CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN :

LĂNG BA VI BỘ VỚI KISSINGER….

 

Hoàng Đông Tà

 

Bảy tám năm trước đây, Đông Tà tôi đă lội ngược ḍng phong trào tố khổ Miền Bắc dâng đất dâng biển cho Trung Hoa bằng cách vận dụng hết trí óc và khả năng qủy biện sẵn có để bẻ găy cái tin tức và lập luận dựng đứng.

Tôi đă nhắm vào những chỗ yếu nhất nhưng cũng ồn ào nhất của phong trào này. Báo hại Thầy Tâm Châu, ông Trần Khuê, ông Trần Đại Sỹ bị ăn đ̣n qủy biện trối chết. Bài đó thế này…(xin bấm vào đường nối dưới đây)

CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI ANH ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Nguyên Nhuận)

Bảy tám năm rồi từ ngày xong bài ấy, Đông Tà tôi nơm nớp chờ phản biện của những vị trên. Nhưng có lẽ v́ đa đoan quá nên chẳng thấy ǵ cả. Ông Trần Khuê bận ở tù, Trần Đại Sỹ bận về quê in sách bán sách, thầy Tâm Châu bận hầu đám qủy ám xúi trẻ… nghịch phân gà … Tôi vẫn áy náy v́ cái tật sân si của ḿnh.

Với Đông Tà tôi, ǵ cũng được chứ đụng đến quê hương một cách tiêu cực th́ cũng chẳng khác ǵ Tiểu Long Nữ vướng phải nhựa của tuyệt t́nh hoa. Bậy thật!

Cho nên tôi không khỏi thở phào nhẹ nhơm khi đọc được trên Mạng Tiền Phong Online thứ Sáu 02/01/2009 cuộc phỏng vấn của báo này với Thứ Trưởng Ngoại Giao VN về vấn đề biên giới Việt-Hoa…

Bỏ qua cái lối hành văn quan liêu cây nhà lá vườn một tiếng dạ thưa hai tiếng dạ thưa đồng chí…bài phỏng vấn này cho thấy nhiều dữ kiện rất có ư nghĩa hợp với những ưu tư của riêng Đông Tà tôi kể từ khi tôi viết xong bài Chiều mưa biên giới anh đi về đâu cách nay đă hơn sáu năm. Bài đó thế này [xin cảm phiền hỷ xă về chữ nhấn mạnh đậm hay màu sắc của HĐT.]…

Thứ trưởng Ngoại giao VN Vũ Dũng: Không thể có chuyện 'VN mất đất', 'cắt đất'... "Trong đàm phán với Trung Quốc và các nước láng giềng khác cũng như trong quá tŕnh phân giới cắm mốc trên thực địa, chúng ta đều đă thể hiện hết sức rơ ràng lập trường bất di bất dịch, đó là: chủ quyền lănh thổ là vấn đề mang tính nguyên tắc, không thể nhân nhượng".

Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Vũ Dũng khẳng định như vậy trong cuộc trả lời phỏng vấn TTXVN nhân sự kiện hai Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lănh thổ Việt Nam – Trung Quốc vừa ra Tuyên bố chung hoàn thành công tác phân giới cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam - Trung Quốc.

Hai Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lănh thổ Việt Nam – Trung Quốc vừa ra Tuyên bố chung hoàn thành công tác phân giới cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam và Trung Quốc, xin đồng chí Thứ trưởng cho biết thêm thông tin về sự kiện này?

Từ ngày 28 đến ngày 31 tháng 12 năm 2008, tại Hà Nội đă diễn ra cuộc gặp đặc biệt giữa hai Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lănh thổ. Tại cuộc gặp, hai bên đă đạt được một số nhận thức chung rất quan trọng.

Đặc biệt, hai bên đă thống nhất biện pháp giải quyết cả gói đối với hai khu vực thác Bản Giốc và cửa sông Bắc Luân.

Tại thác Bản Giốc, thác cao và là thác phụ hoàn toàn thuộc Việt Nam, với thác chính hai bên thoả thuận đường biên giới đi từ mốc 53 cũ, qua cồn P̣ Thoong, đến điểm giữa cuả mặt thác chính, sau đó tiếp tục đi theo ḍng chảy chính của sông Quây Sơn.

Tại cửa sông Bắc Luân, đường biên giới bắt đầu từ thượng lưu băi Tục Lăm đến điểm đầu của đường phân định Vịnh Bắc Bộ. Với việc hoàn thành phân giới khu vực cửa sông này, Việt Nam và Trung Quốc đă xác định xong đường biên giới hoàn chỉnh dài hơn 1400km từ Tây sang Đông, nối tiếp với đường phân định trong Vịnh Bắc Bộ. Việc giải quyết hai khu vực này là phù hợp với luật pháp quốc tế, với Hiệp ước 1999 và về cơ bản đă đáp ứng được quan tâm của cả hai bên.

Hai bên thoả thuận không xây dựng các công tŕnh nhân tạo tại khu vực thác Bản Giốc để bảo vệ cảnh quan thiên nhiên và môi trường sinh thái ở khu vực này, đồng thời nhất trí xem xét hợp tác khai thác tiềm năng du lịch và sẽ kư Thoả thuận cấp Chính phủ về vấn đề này.

Hai bên cũng thoả thuận sẽ thiết lập khu vực tự do đi lại cho tàu thuyền của cư dân biên giới tại khu vực cửa sông Bắc Luân và kư một thoả thuận cấp Chính phủ quy định các nội dung cụ thể liên quan.

Hai bên cũng đồng ư sẽ tổ chức lễ mừng công hoàn thành phân giới cắm mốc (PGCM) tại khu vực cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn, Việt Nam) và Hữu Nghị Quan (Quảng Tây, Trung Quốc) vào thời gian thích hợp trong năm 2009.

Lúc 19h ngày 31/12/2008 hai bên đă ra Tuyên bố chung về viêc hoàn thành PGCM. Sau đó, hai bên đă kư biên bản cuộc họp ghi lại toàn bộ các kết quả này cũng như các công việc liên quan cần triển khai trong thời gian tới.

Tuyên bố chung ngày 31/12/2008 đă khẳng định: “việc hoàn thành toàn bộ công tác PGCM là sự kiện có ư nghĩa lịch sử trọng đại trong quan hệ Việt Nam-Trung Quốc”. Đây là thành tích chung của các lực lượng PGCM, là thắng lợi chung của t́nh hữu nghị Việt-Trung và là biểu hiện sinh động của mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện mà Lănh đạo cấp cao hai nước đă thoả thuận.

Thành quả trên có được là nhờ sự quan tâm và chỉ đạo sát sao của Lănh đạo cấp cao hai nước và những nỗ lực không mệt mỏi của hai Đoàn đàm phán cấp Chính phủ, cuả các lực lượng PGCM thuộc các bộ, ngành: Ngoại giao, Quốc phòng, Công an, Tài nguyên Môi trường, Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Tài chính… và các địa phương có chung đường biên giới, cũng như của đông đảo đồng bào các dân tộc các tỉnh biên giới, đồng thời là sự kế thừa công lao của nhiều thế hệ lănh đạo và nhân dân hai nước.

Đề nghị đồng chí Thứ trưởng giới thiệu vài nét về quá tŕnh và kết quả của công tác phân giới cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc? Theo quy định tại Điều 6 của Hiệp ước 1999, năm 2000 hai Bên đă thành lập Ủy ban Liên hợp phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc để thực hiện công tác PGCM.

Tiếp đó Uỷ ban Liên hợp PGCM đă thành lập Nhóm chuyên gia kỹ thuật và 12 Nhóm liên hợp PGCM trực thuộc để triển khai công tác PGCM trên thực địa tại 12 đoạn biên giới tương ứng. PGCM là công việc hết sức mới mẻ đối với hầu hết các bộ-ngành, địa phương của ta. Sau 2 năm chuẩn bị, tháng 12/2001, ta và Trung Quốc cắm cặp cột mốc đầu tiên tại cửa khẩu quốc tế Móng Cái (Quảng Ninh) và Đông Hưng (Quảng Tây).

Từ tháng 10/2002, hai Bên đồng loạt tiến hành PGCM trên toàn tuyến biên giới. Tuy nhiên do những khó khăn ban đầu như đă nói ở trên, trong hai năm 2003 và 2004, hai Bên chỉ cắm được 89 cột mốc.

Để đẩy nhanh tiến độ PGCM, hai Bên đồng ý áp dụng nguyên tắc “dễ trước, khó sau” nên trong hai năm 2005-2006 đă đạt được tiến bộ đáng kể. Đến đầu năm 2007, hai bên đã PGCM được gần 70% đường biên giới.

Tuy vậy, sang năm 2007, tốc độ PGCM chậm hẳn lại do các khu vực tồn đọng đều là các khu vực nhạy cảm, có lịch sử tranh chấp lâu đời, khó giải quyết. Có tháng, có Nhóm PGCM không cắm được cột mốc nào.

Trước tình hình đó, ta và Trung Quốc đã đưa ra nhiều biện pháp nhằm đẩy nhanh tiến độ, trong đó, quan trọng nhất là biện pháp giải quyết “cả gói”, tức là chia các khu vực thành một số gói khác nhau có chung tính chất như “gói cửa khẩu”, “gói mốc cũ thời Pháp – Thanh”, “gói Cửa sông Bắc Luân và Thác Bản Giốc” để giải quyết theo một số nguyên tắc nhất định v.v…; các gói này có quan hệ tương tác lẫn nhau.

Việc giải quyết “cả gói” được tiến hành trên tinh thần bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, hợp lư, hợp t́nh, đại để cân bằng về lợi ích, hai Bên có thể chấp nhận được và cố gắng hạn chế đến mức thấp nhất ảnh hưởng đến đời sống của cư dân biên giới.

Đến nay, sau hơn 7 năm bền bỉ phấn đấu, hai bên đă tiến hành 13 ṿng đàm phán chính thức cấp Chính phủ về biên giới lănh thổ, rất nhiều cuộc gặp hai Trưởng đoàn, 31 ṿng đàm phán cấp Chủ tịch Ủy ban liên hợp PGCM. Càng về cuối đàm phán càng khó khăn, phức tạp.

Riêng năm 2008, hai bên đă tiến hành 11 ṿng đàm phán cấp Chủ tịch, ṿng ngắn nhất kéo dài 9 ngày, ṿng dài nhất 23 ngày, phiên họp dài nhất tiến hành liên tục suốt hơn 30 giờ liền.

Kết quả là, hai bên đă phân giới xong trên thực địa toàn tuyến biên giới dài khoảng 1.400 km (trong đó có 344 km đường biên giới đi theo 21 sông, suối chính); cắm được gần 2.000 cột mốc trong đó có trên 1.500 cột mốc chính và trên 400 cột mốc phụ.

Hệ thống mốc giới này đă được đánh dấu, ghi nhận và mô tả phù hợp với địa h́nh thực tế một cách khách quan, khoa học, chi tiết. Nếu so sánh với đường biên giới của các nước trên thế giới, đường biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc được đánh giá là có mức độ cột mốc dầy đặc và rơ ràng nhất, được xác định theo phương pháp hiện đại đảm bảo tính trung thực và bền vững lâu dài.

Xin Thứ trưởng cho biết có những khó khăn chủ yếu nào trong quá tŕnh phân giới, cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc? PGCM là công việc song phương, mọi việc đều phải được 2 bên đồng ý và cùng nhau thực hiện. Biên giới Việt-Trung là khu vực có địa hình hiểm trở phức tạp, điều kiện thời tiết khắc nghiệt, nhiều nơi có độ cao trung b́nh trên 1000m như ở Điện Biên, Lai Châu.

Trong 1.400 km đường biên th́ có tới 344 km là sông suối biên giới với ḍng chảy bị biến động liên tục do lũ lụt. Nhiều khu vực biên giới cách xa dân cư, đường xá đi lại hết sức khó khăn. Nhiệm vụ của những người làm công tác PGCM là phải đến tất cả các nơi có đường biên giới đi qua, cho dù đó là núi non hiểm trở, đèo cao, vực sâu nguy hiểm. Nhiều nhóm PGCM đă phải đi bộ, trèo đèo, lội suối, xuyên rừng 3-4 ngày mới đến đường biên, bất chấp những khó khăn, nguy hiểm về địa hình, thời tiết, bệnh tật, thậm chí có nhiều nơi bom ḿn c̣n sót lại. Có những nhóm đã phải bám trụ hàng chục ngày liên tục ở khu vực đường biên trong điều kiện thường xuyên có giá rét, sương mù và băng tuyết để làm việc. Chính v́ vậy, nhiều cán bộ, chiến sỹ đã đổ máu, thậm chí hy sinh cả thân ḿnh cho sự nghiệp PGCM của Tổ Quốc.

Thứ hai, do lịch sử để lại có một số khu vực hai Bên quản lư, canh tác sang nhau hoặc dân cư sinh sống, sử dụng chung nguồn nước, thậm chí có cả những khu vực mồ mả được chôn cất sang lănh thổ của nhau. Đối với những khu vực này, ta và bạn đă nhất trí giải quyết theo nguyên tắc linh hoạt, hạn chế đến mức thấp nhất tác động đến cuộc sống, sản xuất của người dân vùng biên giới.

Thứ ba, PGCM là đưa đường biên giới từ Hiệp ước ra thực địa. Đây là công việc hết sức khó khăn do lời văn và bản đồ Hiệp ước không phải lúc nào cũng phù hợp với thực địa và ngược lại. Cũng có khi lời văn và bản đồ của chính Hiệp ước cũng không khớp nhau. Trong điều kiện thăng trầm về chính trị, kinh tế, xă hội, cộng với những thiên tai liên tiếp ở mỗi nước, th́ điều này là hoàn toàn có thể hiểu được. Ngoài ra, như các bạn đă biết đường biên giới trên bản đồ chỉ là một nét vẽ, nhưng với tỉ lệ 1/50.000 thì một nét vẽ này trên thực địa đă tương đương với khoảng 50m.

Mặc dù phải đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức như đă nói ở trên, nhưng, các các đồng chí tham gia công tác PGCM của ta, với tinh thần trách nhiệm cao nhất trước nhân dân và đất nước, đă hết sức cố gắng, vượt qua mọi khó khăn gian khổ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ PGCM.

Công tác PGCM cũng thường xuyên được sự quan tâm, chỉ đạo sát sao, trực tiếp của Lănh đạo Đảng và Chính phủ hai nước. Đặc biệt, các đồng chí lănh đạo Đảng và Chính phủ ta đă nhiều lần trực tiếp đến một số khu vực biên giới để khảo sát và t́m hiểu, lắng nghe ư kiến, nguyện vọng của nhân dân thôn bản vùng biên để từ đó có những chỉ đạo hết sức sát sao cho Đoàn đàm phán. Chính phủ đă dành ưu tiên cao cả về nhân lực và tài chính cho công tác PGCM.

Đề nghị đồng chí Thứ trưởng cho biết ư nghĩa của sự kiện hoàn thành công tác phân giới cắm mốc trên toàn tuyến biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc và công việc cần làm trong thời gian tới? Tuyên bố chung của hai Trưởng đoàn đàm phán Chính phủ đă nói tương đối đầy đủ vấn đề này. Tôi chỉ xin nêu thêm mấy điểm:

- Thứ nhất, lần đầu tiên trong lịch sử, Việt Nam và Trung Quốc, với tư cách là hai quốc gia độc lập, có chủ quyền đă tự ḿnh hoạch định được đường biên giới trên đất liền giữa hai nước với hệ thống văn bản, bản đồ và mốc quốc giới hoàn chỉnh, hiện đại, có giá trị măi măi cho hai quốc gia, dân tộc;

- Thứ hai, việc hoàn thành PGCM sẽ mở ra những cơ hội mới cho công cuộc phát triển của mỗi nước, đặc biệt là tạo điều kiện cho các địa phương có chung biên giới mở rộng giao lưu hợp tác, tăng cường quan hệ kinh tế- thương mại. Thực tiễn mấy năm qua cho thấy nơi nào đă PGCM, th́ t́nh h́nh trật tự an ninh biên giới, hợp tác kinh tế- thương mại ở nơi đó đều tốt hẳn lên. Đây là tiền đề vững chắc để xây dựng biên giới Việt – Trung thành đường biên giới măi măi ḥa b́nh, hữu nghị và cùng phát triển.

- Thứ ba, hoàn thành PGCM là giải quyết được một vấn đề rất nhạy cảm trong quan hệ Việt-Trung. Tiếp theo việc kư kết Hiệp ước 1999, Hiệp ước phân định vịnh Bắc Bộ 2000, hoàn thành PGCM là việc làm thiết thực từng bước cụ thể hóa mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc trên cơ sở phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt, là sự đóng góp thiết thực đối với ḥa b́nh, ổn định và phát triển khu vực. Trong năm 2009, hai bên sẽ tiếp tục thảo luận nhằm hoàn chỉnh nội dung của Nghị định thư PGCM và các phụ lục kèm theo, bao gồm bản đồ, hồ sơ ghi nhận những kết quả phân giới, cắm mốc mà hai bên đă đạt được trên thực địa trong những năm qua; thương lượng về Quy chế quản lư biên giới mới và Hiệp định quản lư các cửa khẩu quốc tế.

Nhân sự kiện quan trọng này, đồng chí có tâm sự ǵ đối với những cán bộ, chiến sỹ đă có những đóng góp tích cực cho việc hoàn thành công tác phân giới cắm mốc biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc? Trong giờ phút thật xúc động này, thay mặt Bộ Ngoại giao, Cơ quan thường trực Ban chỉ đạo Nhà nước về phân giới cắm mốc, tôi xin trân trọng cám ơn tất cả cán bộ, chiến sĩ và nhân dân các tỉnh biên giới đă tích cực tham gia công tác phân giới cắm mốc trong những năm qua, những người đă góp phần làm nên thành quả quan trọng hôm nay.

Chúng tôi cũng xin chân thành cảm ơn các tầng lớp nhân dân trong nước và kiều bào ở nước ngoài đă thường xuyên quan tâm, động viên, khích lệ chúng tôi trong suốt quá tŕnh PGCM. Công tác biên giới, lănh thổ thật là vất vả và gian khổ, có khi phải đổ máu, hy sinh cả tính mạng, nhưng do tính chất công việc đặc biệt này nên ít được biết đến. Chúng tôi mong rằng, từ ngày hôm nay, khi Việt Nam và Trung Quốc đă có một đường biên giới hoàn chỉnh, mọi người sẽ hiểu rơ hơn công tác PGCM và sẽ cảm thông hơn đối với những gian truân, vất vả của những cán bộ, chiến sĩ làm công tác này.‎ Nhân dịp hoàn thành công tác PGCM trên biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc, tôi xin thay mặt cho những người làm công tác PGCM của phía Việt Nam chân thành cám ơn sự hợp tác, nỗ lực hết mình của các đồng nghiệp, ở cả cấp Trung ương và các cấp địa phương thuộc các tỉnh Vân Nam, Quảng Tây, Trung Quốc, những người đã chung sức, sát cánh cùng chúng ta làm nên thành quả chung ngày hôm nay. Trân trọng cảm ơn Thứ trưởng!

-Một số mạng nước ngoài tiếp tục đưa tin thất thiệt rằng Việt Nam đă bị mất đất. Đồng chí có b́nh luận ǵ về ư kiến này? Tôi đă có nhiều dịp phát biểu về vấn đề này. Hôm nay, tôi xin một lần nữa khẳng định rằng: chủ quyền lănh thổ là vấn đề hết sức thiêng liêng đối với bất kỳ quốc gia nào, dân tộc nào. Đối với dân tộc Việt Nam th́ vấn đề chủ quyền lănh thổ lại càng thiêng liêng cao cả.

Dân tộc ta từ ngh́n xưa đă chiến đấu, hy sinh để bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ. Gần tám thập kỷ qua, nhân dân ta dưới sự lănh đạo của Đảng và Bác Hồ kính yêu, đă đi qua những cuộc kháng chiến vô cùng gian khổ, chịu đựng nhiều mất mát, hy sinh to lớn để giữ vững chủ quyền lănh thổ của mảnh đất thân yêu này.

Trong đàm phán với Trung Quốc và các nước láng giềng khác cũng như trong quá tŕnh PGCM trên thực địa, chúng ta đều đă thể hiện hết sức rơ ràng lập trường bất di bất dịch, đó là: chủ quyền lănh thổ là vấn đề mang tính nguyên tắc, không thể nhân nhượng.

Như trên tôi đă nói, do lịch sử để lại, có những khu vực quá canh, quá cư, Hai đoàn đàm phán đă nhất trí linh hoạt điều chỉnh trên cơ sở cân bằng lợi ích. V́ vậy, không thể có chuyện “Việt Nam mất đất”, “cắt đất” cho nước này, nước kia như một số mạng nước ngoài đưa tin. Chỉ có thể giải thích rằng những mạng này hoặc do thiếu thông tin hoặc cố t́nh làm sai lệch thông tin v́ những ư đồ khác nhau.

KV Thác Bản Giốc và Hữu nghị quan được phân định ra sao ? Về khu vực Thác Bản Giốc: Thác Bản Giốc gồm 2 phần: phần thác phụ và phần thác chính. Phần thác phụ hoàn toàn thuộc phía VN, c̣n phần thác chính đổ thẳng xuống sông Quây Sơn là sông chung biên giới. Theo Hiệp ước 1999, đường biên giới sẽ được xác định theo nguyên tắc trung tuyến ḍng chảy chính. Tại ṿng họp này , ta và Trung Quốc đă thoả thuận đường biên giới đi từ mốc 53 cũ, qua cồn P̣ Thoong, đến điểm giữa của mặt thác chính và sau đó ḍng chảy chính trên sông Quây Sơn. Ta và Trung Quốc cũng nhất trí sẽ cùng hợp tác để phát triển tiềm năng du lịch, kinh tế tại khu vực thác Bản Giốc. Về khu vực Hữu nghị quan: Theo các tài liệu lịch sử đang được lưu giữ, Trấn Nam Quan hay c̣n gọi là Ải Nam Quan đều nằm bên phía Trung Quốc, đường biên giới nằm phía nam Trấn Nam Quan. Theo “Đại Nam Nhất thống chí” , Trấn Nam Quan được xây dựng từ thời nhà Minh; sau đó, đời Nhà Thanh cho tu bổ lại vào năm 1726. Dấu tích lịch sử quan trọng của khu vực cửa khẩu Hữu nghị là mốc 19 cũ do Pháp Thanh cắm năm 1894. Vừa qua ta và Trung Quốc đă tiến hành cắm mốc 1117 trùng với vị trí mốc 19 cũ, đường biên giới đi qua Km số 0, mốc 19 cũ đến điểm cách điểm nối ray hiện tại 148m. Như vậy có thể khẳng định đường biên giới tại cửa khẩu Hữu nghị vừa được PGCM là phù hợp với lịch sử và thực tiễn quản lý ở khu vực này.

H́nh của TPOnline Như vậy là chuyện biên giới Việt-Hoa đă được chính thức đặt thành vấn đề và giải quyết. Dù là trên giấy tờ.

Và nói về giấy tờ th́ con đường h́nh như vẫn c̣n xa lắm. Bởi cho đến bây giờ, theo bài báo trích dẫn, th́ chỉ mới có THÔNG CÁO CHUNG công bố lúc 19 giờ ngày 31-12-2008 chứ chưa có Hiệp Định, kiểu Hiệp Ước Thiên Tân 1885 về phân ranh lănh thổ hay Hiệp Ước Brévié 1887 về lănh hải giữa Pháp và nhà Thanh về biên giới. Kẹt lắm th́ có Hiệp ước 1999…

Nhưng dù có hiệp định và đă được đại diện hai chính phủ kư th́ cũng c̣n phải đợi Quốc Hội hai nước thảo luận và thông qua cho ban hành mới nên cơm cháo.

Nói thế khác, nếu ngày mai, tuần sau, tháng sau các chú ba con trời nổi máu muốn dạy cho VN một bài học như năm 1979, 1984[?] và nại tưới ra một lư do… rằng th́ là hai nước chưa có bản đồ chính thức đồng thuận cho nên quân biển người tập trận đi lạc v́ đọc sai bản đồ, hay pháo binh bắn dập kiểu Lạng Sơn 1979 v́ chấm sai tọa độ … VN cũng đành cắn răng chịu thôi! Con kiến kiện củ khoai à?!

Những nổi cộm trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước, nhất là vấn đề các hải đảo và biên giới, nếu chỉ giới hạn trong phạm vi hai nước th́ có cơ may giải quyết hơn thay v́ toàn cầu hóa hay quốc tế hóa. Quốc tế hóa hay toàn cầu hóa tranh chấp chỉ tổ tạo cơ hội cho thiên hạ nhảy vào dấy máu ăn phần chứ chẳng được ǵ cả. VN h́nh như rất thuộc bài trong vụ này…Mà thuộc bài là phải …

Tổ tiên người Việt đau đầu hơn cả ngàn năm nay v́ đàn anh phương Bắc muốn làm ǵ th́ làm như vậy đó. Muốn khỏi đau đầu th́ chỉ có nước tránh xa thôi…

Và cũng nhờ quyết tâm cố gắng né tránh xa đàn anh như vậy nên lănh thổ tổ quốc VN hôm nay mới như khúc kẹo kéo càng ngày càng dài cho đến Cà Mâu Mơ Vẹt!?

Thật vậy, chưa kể cái vụ Động Đ́nh Hồ-Thăng Long của huyền sử, tổ tiên ḿnh tất bật chạy xuống phương Nam dừng chân ở Lạng Sơn. Yên Đồng Đăng nhưng vẫn chưa yên bụng nên phải chân trong chân ngoài chạy xa về Hà Nội. Yên Hà Nội lại phải né xa hướng Ba V́, Thanh hóa…Yên Thanh Hóa phải tính chuyên trèo đèo vượt sông đem con gái đổi lấy hai châu Ô Rí, lở kẹt có chỗ mà…di tản!

Cứ chạy hoài như vậy cho nên phải nói dối con cháu…di tản đến chỗ hổ huyệt hang rồng cho chắc ăn. Phải chăng v́ vậy mà mới có huyền thoại thăng long?

Phải chi các chính quyền Mỹ liên tiếp rất ham biến Miền Nam thành một thành đồng chống Miền Bắc chịu nhớ bài học đó th́ đỡ người, đỡ của, đỡ mang tiếng biết mấy?!

Đông Tà tôi nhớ cuộc tṛ chuyện với Henry Kissinger khi ông này ghé thăm một sáng mùa Hạ 1965.

Hồi đó, tôi cùng một số giáo chức ĐH Huế, được John Negroponte, lúc đó là Tổng Lănh Sự Mỹ ở Huế mời dự party đón chào Henry Kissinger tại tư gia. Trong party, John đưa Kissinger đến giới thiệu và ngơ ư muốn nói chuyện với tôi…

Henry Kissinger gần về với tổ phụ Moise có thể… quên buổi tṛ chuyện này nhưng John Negroponte đương kim bộ trưởng nội an sáng hôm đó đóng vai thông ngôn giữa tôi và Kissinger, hay ông Takashi Oka của tờ The Christian Science Monitor thời ấy chắc chưa đến nỗi quên?

John nói rơ là Kissinger là ‘ông cố vấn’ của TT Johnson, và muốn biết ư kiến của tôi về việc Mỹ mới đổ quân ở Chu Lai mà tôi đă từ chối khi có lời yêu cầu của Tướng Nguyễn văn Chuân, Tư lệnh Khu XICT, cho sinh viên vào Chu Lai choàng hoa đón chào. Tướng Chuân sau là nghị sĩ trong liên danh Nông Công Binh, nghe nói đă… đào binh qua Mỹ không biết c̣n…thọ không?

Mất vốn tốn lời ǵ mà chối từ?! V́ có lo làm homework chút xíu trước khi gặp Kissinger nên Đông Tà tôi biết rơ đang nói chuyện với ai nên đă tự dặn ḷng người mà tôi có duyên hầu chuyện không phải là tay vừa, không phải là một tiến sĩ bá vơ tác giả của luận án về ngoại giao trong thời đại nguyên tử hay một giáo sư của trường đại học danh tiếng Harvard. Henry Kissinger là một tay chân thân tín của Rockefeller mà cả thế giới chứ không riêng ǵ chính giới Mỹ đều biết tơng là kẻ dựt dây sau màn rất có thế lực trong cái gọi là Hội Đồng Đối Ngoại [Council on Foreign Relations từ đây viết tắt là CFR].

Bất chấp ai, đảng nào làm chủ Ṭa Bạch Ốc và Quốc Hội cũng thế thôi, CFR là cơ quan cầm chịch đường lối đối ngoại của Mỹ từ bao đời nay. Có thể nói CFR là bệ phóng đưa chính khách vào qũy đạo chính trường Mỹ. Cứ nh́n danh sách của những kẻ từng xuất thân từ CFR đă hay đang giữ một vai tṛ dễ nễ trong cuộc cờ VN th́ biết…John Foster Dulles, Allen Dulles, McGeorge Bundy, George W. Ball, Dean Acheson, Dean Rusk, William Fulbright, Paul H. Nitze, Ellsworth Bunker, Henry Cabot Lodge… Tất cả đều là thành viên hoạt động của CFR, nghĩa là đă từng hưởng ân huệ của Rockefeller và CFR trong lúc vị ngộ hay lúc đă hết thời.

Trong thời gian phục vụ, các ông như Bundy, Bunker, Lodge, Kissinger có cung cấp những tin tức ǵ về trử lượng dầu khí quanh Hoàng Sa, Trường Sa cho CFR, đặc biệt là vua dầu Nelson Rockefeller không và những tin tức này có ảnh hưởng ǵ đến quyết định của Mỹ cân nhắc về giá trị dầu khí ở thềm lục địa VN trong quyết định nhắm mắt cho Trung Hoa chiếm Hoàng Sa Trường Sa không? Đó là những câu hỏi đặt ra cho lịch sử. Không thấy các sử gia ngơm ngớp cả tin vào hồ sơ giải mật nói ǵ chuyện này cả…

Mở đầu, Kissinger đề nghị nói chuyện bằng tiếng Anh. Tôi phản công ḍ đường bằng cách ngây thơ cà khịa …Ơ…ơ…tôi có ở Mỹ đâu mà phải nói tiếng Anh?! ông ở VN sao không nói tiếng Việt như John đây, John nói tiếng Việt như người Việt đấy, ông biết không?! Giải pháp trung ḥa là tiếng Pháp, kẹt chỗ nào th́ tôi cứ tha hồ chêm tiếng Việt, cà rịch cà tang nửa Việt nửa Pháp. Báo hại John phải toát mồ hôi thông dịch lối chơi chữ rất là quỷ biện của tôi! Tôi c̣n nhớ cái tiếng Pháp pha lơ lớ giọng Đức của người khách sáng hôm đó.

Để trả lời Kissinger về việc Mỹ đổ quân, Đông Tà tôi đă vin vào kinh nghiệm lịch sử năm 1946, khi cái ông linh mục Đề Đốc d’Argenlieu được de Gaule chỉ định chỉ huy chiến dịch tái chiến VN nhưng khi soái hạm đến Hải Pḥng th́ ông linh mục đề đốc này đổ chướng đ̣i Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đang trong khí thế hừng hực của cách mạng mùa thu phải treo cờ lập quyền môn đón chào th́ ngài Đề Đốc mới chịu vào… tiếp thu.

Quyết định của hội nhị Yalta đă gián tiếp thừa nhận ngoại giao cho VNDCCH khi ủy cho Pháp thu hồi thuộc địa An Nam như một protecrorat. Nói thế khác, hiệp định Yalta là bản thế v́ khai sinh quốc tế, trong đó có cả Mỹ, Pháp và Trung Hoa, cho chế độ VNDCCH mà không tôn trọng sao được?! Muốn đuổi Tàu về th́ phải dựa vào những quy định của Yalta, nghĩa là phải mượn tay Pháp đang thi hành Yalta! Cho nên Bác Hồ đành phải theo yêu sách của ngài Đề Đốc, khiến các đàn em ngựa non háu đá cự nhoi lên v́ cho là mất mặt.

Nghe đâu kẹt quá, HCM đành phải nói thật. Làm đi rồi giải thích treo cờ không phải đón chào Đại Pháp mà là để mừng sinh nhật tôi, được không?! Người Tàu họ mà ở được đây th́ họ sẽ bám trụ cả ngàn năm. Cho nên, nếu phải nếm phân Tây mà đuổi được họ th́ tôi cũng không ngại, các chú hiểu chưa?! Thế là ngày Pháp đổ bộ tái chiếm VN trở thành ngày… sinh nhật Bác Hồ! Dĩ nhiên là c̣n nhiều điều HCM không nói hết cho những đồ đệ của ḿnh?

Đấy là điều Đông Tà tôi nghe được từ người từng rất thân cận với HCM và Nguyễn Tường Tam kể lại. Thật hư thế nào? Đáng tin không? Ít ra th́ cứ xét lại phần ngày sinh của Bác Hồ là biết…

Nhắc lại kinh nghiệm lịch sử đó rồi tôi… bàn Mao Tôn Cương thêm với Kissinger… Năm 1946, Pháp đổ quân tự tung tự tác, chín năm sau th́ VM chiếm được nửa nước? Bây giờ Mỹ cũng bắt chước Pháp th́ bao lâu phần c̣n lại sẽ mất đây?! Cho nên nếu các anh sẵn sàng đụng đầu Trung Hoa khi đổ bộ BV th́ tôi sẽ là tên lính đánh thuê hàng đầu cho các anh, bằng không tôi sẽ là là người đầu tiên xuống đường US go home để lo chuyện tương lai của Miền Nam!

Thay v́ trả lời tôi về cách Mỹ đối xử với Miền Nam thế nào, Kissinger hỏi ngược tôi, theo tôi, thế nào là chiến thắng?

Tôi lại lăng ba vi bộ Mao Tôn Cương…. Trong trận chiến này, quân viễn chinh đă xa hậu cứ hàng vạn dặm lại c̣n đánh giặc kiểu 9-to-5 trong khi đối thủ các anh ở tại nhà đánh nhau 24/24, nấu ăn cũng đánh nhau, tắm táp cũng đánh nhau, ngủ nghỉ cũng đánh nhau, bù khú làm t́nh sinh con đẻ cái cũng đánh nhau…

Điều nguy về lâu về dài là Mỹ lại tập cho VNCH đánh giặc kiểu con cầu tự ỷ lại vào phi pháo và tiếp vận. Chưa kể là chiến cụ Mỹ viện trợ cho người Việt dùng lại quá nặng nề cồng kềnh. Chiến cụ nào Mỹ làm ra cũng để cho một người dùng cao thước tám, nặng tám chục kilô cả. Trong khi người lính VNCH cân đo trung b́nh bao nhiêu?…Không khéo người lính VNCH sẽ lụy v́ chiến cụ!

Mặt khác, Mỹ bảo là ra tay để b́nh định nghĩa là bảo vệ an toàn cho Miền Nam nhưng hành động oanh tạc phi pháo ồ ạt điên cuồng chỉ đẩy Miền Bắc chạy vào Nam để t́m đường sống. Không phải họ sinh Bắc tử Nam đâu mà là tử bắc sinh nam đấy! V́ họ chạy đi đâu để tránh bom của các anh đây? Qua Tàu ăn mày hay làm đầy tớ à?! Anh không nhớ câu chuyện sinh nhật HCM năm 1946?

Mặt khác, Mỹ th́ ngại đụng đầu với chiến thuật biển người của Trung Hoa trong khi Trung Hoa lại ngán hỏa lực nguyên tử của Mỹ. Hậu quả là các anh và Trung Hoa đều có chung một mục đích chiến lược là biến Miền Bắc thành trái độn như Pháp ngày xưa. Bằng cớ là Trung Hoa đă nhiều lần gầm gừ ‘đụng đến Bắc Việt là đụng đến Trung Hoa’. Thế nhưng các anh tung hoành ngang ngược đă mấy tháng rồi, Trung Hoa cứ làm lơ như không có chuyện ǵ xảy ra. Tại sao? Cho nên, gài nhau vào thế đó th́ dứt điểm hay chiến thắng sao được?! Kissinger lờ đờ ngạc nhiên khi nghe tôi làm …thầy bói…Trong chiến tranh này, tôi có cảm tưởng là các anh không mong chiến thắng, thế th́ huề là thắng rồi! Và huề là rút lui an toàn và móc hết tù binh hiện đang nằm trong tay Miền Bắc! Làm sao móc hết tù binh mà không phải bị cái nhục như Vịnh Con Heo ở Cuba, làm sao rút lui an toàn mà không bị mang tiếng là bỏ cho Miền Nam tắm máu?

Đến đây tôi lại lôi Trịnh Công Sơn vào cho câu chuyện đỡ căng thẳng…Tôi bảo tôi tin rằng các đồng bào tôi dù là con cháu Marx hay đại lănh tụ Mao đều quên được một ngàn năm nô lệ giặc Tàu như Trịnh Công Sơn viết! Mà đă không quên một ‘ngàn năm’ th́ cũng khó mà quên được ‘trăm năm’ nô lệ giặc Tây… Cái khó bó cái khôn, biết đâu Bắc Việt sẽ không bỏ cuộc mà trái lại sẽ áp dụng chính sách xấu mồi ngồi dai…?! Các anh đă nghĩ cách ứng phó với chính sách đó chưa?

Bản tính khoái chuyện giải hoặc và không nghĩ ḿnh phải thương nước, thương đồng bào theo một chủ thuyết hay ư thức hệ nào lại sợ máu, đă không thích chém giết làm khổ ai, mà lại c̣n xót xa nóng ruột v́ cảnh bà con ḿnh ngày đêm phải đội bom ngoài Bắc nên Đông Tà tôi nín thở vận dụng toàn khả năng quỷ biện để tiếp Kissinger và Negroponte. Dù biết rằng cặp này nghe là CFR nghe, và gần nhất là Đại sứ Lodge nghe, nghĩa là có thể tôi sẽ tự đặt ḿnh vào cái thế không ăn mà chịu phải lựa chọn giữa củ cà rốt và cây gậy?! Th́ cũng đành thôi…

Khi chiến dịch oanh tạc BV khỏi sự năm 1964, Đông Tà tôi đă cảnh cáo anh em ḿnh là chiến tranh thế nào cũng có ngày chấm dứt. Nếu Miền Nam không chủ động được chiến tranh th́ phải t́m cách chủ động ḥa b́nh. Ai có dự đêm không ngủ kỷ niệm 20-08-1963 tại trụ sở Tổng Hội Sinh Viên Huế th́ hẳn đă nghe lời cảnh tỉnh đó.

Đêm không ngủ đó và tiếp theo phong trào tiến vận động Quốc Hội Lập Hiến làm nền tảng giúp cho chính quyền Miền Nam phục hồi quyền tự chủ tự quyết, mà chúng tôi mệnh danh là phong trào vận động cách mạng xă hội với mục đích tạo điều kiện cho Mỹ rút lui mà không mất mặt và chấm dứt chiến tranh không kẻ thắng người thua…mà những kẻ mang tiếng ‘thành phần thứ ba ḥa hợp ḥa giải’ như anh chị em chúng tôi thường bị lên án bằng cách chụp mũ là ‘phong trào hội đồng nhân dân cứu quốc’. Hai tiếng cứu quốc làm cho đám tây con teo ruột khi nghĩ đến cách mạng mùa thu 1945 cho nên nhắm mắt chống chết bỏ, chụp mũ hết bỏ!

Chúng tôi thường nhắc đến mấy chữ mượn hoa cúng Phật, hay thuật mượn tên trong Tam Quốc Chí như là đường hướng chiến lược ngầm của phong trào để chấm dứt chiến tranh và tái dựng lại đất nước hai miền.

Kể từ ngày khởi sự đoạn đường giải nghiệp-giải hoặc-giải thực, Đông Tà tôi luôn luôn ấp ủ h́nh ảnh, kinh nghiệm và quyết tâm của những kẻ mà tôi ngưỡng phục như Thủ Tướng Do Thái Ben Gourion, Thủ Tướng Nhật Shigeru Yoshida, và Thủ Tướng Tây Đức Konrad Adenauer và cầu mong sao những người lănh đạo Miền Nam nhớ đến kinh nghiệm của những người này và cố gắng làm theo họ.

Những bài báo về Ben Gourion, hồi kư của Yoshida, của Adenauer là vật gối đầu ǵường của tôi. [Shigeru Yoshida- The Yoshida Memoirs, The Story of Japan in Crisis, Heinemann, London 1961. Konrad Adenauer Memoirs 1945-1953, Weidenfeld & Nicolson, London 1965].

Tôi nghĩ người Việt không hơi đâu mà chống Nga Xô, hay chống Trung Hoa hay chống Mỹ. Chỉ mong cả hai miền Nam Bắc cứ chia nhau dùng lời nói đỡ chân tay mà mượn hoa, mượn tên…miễn là đừng giết nhau thật t́nh th́ thôi. Đông Tây Đức sau khi bức tường Bá Linh được dựng lên, Nam Bắc Hàn sau cuộc chiến 51-53 không ghê gớm sao, nhưng họ chỉ to mồm để lấy viện trợ thôi…

Mấy tháng sau khi tṛ chuyện với Kissinger th́ tôi được tin là chính quyền quyết định thẳng tay với những tên trung lập thân cộng, nguyên văn là ‘xử tử những ai chủ trương trung lập’ [sau này đă được John S. Bowman, General Editor, The World Almanac of the Vietnam War –- a Bison Books, NY 1985, p.121 minh xác tóm lược như thế này…23 july 1965 – South Vietnam Chief of State Thieu decrees that the death penalty may be imposed for those supporting ‘neutralism’. ] Thế là Mỹ dứt khoát độc quyền đánh và độc quyền buông tay nghỉ chơi ở VN bất cứ lúc nào và không chấp nhận cho ai chống đối quyết định của Mỹ bằng cách cho phép đám bầy tôi độc quyền đầu hàng.

Một nhóm cự phách đối ngoại như Kissinger và CFR có lẽ không thể không biết nguyên tắc căn bản để đối phó với phong trào du kích là đừng để cho nhóm này nổ súng, và một khi tiếng súng vang lên là phải t́m cách thương lượng. Nghe nói Mỹ đang nhờ Sir Thompson, [Sir Robert Thompson- Peace Is Not At Hand, Chatto &Windus, London 1974] làm cố vấn phản phiến có lẽ v́ thành tích dẹp du kích của ông này ở Malysia mà quên rằng bên đó không hề có phong trào tương tự như MTDTGPMN mà chỉ có tàn quân ô hợp Tàu phù của Tưởng Giới Thạch rớt lại trước khi chạy ra Đài Loan! H́nh như Mỹ cũng đang áp dụng bài học này để cố vấn đám Marcos đối phó với phong trào du kích ở Phi!?

Nghĩa là Mỹ cũng ù ù cạc cạc trong việc đối phó với thực tế MTGP này! V́ dấm dớ múa tay trong bị như vậy cho nên để đối phó với du kích Mỹ chỉ biết hết Ấp Chiến Lược lại đến chiến thuật ‘lùng diệt’ của Westmoreland mà nói trắng ra là đổ quân ồ ạt, dùng hỏa lực phi pháo tối đa để giết tiệt những ǵ động đậy và đốt phá sạch những ǵ bất động!

Kissinger né tránh trả lời của tôi khi tôi hỏi có bao giờ Mỹ nghĩ đến chuyện êm thắm rút chân khỏi Miền Nam bằng cách đối phó với MTGPMN để áp dụng chiến thuật cây gậy và củ cà rốt với Miền Bắc không?

Không biết người ta nghĩ sao khi nh́n vào thành phần lănh đạo của MTGP từ sau 30-04-1975, và nhất là khi đọc cuốn Journal of a Vietcong của Trương Như Tảng [Jonathan Cape, London 1986] hay cuốn Kết Thúc Cuộc Chiến Tranh 30 Năm [nhà xuất bản VNTPHCM 1982] của Tướng Trần văn Trà?

Mỹ chỉ cho phép Nguyễn cao Thăng và Nguyển văn Ngân phát tiền ra lệnh các bộ trưởng, nghị sĩ dân biểu vỗ tay hoan hô ủng hộ chứ không hề nghĩ đến những cá nhân như Trương Như Tảng, Nguyễn hữu Thọ, Tạ Bá Ṭng, Trịnh Đ́nh Thảo, Trần ngọc Liễng, La Thành Nghệ, Trương Lê, Huỳnh Tấn Phát, Lê Văn Hảo, Nguyễn Đóa, Nguyễn Văn Hiếu, Huỳnh Tấn Mẫm, Tôn Thất Dương Tiềm, Phùng Văn Cung, Ung Ngọc Kỳ, Trần Bửu Kiếm, Lâm Văn Tết, Cao Minh Chiếm, Và cả Tiêu Dao Bảo Cự…Và cả Trương Đ́nh Dzu nữa!

Không ai nghi ngờ ḷng nước, chống ngoại xâm, của những cá nhân này nhưng họ cũng là người, cũng có gia đ́nh vợ con cha mẹ…Những người này sẽ nghĩ sao nếu ngày nào đó họ được phân phát một ghế nhỏ trong nội các, hay ra ứng cử và đắc cử nghị sĩ dân biểu, được cấp nhà ở hoặc trong làng đại học Thủ Đức, cư xá Duy Tân, Lữ Gia hay Nguyễn Thiện Thuật trong khi chồng th́ có chiếc xe đi lại vợ một chiếc để đi chợ và các con hoặc có chỗ học đàng hoàng ở các trường công lập Sàig̣n hay học bổng bên Mỹ, bên Nhật , bên Anh…?!

Giới lănh đạo Miền Nam quyết ôm cứng Mỹ v́ tín lư BỐN CÓ-BỐN KHÔNG.

4 có là có đạo, có dầu, có gạo, có Vatican và Mỹ è cổ giữ con domino tiền đồn ở Đông Nam Á, và có thể cả Nam Á.

4 không, không hiệp thương ḥa giải, không thương thuyết, không chia đất, không ngưng chiến… cho đến ngày bị Mỹ thắt cho lè lưỡi với cái tḥng lọng ‘căn bản một đổi một’! Sau khi hoàn thành thiết lập bộ chỉ huy DAO trong Tân Sơn Nhất để lo việc một đổi một và….di tản, sau khi dẹp Qũy Tiết Kiệm của Tướng Vỹ tính gom tiền để mua súng đạn, sau khi cho nổ tanh bành kho đạn ở Thành G̣ Đầu Hạ...U minh, cả tin, ngắn nghĩ như thế cho nên chết là phải. Chỉ tội cho những kẻ phải khổ cực và chết theo!

Đáng buồn là cái bệnh này h́nh như đă trở thành nan y hết ông đến cha, hết cha đến con, hết con đến cháu?

Bằng chứng là Đông Tà tôi vừa đọc được bản tin trên một mạng ruồi bu bặng nhặng liên hệ đến Trường Sa- Hoàng Sa nguyên văn thế này….

\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\

[From SV nguoithongtin*…… VVS một người lính già gần đất xa trời chống bài SGGP của chetrunghieu DDTD*yahoogroups.com date Sat, Jan 3, 2009

Subject Re: [Dien Dan Tu Do] Fw: Chien Cong hay Chien Thang Vi Dai Nhat ...[trích ntt]

“Quốc kỳ Việt Nam Việt cộng tụi bây, ráng mà lo bảo vệ lănh thổ, lănh hải, Hoàng Sa-Trường Sa, khu vực đánh bắt cá, các giếng dầu khí đốt....Chỉ có dựa vào Mỹ mới trị được thằng Tàu. Tao nói thực: thằng Nga Sô chỉ giỏi cái miệng xạo, không dám bảo vệ VN đâu, nhưng Mỹ đảng Cộng Ḥa dám làm điều đó. Tiếc rằng dân Mỹ phản chiến đă bầu thằng Obama đảng Dân Chủ làm Tổng Thống usa rồi. Bớt cái tính huênh hoang chống Mỹ-VNCH đi, không có lợi cho tâm lư chiến đâu”.

Dễ nễ thật!

Nhưng chưa bằng cái ông viết những lời sau đây…

From Le Phong - lephong259*…..

date Sat, Jan 3, 2009

subject Fwd: Chien cong Hien hach trong lich su Viet Nam]

‘LỊCH SỬ NƯỚC MỸ KHÔNG HỀ XÂM CHIẾM NƯỚC NÀO. TRƯỚC 1975, MIỀN NAM VN LÀ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM. VC ĐĂ DÂNG HOÀNG SA - TRƯỜNG SA CHO KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP TRUNG CỘNG: ĐÓ LÀ TỘI PHẢN QUỐC. DÂN TỘC VIỆT NAM SẼ LÊN ÁN VÀ NGUYỀN RỦA BỌN PHẢN QUỐC CSVN ĐẾN MUÔN ĐỜI. KẺ NÀO BINH VỰC VC, KẺ ĐÓ LÀ T̉NG PHẠM VỚI TỘI PHẢN QUỐC.’

Nghĩ lại ông lephong này cũng như cái ông nguoithongtin c̣n tài giỏi hơn cả Giáo Hoàng Benedicto 16 nữa. V́ trong khi qúy ông ấy bảo Obama là ‘thằng’ nhờ phiếu phản chiến mà lên làm TT th́ ngày 12-11-2008 cái loa của qủy ám hải ngoại VietCatholic News lại loan tin là Đức Thánh Cha đă gởi điện tín chúc mừng Obama đắc cử và Obama đă gọi điện thoại cám ơn. Như vậy th́ Giáo Hoàng Benedicto 16 và trên ngài là Chúa Thánh Thần và ông nguoithongtin ai đúng ai sai về vụ ‘thằng’ Obama đây?

Nghe mấy ông có ngày khùng theo mấy ông luôn thôi! Đông Tà tôi liên tưởng đến Tướng Dương Văn Đức ngày xưa quẫn trí nên ngày ngày ra trước Dinh Độc Lập vạch quần tỉnh bơ đứng tè rồi cất giọng ca bài ca con cá. Ai nghe th́ nghe, ai không nghe th́ thôi!

Đông Tà tôi có hôm lái Honda ngang tưởng ông già điên muốn nói với ḿnh hay cần ǵ ḿnh nên dừng xe lại nín thở chờ nghe. Một hồi mới biết ông x́ nẹt các bạn đồng đội dụ khị ông đảo chính rồi bỏ rơi ông. Báo hại thằng nhỏ!..Tôi lắc đầu bỏ đi.

Cái ông nguoithongtin và lephong này không biết có bà con ǵ với Tướng Đức hay mắc chứng cà tửng khi bảo rằng dân Mỹ phản chiến đă bầu ‘thằng’ Obama đảng Dân Chủ làm Tổng Thống không? Mấy chục năm nay, cụ thể là tám năm qua, các anh hùng 4 không hậu chiến cứ nín thở chờ TT Bush bật đèn phục quốc. Thật t́nh, Mỹ và TT Bush cũng có bật đèn đó, nhưng lại toàn bật đèn đỏ! Tôi chỉ thấy tức cười thương hại cái ông nguoithongtin và lephong nhỏ người non dạ nhưng h́nh như BernardChang 555 ở quê nhà lại không có cái nhẫn như tôi nên ông nổi nóng phạng lại thế này…

‘Thủ phạm hiến Hoàng Sa cho ba tàu chính là bọn "quân BẤT lực VNCH", một bọn nhu nhược, ô hợp. Bố bảo chúng mày không biết mắc cỡ sao? Lẽ ra bọn điếm đàng chúng bây phải câm cái mồm lại để người biết việc họ làm, la lối om ṣm chỉ mỗi một việc là để VC ị cho trên đầu. Ngồi tuốt đâu bên "hải ngoại" mà la lối, năm 1975 khi thấy VC vào th́ cúm d., teo c. chạy trối chết. Cắt c. quăng đi mấy thằng đàn bà ơi. "chúa" jehovah c̣n cướp gái trinh để thịt mà, jesus cũng uống rượu ôm mà (xem bức tranh buổi tiệc cuối cùng), thật tội cho mấy em tông đồ, nh́n thầy jesus vừa nhậu vừa ôm gái mà nhỏ cả nước dăi’.

BC

 

Ai chứ gặp BernardChang555 này th́ càng nói càng lỗ thôi. Những tên qủy ám đầu có sạn ham chụp mũ giảng đạo cỡ paulusminhtriêt, butvang maria thuando, mathewtranhuuphục…cũng c̣n chạy dài trước đám digital commandos này nữa huống là cái ông nguoithongtin hay lephong này.

Bộ phận thông tin quốc ngoại bên nhà đă làm một việc rất được khi thành lập một cái có thể gọi là biệt đoàn đặc công điện tử, digital commandos, để ăn miếng trả miếng với những tên qủy ám ăn rồi chỉ lo chụp mũ và ăn tục nói phét.

Biệt đoàn này h́nh như đứng đầu là BernardChang 555, rồi chetrungthanh, chetrunghieu, caphesang, caphetoi, taokhangchithe, vietcatholicusa…và một vài cây bút ‘nghiệp dư’ như thichletho, quyenle1934, take3tango, News-take2tango, danthan123, Abc, minhthuy14, FrankYoungLee, dehova75, ubcv.ibib, vidanden, Thi Mai, phanptan68, jimmynguyen70, Terio Amati, ThanhTruc, camxuyen, hoabinh, hung antone, luongkyminh, caosiphu, luubinhquan, nguoixua1930, tran cong ly, tam,daovanbinh, hoangquochoa, ngocmai2006… và một số tên nữa nhớ không hết.

Đông Tà tôi c̣n nhớ lời khuyên của một người tự nhận là từng sinh hoạt một tổ với Bác Hồ lúc vị ngộ rằng: …đă yêu nước th́ nơi nào cũng là quê hương…’ Hồi đó vừa đi ở tù về tôi cứ nghĩ là chính quyền tiếc bo bo ḿ sợi nuôi tôi nên cho ông ấy nhắc khéo tôi vượt biên cho khuất mắt?! Bây giờ nghĩ lại h́nh như ông ấy ái ngại cho hoàn cảnh già quá để mà đổi đời nhưng lại c̣n trẻ quá để mà rữa tay gát kiếm của tôi lúc ấy…

Cứ thử tưởng tượng ngày nào đây được cụng chén [trà] và chia nhau điếu thuốc 555 với đám này là vui rồi! Cái đám digital commandos này dù sao cũng giống Đông Tà tôi ở cái tật cà khịa và máu giải hoặc.

Trước khi đọc được bài báo của TP Online dẫn thượng, tôi đă hân hạnh đọc tin liên hệ trên calitoday online ngày 01-01-2009 có đoạn như sau:…

‘Trong ba ngày qua Thứ trưởng bộ Ngoại giao Trung cộng là Vũ Đại Vĩ đă thăm Việt Nam để thúc hối Hà Nội hoàn thành phân giới cắm mốc trên đất liền, và hai bên đă tuyên bố hoàn tất việc này trước thời điểm đưa ra là ngày 31 tháng 12 vừa qua.

Họ Vũ đă gặp gỡ Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam là Nông Đức Mạnh cũng như Thủ tướng là Nguyễn Tấn Dũng, hai nhân vật này cũng chỉ đưa ra những lời tuyên bố đầy tính cách tuyên truyền và nịnh bợ đối với quan thày Trung cộng như hứa hẹn sẽ tích cực tăng cường giao lưu, hợp tác giữa hai nước, vân vân.

Cùng đi với họ Vũ c̣n có ông Vương Gia Thụy là Trưởng ban Liên lạc Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Cộng cũng đă tiếp xúc riêng với các lănh tụ Cộng sản Việt Nam trong dịp này. Đặc biệt người ta chú ư đến lời tuyên bố của Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc Hội Cộng sản Việt Nam là Ngô Quang Xuân, nguyên Đại sứ và là Trưởng phái đoàn Việt Nam tại WTO khi nói về vấn đề Hoàng Sa Trường Sa và biển Đông.

Nhân vật này đă đưa ra lời kêu gọi có vẻ rất nhu nhược khi cho rằng Việt Nam hy vọng vấn đề này sẽ được Trung cộng giải quyết trên tinh thần b́nh đẳng và tôn trọng lẫn nhau. Họ Ngô tuyên bố dù Việt Nam có cơ sở chủ quyền nhưng diễn biến lịch sử xảy ra có những cái trở thành tranh chấp, đ̣i hỏi thời gian mới giải quyết được. Ngay sau đó họ Ngô c̣n kêu gọi Trung cộng hăy tăng cường hợp tác về nghiên cứu khoa học hải dương, bảo vệ môi trường, dự báo khí tượng thủy văn, thăm ḍ khai thác dầu khí, t́m kiếm cứu cấp trên biển, tàu hải quân đi thăm lẫn nhau, chứ không dám phản đối ǵ về việc Trung cộng đă đưa tàu đến Hoàng Sa Trường Sa, bắn chết ngư phủ Việt Nam, ép buộc các công ty ngoại quốc khai thác dầu hỏa không được hoạt động trong vùng này…’

Lưu ư mà đọc bản tin này hẳn ai cũng thất kỳ kỳ sao đó…Một ông trùm bộ Ngoại giao Trung Cộng dẫn xác sang Hà nội để thúc dục VN phải mau mau hoàn thành việc phân giới cắm mốc trên đất liền???

Giới lănh đạo Trung Hoa điên hết cả rồi hay chính kư giả sáng tạo ra tin ấy điên? Điên như cái ông viết bài sau đây…

[From Dang Viet Sanh <tieubao1954*…..

date Mon, Jan 5, 2009 at 9:37 AM

subject [VN-TalkSoup] RE : Chinh Luan] VỊNH BẮC BỘ ĐĂ THUỘC TOÀN QUYỀN KIỂM SOÁT CỦA CHỆT CỘNG. Aolam Tintuc <tintucaolam*…..wrote…:]

VỊNH BẮC BỘ ĐĂ THUỘC TOÀN QUYỀN KIỂM SOÁT CỦA Tàu cộng !!!!

Ngày 30.06.2004, Đảng CSVN đă thêm một lần nữa ra tay kư kết nhượng đất biển tổ tiên cho Trung Cộng bằng văn kiện "Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ" (HĐPĐ). Cũng như công hàm bán nước của tên Phạm Văn Đồng vào năm 1958, nội dung rơ ràng của văn kiện "HĐPĐ" th́ trong lúc đương thời đă không có một người dân Việt Nam nào được biết tới. Tất cả chỉ là những ngụy từ "rất phấn khởi" trên báo chí, trang mạng của ĐảngCSVN : b́nh đẳng cùng có lợi, không can thiệp, cùng tồn tại, hai bên, của nhau, đàm phán, pháp lư v.v…

 

Bài viết này được đưa lên mạng ngày 05-09-2009 để nói chuyện từ ngày 30-06-2004, tức 5 năm trước và ngót 1 tuần sau khi có thông cáo chung Việt –Hoa về việc phân ranh cắm mốc như đă trích dẫn trên mà không hề có một ghi chú, lưu ư hay ám chỉ ǵ đế chuyện mới xảy ra hết trọi. Qúy ông nệ cổ Chân Mây –thân hữu-ĐangvietSanh-tieubao và cả ông đầu bếp của mạng VN-TalkSoup chắc là lầm x́-ke với bột ngọt, cần sa với thuốc lào hay thuốc ngủ với kẹo MM dành cho con nít quá?!

Calitoday hẵn phải liêm khiết và tự trọng lắm mới chạy tin trên trong khi các đồng nghiệp khác chạy tin về vụ các hải đảo…

Nhưng chẳng nhằm nḥ ǵ! Bởi từ lâu ở cái cảnh lêu bêu bát nháo hải ngoại này ai cũng biết mức độ tương kính của các báo đài mạng dành cho đồng hương ḿnh trong cái gọi là cộng đồng hải ngoại đă bị giản lược như thế nào rồi!!! Báo đài mạng nào c̣n chút liêm sỉ biết tôn trọng sự thật và giữ ǵn ăn nói không chịu đồng ca với đám qủy ám fruit flies th́ bị đội nón cối găy cổ và mang dép râu lọi mắt cá luôn. Thương cha chớ dây với hủi mà!

 

Hoàng Đông Tà

15/01/2009 – Đón Tết Kỷ Sửu