HT Thiện B́nh

 

  VỀ THĂM QUÊ HƯƠNG LONG AN tháng 3/2013

 

 

Quách Giao

 

 

 

 

Tàu vừa đến Dầu giây Xuân Lộc th́ Ôn vừa tỉnh giấc. Nhiệt độ trong toa tàu hơi lạnh. Chú thị giả vừa đắp cho Ôn thêm một tấm chăn. Tàu chạy êm êm như đang trườn ḿnh trên đoạn đường dốc. Như thường lệ giờ này Ôn đă thức giấc đi dạo quanh chùa. Trong cái hơi se lạnh, tiếng xe chạy nhịp nhàng Ôn nằm nhớ lại chuyện ngày xưa.

 Ôn sinh ra và lớn lên tại làng Mỹ B́nh thuộc huyện Tân Trụ tỉnh Long An. Năm 14 tuổi, Ôn xuất gia với người d́ là Ni Sư Thích Nữ Như Khánh, đang tu tại chùa  Ân Thọ làng Mỹ B́nh huyện Tân Trụ.   Năm 1947 được ra Huế tu học tại chùa Báo Quốc đến năm 1952. Vào các năm 1952 -1968 Ôn làm việc tại các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngăi, Kon Tum, Quảng Trị. Năm 1968 về chùa Long Sơn làm Chánh đại diện rồi Trưởng ban trị sự Tỉnh giáo hội Phật giáo Khánh Ḥa.

 Những năm xa quê hương, thỉnh thoảng Ôn mới có dịp về thăm nhà, song v́ Phật sự nên chỉ là dịp ghé thăm. Năm nay Ôn đă 82 tuổi, trí vẫn c̣n minh mẫn song đôi chân đă yếu. Ngày về với đất Phật chẳng c̣n bao xa. Ôn có một ước nguyện: về thăm quê hương lần cuối. Và hôm nay tâm nguyện được các đệ tử chùa Long Sơn thực hiện….

 Qua khỏi Xuân Lộc, ngoài cửa toa xe thấp thoáng ánh đèn rải rác trong những khu vườn rộng rải. Tự nhiên Ôn nhớ đến những mái nhà ở rải rác của làng Mỹ B́nh. Giữa các cánh đồng bát ngát, lẻ loi các mái nhà dân cư trong làng. Thời thơ ấu Ôn đă cùng các bạn trẻ đi học, đi câu cá, đi mót lúa v.v… Vui nhất là ngày Hè nghỉ học. Tắm sông , bơi trong các lạch nước, bắt cá và chạy chơi trong cánh đồng đă thu hoạch vụ mùa. Trong 15 năm sống cùng làng quê để trên 60 năm sống xa quê hương. Nhớ về quê cũ, Ôn ḷng bao giờ cũng ngậm ngùi. Ngày xưa lúc Ôn rời quê hương đi tu học, ḷng bao giờ cũng ước muốn trở về hành đạo ở chốn quê nhà. Nhưng Phật sự không bao giờ đi song hành với tấm ḷng cho nên thân người chưa về hội tụ cùng xứ sở.

Tàu đến Biên Ḥa th́ phải dừng đợi tránh tàu. Ôn lại nhớ đến các đệ tử chùa Long Sơn đă chăm lo cho việc Ôn về thăm quê hương. Dự trù ban đầu là Ôn sẽ đi bằng ô tô. Việc xe cộ do Đại đức Thích Chúc Minh chùa Từ Tôn (Ḥn Đỏ) phụ trách. Một xe 12 chổ ngồi dành riêng để chuyên chở Ôn. Bốn ghế sau lưng tài xế được cải tạo thành một giường nằm. Các ghế chung quanh dành cho 2 vị thị giả và các đệ tử thân tín. Nhưng sau khi bàn bạc cùng các đệ tử thân tín Ôn chuyển việc đi ô tô ra việc đi tàu hỏa. Như vậy tránh được sự mệt mỏi lúc di chuyển. Ôn nghĩ mà thương về sự thất vọng của các đệ tử tháp tùng khi  biết được sự đổi thay này...

 Chúng tôi hội tụ tại sân chùa Long Sơn vào đúng 5 giờ 30. Tăng, ni, Phật tử gồm 43 người. Hôm nghe tin Ḥa Thượng sẽ về thăm quê hương, nhiều người t́nh nguyện đi theo Ôn. Trước viếng thăm quê hương Ôn sau thăm các ngôi chùa có danh ở tỉnh Long An. Chư vị tăng ni Phật tử đi trên một chiếc xe ô tô lớn 48 chổ ngồi do Thượng tọa Thích Thông Anh làm trưởng đoàn. Sáng nay, nguồn tin Ôn đă di chuyển bằng tàu hỏa làm mọi người vừa mừng vừa bàng hoàng. Mừng v́ Ôn đă đi bằng phương tiện êm dịu hơn, đi trong đêm có lợi cho sức khỏe. Bàng hoàng v́ đă mất đi một cơ hội tháp tùng Ôn trên đường trở về thăm quê hương…

 Tàu đến ga Gài G̣n đúng 5 giờ 30. Người cháu của Ôn làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh đưa xe con ra đón Ôn tại ga và xe đi luôn về thành phố Tân An nơi có nhà của cháu Ôn.

 

 Thiền sư Nhất Hạnh tặng Hoà thượng Thiện B́nh bức thư pháp tại
chùa Pháp Vân, Làng Mai , Pháp.

Link: http://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=10973

 

Chiều hôm ấy chúng tôi đến Tân An. Sau khi ghé thăm Ôn để tin cho Ôn biết về t́nh trạng của phái đoàn tháp tùng Ôn và hẹn giờ sáng mai sẽ theo Ôn về làng Mỹ B́nh nơi có từ đường họ Nguyễn.

Khi người cháu gái kêu Ôn bằng ông bưng thau nước nóng để Ôn rửa mặt  cười hỏi:

-  Khi hôm Ôn ngủ ngon không?

Ôn cười nói đùa:

- Ngủ yên thế nào được khi ông nằm trên quê hương ḿnh mà chưa được đi lại trên quê hương. Nhất là nhớ làng quê ḿnh quá. Nằm đây, chung quanh là nhà cửa một thành phố cũng giống như thành phố Nha Trang. Chỉ khác là Nha Trang thoảng mùi biển mặn c̣n ở đây lại thơm mùi lúa chín. Đêm Nha Trang nghe tiếng sóng vổ ŕ rầm, đêm Tân An nghe ŕ rào lúa cọ ḿnh trên đồng ruộng.

Đứa cháu gái mỉm cười sung sướng:

- Ôn nói nghe hay quá!

Chúng tôi được người nhà Ôn mời ăn sáng. Buổi ăn sáng tuy đơn sơ nhưng đầy ân t́nh. Cả nhà đối đải với khách chân t́nh như đối với người thân trong họ tộc. Chúng tôi được coi như là đàn cháu theo Ôn về quê nội…

 

Trưởng lăo Ḥa thượng Thích Thiện B́nh viếng mộ thân phụ tại quê nhà Long An ;

Link: http://phatgiao.org.vn/sam-hoi-online/201612/Mot-chuyen-di-25074/

 

Khi đoàn xe dừng nơi đầu làng th́ đă có những chiếc xe Hon Đa của các cháu chờ đón. Ôn leo lên một chiếc xe máy và ngồi sau là chú thị giả. Cánh đồng trước mặt vàng óng những gié lúa chín đung đưa theo ngọn gió ban mai như chào đón Ôn về thăm quê hương. Ngồi ôm lưng người cháu gọi bằng ông chú, Ôn có cảm tưởng như được ôm tộc họ vào ḷng. Cánh đồng lúa vàng trải dài trước mặt là quê hương thôn xóm ngày nào. Quá khứ và hiện tại như nhập một vào nhau. Ḷng Ôn như ngất ngây trong mùi hương lúa chín. Chiếc xe chạy chầm chậm khiến Ôn nhớ đến thuở xưa kia đă cùng bạn cởi trâu đi thong thả trên bờ ruộng. Kỷ niệm về đồng quê, về những sinh hoạt thường ngày của tuổi thơ lại trở về trong kư ức. Ôi sung sướng và hạnh phúc biết là ngần nào! Qua khỏi con đường hai bên có bóng mát của khóm tre, bụi trúc và hàng cây ô môi đứng bên bờ các hồ nước mọc tràn đám bèo Nhật bản th́ đến ngôi nhà từ đường họ Nguyễn.

Con cháu  đứng gần chật chiếc sân nhỏ. Ôn xuống xe chậm chậm như thuở nào cởi trâu vào đến sân nhà. Chiếc áo vàng cà sa không làm ông phân cách với đám con cháu. Tất cả ùa đến bao vây quanh Ôn, ôm choàng lấy Ôn như ôm một thân thuộc bao lâu rồi xa nhà nay trở về thăm. Trong niềm vui hạnh phúc Ôn lặng yên một lát rồi bật khóc. Gương mặt tṛn trịa phúc hậu bổng nhiên ửng hồng và những giọt nước mắt tràn ra chảy thành ḍng. Ôn khóc trong hạnh phúc, khóc v́ sự cảm động đến quá bất ngờ. Cảnh tượng gặp lại bà con họ hàng quá đột ngột, không thể nào tưởng tượng ra: không xếp đặt, không bố trí, không báo trước. Nhưng ḍng nước mắt của Ôn khơi nguồn cho những giọt nước mắt của các cô, các thím tuổi đă trên 70, 80. Ôi những giọt nước mắt quê hương của người ở xa trở về, của những người đă hằng ngày trông đợi người thân.

 

Người già giọt lệ như sương

Mà Ôn giọt lệ lại thường như mưa (1)

 

Hai câu thơ của nhà thơ Quách Tấn lúc về già như phản ảnh tấm ḷng của Ôn đối với thân tộc.

Các tăng ni, Phật tử đi theo đoàn, cảm động trước cảnh tượng đầy xúc động của một vị sư già với bà con khi trở về thăm quê hương.

Sau khi Ôn làm lễ đốt nhang bái tạ ông bà, đoàn tăng ni Phật tử tiếp nhau hành lễ trước hương áng từ đường rồi theo Ôn ra đồng thăm mộ ông bà cùng với song thân. Ôn lại được cởi xe máy ra đồng thăm mộ. Đoàn người đi bộ giữa cánh đồng lúa chín rào rạt trước trận gió ban mai. Những ngôi mộ nằm bên nhau êm ấm giữa cánh đồng rập rờn sóng lúa. Tấm ḷng Ôn ấm áp dưới nắng ban mai hồng khi thắp nhang trước mộ. Ông bà, cha mẹ, cháu con hiệp mặt sáng nay, người bên kia thế giới, kẻ nơi xa về tựu hội dưới bầu trời quê hương. Đầm ấm bên nhau, trăm năm hội về một sáng…

Buổi chiều Ôn về thăm lại chùa Ân Thọ  là ngôi chùa Ôn đă từng qui y tu học. Chùa vẫn đơn sơ như ngày nào. Sư bà đă tịch, người trụ tŕ hiện nay vẫn nhớ đến người xưa nên cuộc thăm viếng vô cùng thân mật.

Khi trở về Tân An, Ôn đă ghé lại chùa Thiên Châu tham dự buổi bế mạc ngày hội đại giới đàn Thiện Nhu.

Chiều hôm sau Ôn lên xe của Đại đức Chúc Minh từ Tân An đến ga Sài G̣n đáp tàu  hỏa về Nha Trang.

Cuộc về thăm quê hương của Ôn hoàn toàn viên măn.

 

 QUÁCH GIAO

 

 

(1)    Nguyên tác Thơ của Quách Tấn:

                Người già giọt lệ như sương

                Mà ta giọt lệ lại thường như mưa