Thơ

 

LÊ TRIỀU PHƯƠNG

  

 

 

Quách Giao giới thiệu và b́nh

 


 

Lời Giới Thiệu.

 

Lê Triều Phương  (1938- 2008) bước vào vườn thơ văn rất sớm. Nhà thơ đă sống trong môi trường văn học, được gần các bậc thầy như thi sĩ Quách Tấn, nhà văn Cung Giũ Nguyên, nhà triết học Thạch Trung Giả, nhà thơ đă học tập được nhiều điều bổ ích. Tuy nhiên vừa kịp bén lửa văn chương th́ nhà thơ lại phải rời xa tổ quốc (Du học Tây Đức). Trong những ngày tháng sống xa quê hương, t́nh thơ vẫn ôm ấp trong ḷng. Sau ngày tổ quốc thống nhất, nhà thơ trở về với quê hương và  duyên thơ lại có dịp  bừng nở ḥa chung t́nh cùng với bạn bè.

Năm 1994 tập thơ Sương Cỏ Sông Thuông ra đời. Sông Thuông là tên con sông quê hương chảy qua thôn Thuận Ḥa nơi chào đời của nhà thơ. T́nh thơ ḥa nhập với tâm hồn, lời thơ  nhẹ nhàng đi sâu vào ḷng người đọc. Là  tập thơ đầu tay  nên thơ mang nặng tính chất trong sáng của  thời niên tráng, sống với t́nh mẹ, vườn trầu và sương cỏ sông Thuông. Một thời sống trong t́nh yêu nhẹ nhàng cùng “với nh́n” “cài hoa lên áo” “trắng bay” để rồi “xuân một ḿnh” với “nẻo dài trông đợi” “ngậm ngùi” cô đơn bên “thềm xưa” với tâm trạng “trái khổ qua chín”. Nhưng nhờ cuộc viễn du mà cuộc đời chuyển hướng để “xuân mở cửa ḷng” và sống trọn vẹn trong quê hương  với “Sương Cỏ Sông Thuông”

 

H́nh Lê Triều Phương cùng với Trúc Như đang đàm đạo với nhà thơ Quách Tấn. (1980)

 

Năm 2000 nhà thơ Lê Triều Phương đă cùng hai người bạn thân ấn hành tập thơ Sân Mận. Nhan đề tập thơ lấy hứng nơi bài thơ Sân Mận của vị thầy là nhà thơ Quách Tấn. Thay cho lời tựa là bài Nhập Vào Sân Mận của Châu Phong Phương (là tên chung của ba người). Sân Mận được  nhà phê b́nh Người Sông Thương chú ư đặc biệt về t́nh yêu, có nhiều lời nhận xét. Trong Sân Mận có nhiều bài thơ lấy từ Sương Cỏ Sông Thuông v́ hương thơ mang nhiều sắc thái riêng biệt của Lê Triều Phương và hợp với nội dung tập thơ. Trong Sân Mận, Lê Triều Phương đă gói trọn t́nh bạn trong bài Một Nhịp Tương Tư cũng như bài Ba Chúng Ta Cùng Tắm Sông Thuông. Trong Sân Mận  thơ của Lê Triều Phương vẫn giữ nguyên chất trong sáng của Sương Cỏ Sông Thuông:

Năm 2005 lại cùng với hai bạn ấn hành tập thơ mang tên là Gió Thơ Ngây. Tập thơ được một nhà giáo nữ viết lời giới thiệu. Với Gió Thơ Ngây thơ Lê Triều Phương đă có nhiều thay đổi. Lời thơ uyển chuyển cùng “Buông Bóng Vô Thường”, “Mẹ Thương Đi Rồi” và “Ḷng Chẳng Tươi Son”, t́nh thơ sâu lắng  theo bài “Tặng Hoa”, “Đóa Hoàng Cúc” và ư thơ lại thâm trầm trong “Ṣ Trên Non” và  “Như Sương”. Có một điều đặc biệt là hai tập thơ làm chung, thơ của Lê Triều Phương chú trọng đến thể cách của thơ. Với Sân Mận th́ Lê Triều Phương luôn luôn giữ cho ḿnh thể thơ lục bát. C̣n trong tập thơ Gió Thơ Ngây th́ thơ của Lê Triều Phương lại chú trọng đến thể thơ ngũ ngôn nhiều hơn các thể thơ khác.

Cũng trong năm 2005 nhân một dịp lên thăm Ḥn Đỏ ở Nha Trang, trước b́nh minh bao la, nhà thơ đă có bài thơ B́nh Minh Trên Ḥn Đỏ và đă tham dự vào việc dự trù quy hoạch lại cảnh quan trên đảo Ḥn Đỏ, thiết trí về việc trồng cây vừa để bảo vệ đảo vừa để làm cho khu đảo trở thành một thắng cảnh tương xứng với trời biển bao la ấp ủ ngôi chùa Từ Tôn, vừa cổ vừa thanh tịnh trong rừng cây nhân tạo, giữa sóng nước thương man.

 

 Chùa TTôn –Ḥn Đỏ, Nha trang,

link: http://thuvienhoasen.org/a21995/di-tham-hon-do-chua-tu-ton-khanh-hoa

 

 Đến năm 2006, năm chuyển biến của cuộc đời, nhà thơ Lê Trều Phương mang trọng bệnh. Có đôi lần thi nhân đứng bên bờ vực tử sinh.  Nhà thơ hiệu đính tác phẩm Nhập bồ tác hạnh của cư sĩ Nguyên Hiển ( Link: http://daitangvietnam.net/BTH2_NguyenHienLTPhuong.pdf )

 Tuy nhiên ḍng thơ vẫn luôn dào dạt trong ḷng và nguồn thơ là một liều thuốc làm êm dịu nỗi đau vật chất. V́ vậy tập  Vần Thơ Tứ Tuyệt cùng viết với Quách Tùng Phong được ấn  hành. Người viết tựa lại là nhà giáo Trần Thị Phong Hương.

Thể thơ và phong cách thơ trong tập thơ đặc biệt này đă biểu tượng cho một giai đoạn đặc trưng thơ Lê Triều Phương. Trong những giờ phút trầm lắng, trong những giờ phút cô đơn trên giường bệnh, thơ như lắng đọng lại để  tích chứa một nội dung cô lắng. Nhà thơ đă nhớ về mẹ (Tiếng Mẹ, Thuận Ḥa, Lời Ru Con), về thầy (Giọt Trăng, Ơn Thầy), về vợ ( Thư Em Gởi, Thong Dong, Cơi Tịnh Thanh) và nhất là được nguồn đạo  thấm sâu vào trong những vần thơ tứ tuyệt ( Vô Thường, Phật Thờ Trong Tâm, Hương Thiền, Hoa Dâng Cúng, Lửa Hồng) Thế giới thiên nhiên trầm tư cùng thế giới nội tâm trầm lắng trong  bốn câu thơ. Nhờ có vậy mà thi vị của thơ Lê Triều Phương  như một chung trà đậm, ngát hương trong một buổi b́nh minh yên thắm, đủ giúp cho người đọc thưởng thức trọn vẹn mùa xuân trong  cả bốn mùa.

Ngoài 4 tập thơ trên, Lê Triều Phương c̣n có một tập thơ rất đặc biệt, chưa xuất bản, có tên gọi Con Tim, Một Tinh Cầu Nho Nhỏ,. Tập thơ  là một ḍng chảy thông suốt từ nguồn ra đến tận biển khơi. Thơ được thốt ra sau một cuộc giải phẫu  tim và mê man trên gường bệnh trong nhiều ngày.

Tác giả không  kể lại câu chuyện mổ tim mà chỉ ghi lại tất cả những cảm xúc về cuộc đời tha hương của ḿnh, t́nh cảm với gia đ́nh, với bạn bè khi nhà thơ đă đặt chân lên bờ vực tử sinh.

Những ḍng thơ trong Con Tim, Một Tinh Cầu Nho Nhỏ chảy theo nhịp tim, ḥa vào nhịp đời và thay đổi dồn dập theo từng t́nh huống riêng biệt. Từ lối ngắt câu, bỏ vần và cấu tạo h́nh ảnh trong thơ khiến cho người đọc ngỡ ngàng như đang được sống trong t́nh yêu sôi động và dào dạt trong những ư thơ chân thật, đằm thắm t́nh người :

 lửng lơ

treo với sao trời

bồng bềnh

nương cánh bèo trôi xuôi ḍng

hợp tan

nhẹ gót mây hồng

lại qua

nhập gió thong dong giữa vời

con tim mạch nghẽn nhất thời

hóa Tinh Cầu nhỏ sáng ngời kiêu sa

cười vang

rung chuyển Ngân hà

anicca

anatta

dukkha

chân thô

thề nguyện vượt qua vực đời...

 

Hiện tại có rất nhiều nhà thơ cố gắng đi t́m một thể thức mới, một diễn tả mới như thể thơ và ḍng thơ trong tập Con Tim, Quả Tinh Cầu Nho Nhỏ. Muốn thực hiện được như vậy tôi thiết tưởng cần phải có một thực nghiệm ḥa chung với một nội tâm và một tư duy sâu đậm mới đạt đến được thành công này.

Gần đây Lê Triều Phương cũng đi vào thơ Đường luật với những bài thơ đúng niêm luật và phảng phất hồn thơ của Tống, Đường. Lê Triều Phương cũng họa thơ nhưng khi họa đă nắm vững thi pháp, cho nên bài thơ họa đă nối liền mạch thơ cùng bài xướng. Tuy không  chuyên về thơ Đường luật song các bài thơ làm theo luật Đường đă giúp cho chúng ta nhận chân được là Lê Triều Phương đă học được nơi vị thầy đáng kính của ḿnh trọn đủ phép tắc để tŕnh làng một bài thơ đúng niêm, đúng luật. Quan niệm của Lê Triều Phương là cần phải hiểu rơ, thông suốt về luật của thơ Đường cũng như phải vận dụng được thể thơ này th́ mới có thẩm quyền bàn luận, phê b́nh thơ Đường luật.

Đầu năm 2007 nhà thơ Lê Triều Phương lại chuyển sang viết văn. Cuốn  hồi kư  Nụ Hôn Đầu được ấn hành. Đây là một thiên hồi kư về mối t́nh của vợ chồng nhà thơ trên đất khách quê người. Toàn tập dày trên 280 trang, đầy thi vị và sóng gió của một du học sinh nơi đất khách. Một mối t́nh rất đông phương, một tâm hồn thuần Việt lồng trong khung cảnh hữu t́nh của nước Đức có cảnh trí thiên nhiên rất diễm tuyệt. Trong toàn tập, tác giả đă  trang trải thơ của ḿnh lẫn cùng với cảnh trí quê người. Thơ trong tập dịu dàng với lời thơ như một nhạc đệm êm ái trong một cuốn phim t́nh ái nhẹ nhàng.

Giữa năm 2007 những trang giấy được xếp rải rác trong các hộc tủ, trong những cuốn sổ ghi chép và trong những bức thư gởi bạn c̣n lưu, người bạn đời của nhà thơ (bác sĩ Đoàn Thị Gái) đă góp nhặt đem về cho chồng để đọc trong những giờ phút nằm trên giường bệnh. Từ những bài bút kư, những bài thơ riêng rẻ này mà Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo trong số 34 ngày 1 tháng 6 năm 2007 đă có một mảng văn thơ giới thiệu:

 

Tiến sĩ Lê văn Tâm Giáo sư Đại học Goettingen, Đức, là nhà khoa học, như một nhân duyên được sắp đặt từ trước, Nhập Bồ Tát Hạnh –tác phẩm kinh điển của Phật giáo Tây Tạng đến với ông và đi vào xương tủy, tim gan ông một cách tự nhiên. Phật giáo là thế, khi đạo thể nhập đời sống, chính là đời sống th́ không có ranh giới giữa nhà khoa học –lư trí và nghệ sĩ- cảm xúc. VHPG trích giới thiệu một phần trong ghi chép hằng ngày của vị giáo sư Phật tử này : Mặt Hồ Trầm Tư.

 

 

Và tác giả tạm đặt tên cho tập thơ là Cảm Ơn Đời. Qua tập thơ chúng ta nhận chân được tâm hồn thơ của Lê Triều Phương rất phong phú. Thơ làm trong những giây phút t́nh cờ nhất lại chứa đựng những t́nh ư thâm trầm nhất. Nhiều bài  nói đến trăng, biển và núi. Trăng tượng trưng cho t́nh yêu trong sáng và vĩnh hằng:

Núi non lặng yên

Hít sâu hương biển

Vầng trăng uyên nguyên

 

Biển tượng trưng cho bao la và huyền diệu:

Trời sao nghiêng ḿnh

Lắng nghe sóng vỗ

Cung đàn huyền linh.

 

Nhà thơ thường đến rừng đi dạo. Chim hót. Suối reo. Bao nhiêu sầu đau trong ḷng được trút nhẹ vào cảnh vật thiên nhiên.  Rừng do đó cũng không yên v́ thi nhân. Phiến đá, nơi nhà thơ thường đến ngồi, đă “quen hơi” nên rất cảm thông để cùng trầm tư về sự đời:

Góc rừng sâu khuất nẻo

Phiến đá ngồi trầm tư

Mỗi lần ta tái ngộ

Duyên trần c̣n xôn xao.

 

Đọc Cảm Ơn Đời ta như gặp gỡ một tâm hồn khác lạ trong những ḍng thơ ngắn gọn mà lại chan chứa t́nh người. Thiên nhiên tỉnh lặng đă in bóng vào thơ, tạo những h́nh bóng tuy đơn sơ nhưng lại  tràn đầy ư thơ đặc biệt:

Cọng cỏ nghiêng ḿnh

Hiến giọt sương trong

Má hồ ửng hồng

(Tôn Vinh)

 

Những h́nh ảnh và ư thơ có sẳn ở thiên nhiên trong một buổi b́nh minh, trên mặt hồ hồng ửng nắng mai. Mọi người đều có thể bắt gặp nhưng chỉ có nhà thơ mới cảm xúc và lời thơ mới thốt nên vần. Mọi  sự sống trên đời đều có nhân duyên tạo ra và được h́nh thành nuôi dưỡng, tồn tại trong mạng lưới “nhân duyên sinh” cho nên khi thi nhân bất chợt nh́n ngắm hạt sương trên ngọn cỏ jungcus rơi trên mặt hồ ḷng chợt ngộ ra ơn nghĩa mà con người đă thọ lănh nơi thiên nhiên và  người thơ muốn như cọng cỏ kia hiến dâng  lại giọt sương  cho hồ nước:

Cỏ nghiêng ḿnh xuống

Buông hiến ngọc sương

Cúng dường hồ nước

Cúng dường vầng dương

Lặng yên ṿng sóng

Hồng dịu muôn phương

(Cúng Dường)

 

Cảm ơn đời v́ đời đă trao tặng cho ta quá nhiều ơn huệ. Cảm ơn đời v́ trong đời gói trọn tất cả ơn cha nghĩa mẹ, công thầy và t́nh nghĩa vợ chồng, chị em, con cháu, bạn bè. Cảm ơn đời là biết ơn đời. Tập thơ hàm chứa sự giác ngộ về nhân duyên sinh mà người thơ đă may mắn thọ lănh trong cuộc đời này.

Khi Lê Triều Phương về dưỡng bệnh ở Thạnh Lộc thôn, chúng tôi thường ở bên nhau. Vào ngày 13 tháng 12 tôi phải về Nha Trang dưỡng bệnh. Trong dịp lễ Giáng sinh 2007 tôi nhận được nơi Lê Triều Phương một tập thơ có tên là  Hoa Thơ Trên Giường Bệnh. Khi ở gần nhau  tôi chưa nghe Lê Triều Phương nói đến thi phẩm này. Mới cách xa nhau không đầy nửa tháng mà bạn tôi đă có một tập thơ cho cuối cuộc đời ḿnh. Tôi đọc tập thơ suốt trong đêm Noel năm 2007, ḷng rất cảm xúc và viết bài  tựa  cho tập thơ này. 

Thơ trong Hoa Thơ Trên Giường Bệnh gồm ba phần: Một kỷ niệm cho ḿnh, hai kỷ niệm trên nước Đức và ba là viết trên quê hương. Tập thơ có nhiều bài lẫn lộn  thời gian và không gian. Có thể xem như là một ḍng kư ức chập chờn trên mặt sóng hồi tưởng của nhà thơ đang trong cơn bệnh nguy nan. Những h́nh ảnh của vợ, bạn, con cháu xen lẫn vào những cảnh thiên nhiên của quê hương của thời thơ ấu, của thời tạm trú nơi đất khách quê người. T́nh cảm tràn ngập trong thơ của Lê Triều Phương dù người đang ở nơi quê hương hay đất khách. 

Đối với người vợ thân yêu, t́nh yêu bao giờ cũng mặn nồng và tha thiết. Trong kỷ niệm cho ḿnh, thơ yêu tặng vợ hiền như “Hương Bưởi” “Đóa Hồng Tặng Em” “Bài Thơ Tặng Vợ” v.v..c̣n vương tràn cảnh tượng thiên nhiên nơi quê người để “Tặng Em” khi “Đi Thăm Vùng Harz”. Cho nên khi phân vùng trong tập thơ tác giả chỉ phân ranh theo tâm tưởng c̣n tất cả t́nh và cảnh trong thơ là một khu rừng bát ngát hoa cỏ chen lẫn vào nhau. Hoa đă ngát hương bên bờ suối cũng như rực rỡ ven bờ rừng hay âm thầm  trong sương tuyết. T́nh yêu đối với người bạn trăm năm dạt dào bên xứ người v́ “Em Là Hoa Đào Đó” trong khi “Em Hái Dâu” “Choàng Khăn Âm” và “Tặng Em Hoa Tuyết” để “Xin Lỗi”. Trong những ngày cuối đời, t́nh yêu vợ chồng ḥa nhịp trong sự chăm sóc chu đáo và tận t́nh của Thanh Trúc khiến nhà thơ Lê Triều Phương trao trọn vẹn sự cảm ơn vào trong những lời thơ đầm ấm :

 Dịu mát ḷng đóa hồng

T́nh em nở trăng trong

Ngọc vang đại ḥa tấu

Tôn vinh t́nh vĩnh hằng.

( Đóa Hồng Em Tặng)

 

Bài thơ c̣n có ḍng tâm sự “ Mỗi lần em ở cạnh anh. Ḷng anh cảm thấy an lành tịnh không”. Lời thơ, t́nh thơ  chứa chan t́nh cảm nồng thắm . Khi vợ có mặt luôn luôn bên cạnh chồng :

Chiến đấu từng giây phút

Cứu anh thoát khổ đau

Mắt dịu dàng tŕu mến

Thầm th́ kinh nguyện cầu

 

Th́ nhà thơ đă:

Nh́n em không dám khóc

Muốn nói chẳng nên lời

 

Bởi v́ người vợ đă  quỳ gối nguyện cầu Phật, từng mỗi khắc giây trong cơn đau của chồng:

 Đợi chi giờ khắc ra đi

Dâng tâm cúng Phật lạy quỳ muôn phương.

 

Đây là nét đẹp của t́nh yêu chồng vợ

Và  phải chăng  là lời thầm nhủ cuối cùng :

 Dạt dào sóng gió đại dương

Mỏng manh thân phận vô thường ai bi

Vứt bỏ đi, vứt bỏ đi!

Đời nay chấm dứt! bận ǵ đời sau!

 

Và người thơ đă nhớ lại những kỷ niệm thân thương trong bài Hoa Anh Đào, Dưới Tán Rừng,, Em Hái Dâu, Tặng Em Hoa Tuyết, Choàng Khăn Âm, Hội Nhập v.v... để rồi có bài Sang Sông, Mưa Ṿm Tre, Nguyện Yêu Em. Cuối cùng là bài Tặng Vợ:

Tặng em giọt nước mắt này

Không c̣n vị đắng vị cay cuộc đời

Trong veo nước ngọc tinh khôi

T́nh yêu nồng thắm đất trời khắc ghi.

 

T́nh bạn trong Hoa Trên Giường Bệnh tuy đơn sơ nhưng sâu đậm, tuy thơ không nhiều song cũng đủ để gói trọn tâm t́nh… Họ đến với nhau từ thuở c̣n là học sinh,  măi cho đến bây giờ tuy đă có cháu con, họ vẫn c̣n liên hệ bên nhau. Triều Phương không hề làm thơ ca tụng bạn nhưng hầu hết trong các tác phẩm của ḿnh đều có “hơi hướng” của bạn ḿnh, có bút tích của bạn ḿnh. Trong bài Ba Viên Ngọc lời thơ giản đơn nhưng đậm đà t́nh yêu, t́nh bạn:

Sóng Phan Rang - Nha Trang

Ru đưa vào tim tôi

Ba viên ngọc óng trăng

Ôm t́nh bạn nguyên khôi.

 

Con sóng Phan Rang và Nha Trang ngàn năm vẫn c̣n đồng vọng như t́nh bạn giữa ba người bạn (có thêm một người bạn gái Phong Hương). Nhà thơ c̣n có một người bạn dân tộc Đức đă về Việt Nam thăm khi nghe tin bạn đau. Tôi đă chứng kiến cảnh tượng một người đàn ông người nước ngoài khóc sùi sụt khi bước vào pḥng bệnh thăm bạn và khóc nức nở khi chào bạn ra về. Những ḍng thơ diễn tả t́nh cảnh chia ly này:

Nước mắt trào rưng rức

Giờ tái ngộ ôm nhau

Rồi nước mắt ràn rụa

Chia ly vẫy tay chào.

 

T́nh cảm chân thật giữa con người với con người, dù là phương Đông hay phương Tây vẫn như nhau vẫn tràn đầy cảm xúc chân t́nh.

Lê Triều Phương c̣n ghi đậm h́nh bóng của một người cháu gái. Đó là Mỹ Linh (con gái đầu của Trúc Như). Lời thơ viết cho cháu rất chân t́nh, rất yêu thương làm rung động tấm ḷng người đọc :

 Cháu cũng là con cậu

Nói chi chuyện nghĩa t́nh

Hương vườn cau của Ngoại

Khiến v́ nhau hy sinh.

 

 

Cây cau, link: http://giahuygarden.vn/cay-cau-an-qua.html

 

 Có thấu hiểu được hoàn cảnh gia đ́nh của nhà thơ chúng ta mới yêu mến thâm sâu những ư t́nh giản đơn như thế. Khung vườn trời quê hương bát ngát thoang thoảng hương trầu, hương cau và hương kỷ niệm. Tính cảm của thơ Lê Triều Phương là như thế đấy.

Những bài thơ Tiếng Rừng, Không bờ Bến, Tóc Em, Hoa Tuyết, Rừng tuyết, Đồi Tuyết, Đi Thăm Vùng Han v.v.. đều được ghi lại với t́nh cảm đậm đà thân thương, tuy là đất khách quê người. Thật đúng với câu thường nói của nhà thơ là “Nơi đâu cũng là quê hương”.

Cho nên khi về sống ở một ngôi biệt thự tại một phường xa vắng ngoại thành Sài G̣n, nhà  thơ đă hạnh phúc vô cùng khi nhà có vườn nhỏ nở hoa, cây trái rung rinh:

Xin chào chị Mâm Xôi

Xin chào anh Hoa Sứ

Tôi không là ong bướm

Chỉ làn sương ảo mờ

Cùng ngắm nắng ban sơ

Cuối mùa đông tuyệt diệu.

 

Ḷng bao giờ cũng vẫn nhớ nhung về bến sông Thuông, vườn trầu  Thuận Ḥa :

 Tơ trăng buông rụng ánh tà

Ḷng sông trở mộng canh gà vang sương

Thôi c̣n giă biệt quê hương

Muôn sau hoa măi nở đường tử sinh

 

Hai câu thơ sau vô cùng da diết tuy mang nặng ấn tích của vô thường song tấm ḷng vẫn c̣n thao thức, vẫn c̣n nặng nghiệp tử sinh. Nhà thơ Quách Tấn cũng có câu:

 Một mai ba tấc đất vùi

Trần gian để lại nụ cười cho hoa.

 

Triều Phương c̣n có những bài thơ riêng cho ḿnh. Những bài thơ tâm t́nh này đă rung cảm chúng ta để cảm thấy được sức sống, sự vươn lên của nhà thơ và nhà thơ đă “cảm ơn đời” và đă đi vào nguồn Đạo một cách siêu nhiên, vô thường như một vị thiền sư ngộ đạo, một thi nhân bên ngưỡng cửa trời vô ưu.

Tập  Hoa Thơ Trên Giường Bệnh là những ḍng thơ trôi từ kư ức trở về với tưởng nhớ hôm nay. Những lời cảm ơn người t́nh trăm năm, những người bạn thân mến và những kỷ niệm  xinh đẹp của hai quê hương vẫn sống măi trong ḷng. Hoa Trên Giường Bệnh là tấm ḷng của người gần đất xa trời cho nên tràn đầy thương mến chân thật đến năo ḷng. Tuy nhiên sự yên tịnh vẫn tràn đầy trong toàn tập bỡi v́ chính người thơ đă đạt đến sự giác ngộ về vô thường, sự tịnh thanh của thế giới như không

Sương ngọc đơm cành trúc

Kết con thuyền hư không

Thong dong bờ bến mộng

Chờ đưa ta sang sông.

(Chờ Giờ Ra Đi)

 

Tập Hoa Thơ Trên Giường Bệnh âm ỉ trong ḷng nhiều tháng năm và được viết ra trong những phút giây thức tỉnh sau cơn bệnh ngặt nghèo. Tuy nhiên đây là một tập thơ được nhà thơ trân trọng và chú tâm sửa chữa nhiều nhất. Chúng tôi đă trao đổi với nhau qua những lá thư điện tử, qua nhiều cuộc điện đàm để dứt bỏ những bài thơ không cần thiết cho tập thơ, những lời thơ chưa gói trọn tâm sự v.v..

 

Hôm nay, ngày đầu xuân Mậu Tư, tuy không được chào xuân cùng bạn nhưng ngồi đọc  tập thơ Lê Triều Phương này, tôi tưởng như bạn tôi vẫn luôn luôn ngồi sát bên tôi để cùng nhau đón mừng xuân mới. Xuân ngoài trời đẹp thắm cùng xuân trong ḷng; xuân trong thơ tươi ḥa cùng xuân vạn vật, đều là nguồn hạnh phúc đem lại sự an lành trong tâm hồn chúng tôi.

 

Nha Trang, ngày đầu xuân Mậu Tư.

( 7 tháng 2 năm 2008)

Quách Giao                                                          

 

 

 


 

 

Xin mời đọc những bài viết liên quan :

 

Thi sỹ Quách Tấn và thiên nhiên - Lê Triều Phương

Khoảng giữa thập niên 1980 chúng tôi được hầu chuyện cùng thi sỹ Quách Tấn. Câu chuyện xoay quanh lănh vực làm việc của tôi tạm gọi là “Bảo vệ ...

Quách Tấn và thơ mới - Quách Giao

Thời tiền chiến (1930-1945) phong trào thơ mới đă nổi lên một cách rầm rộ. Thơ cũ vẫn có mặt trên thi đàn song có phần kém thế. Quan niệm ...

Quách Tấn và chùa Ông Núi : Đi t́m lại đám mây trắng trên mái chùa xưa - Thích Phước An

Cách làng quê tôi chừng năm cây số có một ngôi chùa dù có tên chính thức là chùa Linh Phong, nhưng người dân sống quanh vùng núi này từ ...

Quách Tấn và chùa chiền - Trần Thị Phong Hương

Quách Tấn không những làm thơ mà c̣n viết văn nữa. Những tác phẩm văn xuôi của ông phần lớn đều có một phong thái đặc biệt. Viết về lịch ...

Đạo Phật đối với vấn đề phát triển lâu bền và bảo vệ môi trường - TS.Lê Văn Tâm

Hiện nay thế giới đang đứng trước nhiều sự việc và hiện tượng có tác động toàn cầu. Chúng cũng là những thách thức lớn đối với Đạo Phật và ...