là con trai út trong gia đình nhà Ngô. Trong khi mấy người anh của Cẩn ai cũng ăn học đến nơi đến chốn, có bằng cấp cao thì Cẩn, với bản tính nghịch ngợm, ham chơi hơn ham học, chữ viết xấu như gà bới đã bỏ học ngay từ năm lớp 3. Cẩn ngang ngược nhất trong gia đình nhưng lại là người có hiếu nhất với mẹ. Kể từ khi thân phụ Ngô Đình Khả mất, các anh, các chị đều ở riêng, chỉ có Cẩn là ở nhà chăm sóc, hầu hạ thân mẫu, từ têm trầu, bưng ống nhổ, cơm nước, thay quần áo cho mẹ và lo việc cúng giỗ, Tết nhất. Bởi chỉ vào dịp giỗ chạp hay Tết thì các anh, chị mới kéo nhau về chầu thân mẫu. Con dâu thì người nào cũng Tây học nên không hầu hạ mẹ chồng, chỉ thăm hỏi qua loa. Cẩn thường cao giọng với mấy người anh: “Mấy anh chỉ mải lo công danh, mấy chị dâu mải lo kiếm tiền để nhà băng, còn mấy chị gái thì lo nhà chồng, chỉ có mình tui là lo thuốc thang, cơm nước cho bà cụ thôi”. Có lẽ vì vậy mà các anh chị đều nể Cẩn và không dám rầy la điều gì khi Cẩn làm trái ý, hoặc cậy quyền.

Sáng sớm mồng 2 Tết năm ấy, sân bay Phú Bài tấp nập những chuyến bay từ Sài Gòn ra Huế. Đường phố đất Thần kinh ngày thường vốn yên ắng nay bỗng chốc trở nên nhộn nhịp khác thường bởi những đoàn xe ô tô nối đuôi nhau hướng về trung tâm thành phố. Trên xe, toàn những vị tai to mặt lớn của chính quyền họ Ngô. Tư dinh của Ngô Đình Cẩn bên bờ sông Bến Ngự ồn ã tiếng cười, tiếng nói. Cụ Anna Phạm Thị Thân vận áo dài gấm màu đỏ rực, đội khăn vấn, ngồi trên chiếc ghế bành cũng bọc gấm rực đỏ đặt trang trọng giữa nhà. Trông cụ quyền thế như một Hoàng thái hậu. Đứng bên cạnh là con dâu, đệ nhất phu nhân Trần Lệ Xuân, trông cũng lộng lẫy, quyền quý, sang trọng như một hoàng hậu cùng năm anh em họ Ngô xênh xang trong bộ đại lễ cổ truyền. Mở đầu lễ mừng thọ là màn dâng rượu thọ và đào tiên của bầy con cháu. Lần lượt từng người kính cẩn dâng cùng lời chúc “Phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn”. Tiếp đến là màn dâng quà tặng thượng thọ của đám quan khách. Tất cả văn võ bá quan triều Ngô đều có mặt đông đủ, đứng xếp thành hàng dài nghiêm cẩn, nối đuôi nhau ở hàng hiên tư dinh lãnh chúa miền Trung. Lần lượt từng người mang lễ vật vào đại sảnh, cung kính lễ và dâng quà. Trần Lệ Xuân cùng 5 anh em nhà họ Ngô đứng đáp lễ quỳ lạy chúc thọ của văn võ bá quan. Thỉnh thoảng, Lệ Xuân lại vén ống tay áo liếc nhìn đồng hồ, khuôn mặt không giấu được vẻ sốt ruột. Quái lạ! Gần 1 tiếng đồng hồ trôi qua mà vẫn không thấy mặt mũi người tình Trần Văn Đôn đâu. Đám quan khách vẫn xếp hàng dài tít tận ngoài cổng.

Khoảng gần 10h, tướng Trần Văn Đôn xuất hiện. Tim Trần Lệ Xuân bỗng đập thình thình. Hai má bỗng bừng đỏ. Liếc mắt nhìn chồng, thấy ông cố vấn vẫn thành tâm chắp tay đáp lễ. Không khí buổi đại lễ vẫn tưng bừng huyên náo. Lợi dụng lúc năm anh em nhà họ Ngô cùng đám thuộc hạ công thần tranh nhau tế sống “quốc mẫu”, Trần Lệ Xuân lặng lẽ lẻn ra ngoài đi tìm người tình. Người đàn bà khát tình bắt gặp Đôn ở hành lang. Hai mắt nhìn nhau như tóe lửa. Lệ Xuân vội ra hiệu cho Đôn vào tư phòng nói chuyện. Vừa bước vào phòng, Đôn đã ôm ghì lấy Lệ Xuân hôn riết. Bà cố vấn lấy hết sức bình sinh đẩy Đôn ra. Bởi bà biết, ở đây có quá nhiều cặp mắt cú vọ đang dõi theo bà từng bước, rất nguy hiểm. Lệ Xuân bèn nghĩ ra cớ gặp người tình. Bà nói ngày mai muốn viếng thăm lăng Gia Long nên tướng Đôn mang quân hộ tống. Đôn hiểu ý ngay lập tức. Hôm sau, bèn huy động một tiểu đoàn bố trí canh phòng những nơi hiểm yếu để dọn đường cho đệ nhất phu nhân du ngoạn.

Chiều hôm ấy, Lệ Xuân lộng lẫy từ ô tô bước xuống. Mùi nước hoa thơm nức cả góc phố. Tướng Đôn đã đứng đợi sẵn tự bao giờ. Với tư cách tư lệnh vùng I chiến thuật, Trần Văn Đôn đích thân hộ tống bà cố vấn đi thăm viếng lăng Gia Long. Hai người bước xuống con thuyền rồng. Mái chèo khua nước. Thuyền lặng lẽ trôi dọc sông Hương. Họ ngồi bên nhau như một cặp tình nhân. Mắt nhìn nhau đắm đuối. Cảnh sông nước yên tĩnh đến độ có thể nghe thấy, cảm thấy hơi thở nồng ấm, rừng rực của nhau. Thuyền cập bến. Cả hai cùng sánh bước trên con đường rải sỏi vào lăng, dưới rặng thông và sầu đông cao vút, xanh um. Không khí ở đây thật trong mát, tĩnh mịch. Tướng Đôn bèn ra lệnh cho mấy sĩ quan tùy tùng đứng ở bên ngoài cửa lăng, để mình Đôn đưa Lệ Xuân vào thăm lăng miếu.
Toàn bộ khu lăng Gia Long là một quần sơn với 42 đồi núi lớn nhỏ có tên gọi riêng, trong đó Ðại Thiên Thọ là ngọn lớn nhất. Lăng tẩm nhà vua nằm trên một quả đồi bằng phẳng rộng lớn. Trước có ngọn Ðại Thiên Thọ án ngữ, sau có 7 ngọn núi làm hậu chẩm, bên trái và bên phải có 14 ngọn núi là tả thanh long và hữu bạch hổ. Tổng thể lăng chia làm 3 khu vực. Phần chính giữa là khu lăng mộ của vua và bà Thừa Thiên Cao Hoàng hậu. Qua khỏi sân chầu với các hàng tượng đá uy nghiêm và 7 cấp sân tế là Bửu Thành ở đỉnh đồi. Bên phải khu lăng là khu vực tẩm điện với điện Minh Thành thờ Hoàng đế và Hoàng hậu thứ nhất. Bên trái khu lăng là Bi Ðình, trong đó có tấm bia lớn ghi bài văn bia Thánh đức thần công của vua Minh Mạng ca ngợi vua cha, được chạm khắc tinh tế và sắc sảo. Lăng Gia Long là một bức tranh tuyệt tác về sự phối trí giữa thiên nhiên và kiến trúc. Vị vua đầu tiên của nhà Nguyễn yên nghỉ trong một không gian tĩnh lặng và đầy chất thơ.

Tồng ngồng đi tìm quần áo

Vừa bước vào trong lăng, khi chỉ còn có hai người, tướng Đôn vội choàng tay qua vai Lệ Xuân rồi kéo sát về phía mình. Thế là môi gắn môi. Ngực gắn ngực. Tay quấn tay. Hai cơ thể quyện chặt vào nhau như đôi mãng xà. Tiếng hơi thở dồn dập. Tiếng rú rít. Họ quên cả việc thắp hương vị Cao hoàng sáng lập ra triều Nguyễn, quên luôn cả đây là chốn lăng tẩm u nghiêm, quên cả việc từ nhiều năm rồi, có một cung phi già giữ lăng sống hẳn ở đây để hàng ngày lo việc hương khói.

Buổi chiều hôm ấy, bà cung phi già đi quét lá thông khô về làm củi. Đi qua lăng chính, bà chợt nghe tiếng nói cười văng vẳng. Dừng bước, hóng tai, đưa mắt nhìn quanh, bà chợt thấy một tà áo dài màu tím và bộ quân phục sĩ quan vắt ngang mình rồng. Bà đánh bạo bước lên thềm, tiến vào bên trong đền. Bà giật nảy mình. Trong ánh sáng mờ mờ, bà nhìn rõ hai tấm thân lõa lồ đang quấn vào nhau. Trời! Giữa chốn linh thiêng, sao lại có kẻ cả gan dám vào đây đàn điếm làm nhơ bẩn, xúc phạm đến tôn lăng. Bà phi già giận tím tái cả mặt mày. Định bụng cầm cây chổi vào quất cho lũ mèo mả gà đồng kia một trận nhưng biết sức mình già yếu, lại sợ làm kinh động chốn thâm nghiêm, bà thở dài bước ra. Cơn tức giận dâng lên tận cổ, bà vơ lấy hết đống quần áo vắt trên con rồng đá, đi thẳng ra hồ sen trước sân chầu, lẳng xuống. Bà hậm hực đi bộ vòng trở về phía sau đền.

Tiếng chuông chùa ngân nga trong không gian chiều tĩnh lặng. Tướng Đôn giật mình nhìn đồng hồ. Đã 5h chiều. Đôn vội buông người tình khỏi vòng tay, chạy ra thềm rồng lấy quần áo. Đôn sững người. Không thấy quần áo đâu. Đưa mắt nhìn quanh. Sân đền vắng lặng không một bóng người. Hoảng sợ, Đôn quay vào kể với Lệ Xuân. Thoạt đầu, bà cố vấn tưởng người tình đùa. Sau, nhìn vẻ mặt đầy lo lắng, căng thẳng của Đôn, Lệ Xuân mới tin là thật. Bà cố vấn chột dạ, cuống cuồng chạy đi khắp nơi tìm kiếm.

Hai người tồng ngồng đi tìm kiếm khắp nơi mà không thấy. Sương bắt đầu giăng trên mặt hồ. Ráng chiều chạng vạng. Lệ Xuân sợ tái mặt, bèn sai người tình đi mượn quần áo của đám thuộc hạ mặc tạm. Mặc dù không mảnh vải che thân nhưng tướng Trần Văn Đôn đành phải gật đầu đồng ý. Đôn đi vòng quanh lăng mộ, tiến về phía đền thì gặp bà phi già đang nấu cơm. Thấy người đàn ông mình trần như nhộng từ xa bước tới, hai tay che lấy hạ bộ, bà hiểu ngay đây là kẻ vừa làm chuyện nhơ bẩn, xúc phạm chốn tôn nghiêm. Cơn giận bốc lên nóng mặt nhưng bà phi già giả vờ như không nhìn thấy Đôn, vẫn cắm cúi nấu nướng. Đôn bước đến gần cửa bếp, dấu tấm thân lõa lồ vào búc vách, thò khuôn mặt đỏ nhừ như gấc chín, sượng sùng hỏi mượn quần áo. Ném cái nhìn khinh bỉ vào mặt tướng Đôn, bà từ chối thẳng thừng. Đôn thở dài đánh thượt. Đường cùng, Đôn muối mặt kể chuyện bị mất quần áo. Bà phi già vẫn giữ vẻ mặt tỉnh khô: “Thôi, quần áo của ông bị con ngựa hầu của đức Cao Hoàng trừng phạt rồi”. Đôn ngạc nhiên hỏi: “Con ngựa nào?”. Bà phi già bảo: “Con ngựa đá ở sân chầu trước lăng đó. Nó thiêng lắm. Ai mà tới đây làm chuyện bậy bạ thì sẽ bị nó phá”. Tướng Đôn sốt sắng hỏi: “Vậy bây giờ phải làm thế nào thưa bà?”. Bà phi già bảo: “Phải lạy nó mới được tha”. Tướng Đôn van vỉ: “Xin bà hãy chỉ bày cách cho tôi. Tôi đội ơn bà đời đời”. Bà phi già đứng dậy, sẵng giọng: “Đi theo tôi”.
Bà phi già đi trước, mặt hằm hằm tức tối. Tướng Đôn lững thững theo sau, hai tay che bộ hạ. Bà vào trong đền, châm 5 nén hương đưa cho Đôn rồi dẫn Đôn ra giữa sân chầu. Bà chỉ vào con ngựa đá cao lừng lững phủ đầy rong rêu đứng phía sau tượng một quan văn cũng làm bằng đá, rồi bảo: “Hãy quỳ xuống lạy con ngựa chín lạy và thành tâm sám hối”. Tướng Đôn ngoan ngoãn vâng lời. Một tay cầm nắm hương khói nghi ngút, một tay che bộ hạ, Đôn từ từ quỳ sọp xuống sân, dập đầu 9 lạy. Vừa dập đầu, vừa sám hối: “Con biết tội con rồi. Xin thần ngựa hãy tha tội cho con. Từ nay con xin chừa”. Đứng ở trên lăng nhòm xuống qua cửa tò vò, thấy người tình mình trần như nhộng, mông trắng nhởn nhấp nha nhấp nhổm trên sân, tay che bộ hạ, tay cầm bó hương, Lệ Xuân bật cười. Khi tướng Đôn vái xong, bà phi già bảo: “Thần ngựa thường hay giấu đồ đạc ở trên ngọn cây hoặc quăng xuống hồ. Bây giờ ông hãy đến những chỗ đó mà tìm, chắc sẽ thấy”.

Cúi đầu lạy tạ bà phi già, Đôn chạy cong mông ra hồ nước trước sân chầu. Đôn đảo mắt nhìn quanh. Kia rồi! Bộ quân phục của Đôn và quần áo của người tình đang nổi dập dềnh trên mấy chiếc lá sen. Đôn vội nhảy ùm xuống, vớt quần áo rồi hớt hải chạy lên đền đưa cho Lệ Xuân mặc. Mãi 6h chiều, khi trời nhọ mặt người, tướng Đôn và bà cố vấn mới ra đến cổng lăng. Nhìn thấy quần áo hai người ướt sũng, đám sĩ quan tùy tùng không giấu được vẻ ngạc nhiên. Đôn vội giải thích: “Bà cố vấn vì mải hái hoa sen nên hụt chân ngã xuống hồ. Ta vội nhảy xuống vớt lên nên cả hai mới ướt hết quần áo”.

Gần một tháng sau, sự thật về cuộc dạo xuân viếng thăm lăng Gia Long của đệ nhất phu nhân Trần Lệ Xuân và người tình võ biền Trần Văn Đôn mới đến tai lãnh chúa miền Trung Ngô Đình Cẩn. Cẩn gầm lên như con hổ: “Mẹ kiếp. Con mụ đó đích thực là Đát Kỷ tái thế”.

Trở về Sài Gòn, Trần Lệ Xuân vẫn không nguôi nhớ người tình cũ. Có điều, ở đời, thường xa mặt thì cách lòng. Người Nam, kẻ Huế, xa cách nghìn trùng. Cả năm trời đằng đẵng, gặp nhau vụng trộm được một đôi lần, làm sao xoa dịu được ngọn lửa tình lúc nào cũng ngùn ngụt cháy. Một thời gian sau, Lệ Xuân đã săn được một “phi công trẻ” tên Hoàng, là chỉ huy dàn nhạc giao hưởng Sài Gòn. Kinh nghiệm tình trường nhiều năm đã giúp cho Lệ Xuân dễ dàng giăng lưới chàng nghệ sĩ hào hoa. Và rút kinh nghiệm từ những cuộc ngoại tình trước, lần này, Lệ Xuân đã bài binh bố trận cẩn thận khiến cho ông cố vấn lắm mưu nhiều mẹo Ngô Đình Nhu không thể làm gì được, chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.

KỲ 4: HÀNH TRÌNH GIĂNG LƯỚI TÌNH BẮT “PHI CÔNG TRẺ”
CỦA TRẦN LỆ XUÂN

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, mũ và cận cảnh
Trong hình ảnh có thể có: 2 người
Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: cây, thực vật, bầu trời, ngoài trời, thiên nhiên và nước
Link: http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=11655
 
| Chủ Trương | Hướng dẫn kỹ thuật | Tài liệu Anh ngữ | Cài đặt Unicode |