THỦ ĐOẠN BÁ ĐẠO CỦA NGÔ Đ̀NH NHU

TRONG VỤ PHÁI ĐOÀN LIÊN HIỆP QUỐC

ĐẾN VIỆT NAM ĐIỀU TRA NĂM 1963

 

 

Sưu tầm của Kevin Trần

 

 

 

 

LTS - Một độc giả ở trong nước, mới đây, có nêu thắc mắc về một sự cố xảy ra trong cuộc chính biến năm 1963 tại miền Nam Việt Nam : Đó là khi Phái đoàn điều tra của Liên Hiệp Quốc đến Việt Nam để t́m hiểu t́nh h́nh đàn áp Phật giáo của chính quyền Ngô Đ́nh Diệm, vị độc giả có “nghe một vài người lớn tuổi ở Sài G̣n” kề lại rằng ông Ngô Đ́nh Nhu có “giăng bẩy cho thành viên của Phái đoàn “ngủ” với gái nhăy rồi chụp h́nh để làm săng-ta”. Điều đó “hư thực như thế nào?” Độc giả này có vẽ nghi ngờ tính chân thực của sự kiện “nghe nói lại” đó v́ ông Ngô Đ́nh Nhu là một “chính khách Công giáo” th́ không bao giờ hành xử tồi tệ như thế! Và vị độc giả c̣n hỏi “có tài liệu thành văn” nào đề cập đến sự cố đó không ?

 

Trả lời của Kevin Trần: Trước 1975, tại miền Nam, chúng tôi cũng nghe nói đến sự kiện “ông Nhu chụp ảnh săng-ta” này. Không những thế, theo lời kể của những vị đă sống trong giai đoạn 1963 đó th́ sau ngày “Cách mạng 1-11”, nhiều báo chí đă đăng hai tài liệu (với h́nh ảnh minh họa được bôi đen phần nhạy cảm) mà dân Sài G̣n theo dơi rất hào hứng: Đó là (1) Nhật kư của bà Ngô Đ́nh Nhu được binh sĩ nhảy dù t́m được từ sau ngày 11-11-1960 và (2) Những tấm ảnh chụp thành viên phái đoàn LHQ đang truy hoan với các cô gái Việt Nam được binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến lấy được từ sau ngày 1-11-1963.

 

“Nhật kư Bà Nhu” được trưng bày trong cuộc triển lăm “Tôi Ác Nhà Ngô” Cuộc triển lăm này
được kư giả David Horowitz tường thuật lại trên đài truyền h́nh NBC ngày 28-3-1964

 

Hơn 50 năm đă trôi qua, nhân thắc mắc chính đáng của vị độc giả, chúng tôi ṭ ṃ và làm search trên Google th́ t́m được hai tài liệu có đề cập đến sự kiện “ông Nhu chụp ảnh săng-ta” này. Đó là hồi kư của hai vị sĩ quan cao cấp trong ngành an ninh và t́nh báo của Quân đội VNCH. Một vị là cựu Thiếu tướng an ninh (Hoàng Linh) Đỗ Mậu với tác phẩm Việt Nam Máu Lữa Quê Hương Tôi, do Hương Quê phát hành lần đầu năm 1986; và một vị là cựu Đại tá t́nh báo (Niên Dư) Trần Ngọc Nhuận với tác phẩm Đời Quân Ngũ, do Xuân Thu phát hành năm 1992. Cả hai tác phẩm đều phát hành tại hải ngoại, và đều nhắc đến chi tiết “ông Nhu chụp ảnh săng-ta”.

Điều đáng nói là hai tác phẩm này xuất hiện đă lâu (20 đến 30 năm), được phê b́nh tranh luận gay gắt từng chi tiết (nhất là cuốn Hồi kư của Tướng Đỗ Mậu), thế nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai phản bác thông tin “ông Nhu chụp ảnh săng-ta” này, kể cả những thuộc hạ cũ bênh vực hai ông Nhu Diệm nhiệt t́nh, rốt ráo và bền bĩ nhất.

Không những thế, cái mác “Công giáo” của ông “chính khách” Ngô Đ́nh Nhu (như vị độc giả nhắc đến) th́ không đủ để bảo đảm được phẩm chất đạo đức của ông Nhu sẽ không dám xuống tay lấy những hành động bá đạo! Thật vậy, vụ ông Nhu ra lệnh thủ tiêu đối lập như Nguyễn Tấn Quê, Nguyễn Bảo Toàn, Vũ Tam Anh, đặc biệt là vụ Tạ Chí Diệp… Vụ thiết lập một nhà tù biệt giam P42 nằm ngoài sự kiểm soát của Bộ Nội Vụ và Bộ Tư Pháp để giam cầm và bức cung các nhà hoạt động chính trị …Vụ công khai trả lời tuần báo Ư L’Expresso đ̣i “cắt đầu” và “treo cổ” ông bố vợ là Đại sứ Trần văn Chương … Một người đă dám hành xử khủng khiếp như thế th́ thủ đoạn “giăng bẫy cho thành viên của Phái đoàn “ngủ” với gái nhảy rồi chụp h́nh để làm săng-ta” cũng không có ǵ đáng ngạc nhiên.

Câu hỏi c̣n lại cho những nhà viết sử là : Nếu chính quyền Ngô Đ́nh Diệm không kỳ thị tôn giáo, không đàn áp Phật giáo th́ cứ để yên cho Phái đoàn Liên Hiệp Quốc tự do điều tra, cần ǵ phải dùng thủ đoạn bỉ ổi nầy để làm săng-ta, gây áp lực với Phái đoàn. Nếu Vàng thật th́ đâu sợ lữa !. Chính thủ đoạn săng-ta nầy đă là đ̣n “gậy ông đập lưng ông”, tự tố cáo chính quyền đă đàn áp Phật giáo trước Liên Hiệp Quốc và công luận mà thôi.

Dưới đây là trích đoạn về sự cố “ông Nhu chụp ảnh săng-ta”từ hai tác phẩm nói trên :

 

1- Tác phẩm VIỆT NAM MÁU LỬA QUÊ HƯƠNG TÔI (Hương Quê, 1986, USA)

Tác giả: Cựu Thiếu tướng Đỗ Mậu, nguyên Giám đốc Nha An Ninh Quân Đội

Chương 15, link: http://www.giaodiemonline.com/2008/vnmlqht/chuong15.htm

 

“… Sau nhiều phiên họp, hội viên các quốc gia trong Tổ chức Liên Hiệp Quốc quyết định gửi một phái đoàn đến Việt Nam để điều tra. Ngày 24 tháng 9 năm 1963, tuy Đại sứ Bửu Hội đại diện chính quyền Ngô Đ́nh Diệm phản đối quyết định đó nhưng cuối cùng đành phải chấp nhận cuộc điều tra của phái đoàn Liên Hiệp Quốc. Chấp nhận không chỉ v́ áp lực quốc tế mà c̣n v́ ông Ngô Đ́nh Nhu đă nuôi sẵn thủ đoạn đánh lừa và mua chuộc nhân viên phái đoàn Liên Hiệp Quốc. Trong những mưu mô của ông Ngô Đ́nh Nhu th́ thủ đoạn dơ bẩn nhất là tổ chức cho nhân viên phái đoàn chăn gối với gái điếm rồi chụp h́nh để làm “chantage”. Nghĩa là nhân viên nào không chịu bênh vực lập trường của nhà Ngô th́ ông Ngô Đ́nh Nhu sẽ đưa những tấm h́nh kia ra trước công luận để bôi lọ nhân viên ấy, đồng thời làm mất uy tín quốc gia của nhân viên đó.

Những tấm h́nh này đă bị Thủy quân Lục chiến tịch thu được tại pḥng giấy của ông Ngô Đ́nh Nhu trong Dinh Gia Long ngày 2-11-1963. (Năm 1976, Trung tá Cảnh sát tên Hoàng, người phụ lễ cho Linh mục Nguyễn Văn Vi tại Sacramento, California, cùng với Thiếu tướng Nguyễn Văn Chức nhân đến thăm tôi đă thú nhận chính ông Nhu chủ trương dùng thủ đoạn “chantage” các nhân viên phái đoàn Liên Hiệp Quốc như vừa nói trên, v́ biết rằng đa số nhân viên phái đoàn đă thu lượm được nhiều tài liệu rơ ràng chứng minh Phật giáo bị chế độ Diệm kỳ thị, đàn áp, khủng bố. Trung tá Hoàng là một Công giáo Cần Lao, từng chỉ huy trại giam bí mật P.42 ở Sở thú). Cũng v́ thủ đoạn trên đây mà ông Đoàn Thêm mới ghi vào tác phẩm của ông rằng: “Phái đoàn Liên Hiệp Quốc đă được Chính phủ Diệm tiếp đăi chu đáo và ch́u chuộng đặc biệt bằng đủ mọi cách [Theo Đoàn Thêm, Hai Mươi Năm Qua (1945-1964) Việc Từng Ngày, tr. 365.]”

 

2- Tác phẩm ĐỜI QUÂN NGŨ (Xuân Thu 1992, USA)

Tác giả: Cựu Đại tá Trần Ngọc Nhuận, nguyên Chỉ huy trưởng Trường Quân báo Cây Mai

Trang 356, 357 và 358. Link: http://www.scribd.com/doc/13114154/Blackmail

 

“… Vụ sau nầy thành giai thoại mà tôi được biết v́ làm Chỉ Huy Trưởng Trường Cây Mai.

Tháng 9, 1963, theo nghị quyết của Liên Hiệp Quốc, một phái đoàn gồm sứ giả của các nước Tích Lan, Surinam và Miến Điện đến Việt Nam với sứ mạng điều tra việc mà Liên Hiệp Quốc gọi là “Đàn áp Phật Giáo” ở Việt Nam.

Nh́n qua thành phần các quốc gia trong phái đoàn, người ta đă được biết trước kết quả sẽ như thế nào rồi, và chính các quốc gia nầy đă có sẵn thiên kiến không mấy tốt về Việt Nam Cọng Ḥa và chế độ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.

Một kế hoạch “blackmail” để đưa phái đoàn vào thế khó xử đă được các cơ quan An Ninh Phủ Tổng Thống, đặc biệt là Văn Pḥng Cố Vấn, hoạch định.

Kế hoạch giao phó cho ông Trung Úy Trần Văn Duệ thực hiện [Tr/úy TVD là em út của ông nguyên Sứ Thần tại Ṭa Đại sứ VNCH tại Lào TVH, sống ở San Diego cho dến ngày mất – KT]. Trung úy Duệ được cho toàn quyền xử dụng ngân khoản trên dưới 1 triệu đồng. Ông được cử làm Sỹ quan liên lạc của Phái Đoàn điều tra.

Ông sắp xếp làm sao để hầu hết các sứ giả Liên Hiệp Quốc đều muốn hưởng thụ, ăn chơi theo kế hoạch của ông ta. Ông đă tung tiền mướn 7, 8 cô vũ nữ trẻ đẹp rồi cặp cho mỗi ông sứ giả một cô, kể cả ông Đặc Sứ trưởng phái đoàn Tích Lan. Trung Úy Duệ (sau nầy thăng Đại Úy) bố trí cho chụp h́nh những cảnh các sứ giả và các cô vũ nữ làm t́nh cụp lạc với nhau mà các đương sự không được biết.

Lạ ǵ quư vị sứ giả của các quốc gia người da màu nầy, đâu có ngờ người Việt Nam lại đẹp đẽ như vậy. Tất cả đều mê tơi trong trận trụy lạc nầy và ống kính máy chụp h́nh của Trung Úy Duệ không bỏ sót cảnh nào.

Cuộc điều tra của Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc đang tiến hành th́ xẩy ra vụ đảo chánh 1-11-1963.

Chế độ Đệ I Cộng Ḥa sụp đổ và nhiệm vụ của Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc tới lúc đó cũng đương nhiên không c̣n lư do tồn tại. Những tấm “phim ảnh h́nh sự” của quư vị sứ giả Liên Hiệp Quốc cũng không cần được mang ra áp dụng. Tôi c̣n nhớ khoảng một tuần sau ngày đảo chánh, lúc tiễn Phái Đoàn Liên Hiệp Quốc lên Phi trường Tân Sơn Nhất, Trung Tướng Lê Văn Kim đại diện Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng 1-11-1963 có nhă ư tặng mỗi vị một phong b́ đựng ảnh. Vụ nầy không biết sau nầy ra sao.

Riêng tôi, v́ là Chỉ Huy Trưởng Cây Mai, nên được các sỹ quan huấn luyện viên an ninh quân đội có những tấm h́nh nầy sau vụ đảo chánh, đưa cho coi. Tôi nhớ nhất là h́nh ảnh to con, béo mập và lông lá của ông Đại sứ Tích Lan trưởng phái đoàn điều tra Liên Hiệp Quốc, đang thỏa măn những kiểu làm t́nh lạ lùng với cô vũ nữ trắng trẻo nhỏ con. Âu đây cũng là một giai thoại trong biến cố chính trị và tôn giáo 1963.”

 

Dưới đây là phóng ảnh tác phẩm "ĐỜI QUÂN NGŨ",

Kư Ức của Niên Dư Trần Ngọc Nhuận

H́nh b́a và các trang 356, 357 và 358