MỘT VÍ DỤ ĐIỄN H̀NH VỀ NHỮNG XUYÊN TẠC VÀ BÓP MÉO LỊCH SỬ

ĐỂ “RỬA MẶT” CHO CHẾ ĐỘ NGÔ Đ̀NH DIỆM
 

. 
 

Người cố gắng “rửa mặt” là Tiến sĩ Bác sĩ Nguyễn Thị Thanh, tín đồ Công giáo, con gái một viên chức cao cấp thời Đệ nhất Cọng ḥa (“Ba tôi là dân biểu Ban Mê Thuộc, trông coi Dinh điền rừng cấm, đàn em thân tín của cụ Diệm”).

Người “lột mặt” những luận điểm và “thông tin” sai trái của Bác sĩ Thanh là ông Lê Xuân Nhuận, một cựu sĩ quan Quân đội VNCH.

Chủ đề của hai trao đổi email nầy là, theo Bác sĩ Thanh, chuyến đi Ban Mê Thuột của hai ông Diệm và Nhu năm 1961 hay 1962 là để gặp đại diện Hà Nội bàn thảo về vấn đề Ḥa giải Bắc-Nam.  
 

------------------------------------------------------------------------------------------------------- 
 

Từ: Nhuan Xuan Le <lechannhan@yahoo.com>

Chủ đề: [VN-News] Kg Bs NGUYỄN THỊ THANH (thư số 1)

Đến: lechannhan@yahoo.com

Ngày: Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008, 16:02 
 
 

Kính gửi Bs. Nguyễn Thị Thanh (thư số 1) 
 

 

Kính cô Nguyễn Thị Thanh,

 

Trước hết, tôi xin cám ơn cô đă gửi email phản hồi, khen ngợi loạt bài của tôi về Đức Mẹ La Vang (Sự Thật về Đức Mẹ La Vang www.LaVang.info).

 

Để đáp lễ, tôi cũng xin có bài phản hồi, về một bài viết của cô.

 

Sau một loạt các bài viết của cô về tôn-giáo (Ky-Tô-Giáo), mà thái-độ quá hăng-say của cô đă khiến ít nhất là chính một Ky-Tô-Hữu kiên-cường là cô Ngô Túy Phượng (tuyphuongngo56@ yahoo.com) phải nhiều lần lên tiếng khuyên-nhắc cô, nay cô tiến sang lănh-vực chính-trị, bắt đầu với bài “TT Ngô Đ́nh Diệm với Ḥa Giải Dân Tộc”, mà quan-điểm cũng khá chủ-quan của cô đă gây nên một loạt tranh-căi gay-gắt trên nhiều diễn-đàn.

 

Chính-Trị Tôn-Giáo là hai đề-tài “cấm-kỵ” đối với một số tổ-chức và phương-tiện truyền-thông của Người Việt Hải-Ngoại hiện nay, nên tôi chưa tiện phân-tích cặn-kẽ mọi khía-cạnh trong bài viết nói trên của cô, mà chỉ tạm-thời góp ư với cô về 3 trong nhiều điểm chính, mà các vị khác chưa đề-cập đến, như dưới đây.

 

Nhưng trước hết là chúng ta hăy đọc lại bài viết của cô (những chữ màu xanh, tô đậm và có gạch dưới là chữ của cô mà tôi đặc-biệt chú ư, c̣n các kiểu chữ và màu sắc khác là nguyên của cô):

 

* --------------------------------------------------------------------------------------------

From: Dr Nguyen Thi Thanh

Date: 13 sep. 2008 12:40

Subject: TONG THONG NGO DINH DIEM LA NGUOI YEU NUOC YEU DAN

XIN MOI VAO TRANG KEM

NĂM 1962, TT NGÔ Đ̀NH DIỆM NGƯỜI CHỦ TRƯƠNG H̉A GIẢI ĐẦU TIÊN VỚI CSBV,

ĐỂ TRÁNH LỆ THUÔC NGOẠI BANG VÀ CHIẾN TRANH NỒI DA XÁO THỊT  

 

Nhiều người cho rằng giải ḥa với CQ CSVN là tự sát, đó là một sự sai lầm nguy hiểm. Tôi thật rất lấy làm lạ, không biết họ hiểu chữ ḥa giải là làm sao. Ḥa giải là làm nô lệ hay theo ư kiến đơn phương một bên hay sao ?  

 

Ḥa giải nghĩa là một cuộc đối thoại công bằng giữa hai phe, tôn trọng lẩn nhau, chấp nhận lắng nghe ư kiến và nhu cầu của hai nhau để đi đến một đường hướng chung công bằng, có lợi cho cả đôi bên.

 

Mọi người đều biết các nước Đông Âu và nước Nga là nơi đă phát sinh ra XHCN, đă từ bỏ thể chế cở lổ sỉ sai lầm để trở nên những nước dân chủ do đadảng đa nguyen. Nước việt Nam chúng ta tuy chưa bỏ CNXH chỉ v́ ảnh hưởng TC.. Nhưng VN đă tiến gần lại với các nước tư bản phương Tây và cũng đă bắt đầu coi trọng quyền tự do dân chủ nhân quyền đa đảng đa nguyên tuy chưa thực hiện chính thức được v́ TC ngăn chặn.Năm 1961- 1962 Cụ Diệm cho rằng dầu Mỹ có viện trợ ǵ đi nữa th́ ḿnh phải giữ chủ quyền. Cụ Diệm muốn thay đổi những tướng tá mà Pháp đă bán cho Mỹ 50 triệu đồng, rồi Mỹ giao cho Cụ Diệm xữ dụng, nên Mỹ không muốn thất lời hứa với Pháp mà buộc Cụ Diệm giữ họ lại. Cụ Diệm cũng bất bằng về việc Mỹ lấy dân tôc thiểu số Miền Cao nguyên lập quân đội Fulro, cho ăn mặt, lĩnh lương y hệt quân đội Mỹ để sinh ra một sự chia rẻ giữa quân nhân  Việt và Thượng. Sau nầy khi Mỹ trao quân đội Fulro lại cho QLVNCH th́ sinh lắm lôi thôi.

 

Việc mà Cụ Diệm hằng trăn trở luôn là quyền tự chủ của một dân tộc, quyền tự quyết của Vị Tổng Thống VNCH thường bị ṭa đại sứ Mỹ đụng chạm một cách quá đáng. Nhất là Mỹ đ̣i đồ quânvào VN, đ̣i thà bon Bắc Việt . Cụ Diệm tră lờu : " Không thể để cho quân lính Mỹ đổ bộ trên đất nước chúng tôi. V́ đó là hành động chúng tôi rất kiêng kỹ "cỏng rắn cắn gà nhà."  

 

Vấn đề thả bom Bắc Việt là một chuổi ngày tranh luận dữ dội. Cụ Diệm và ông Cố vấn Nhu và ông Cẩn rất buồn rầu lo toan. Cụ Diệm than: "Đánh giặc th́ phải có kế hoạch chi chớ, đem bom mà thả th́ c̣n ǵ đất nước, c̣n ǵ sinh mạng và tài sản đồng bào, răng th́ răng, chớ c̣n thả bom Bắc Việt th́ tôi nhất quyết không chịu."

 

Vậy là có chuyện lôi thôi với hoa Kỳ rồi. Chúng ta phải hiểu vào thời gian ấy Mỹ rất coi thường người Việt Nam, văn hóa Việt Nam chứ không như sau 1975, hay hơn nữa như bây giờ. Và cũng vào thời ấy đường lối CSBV rất sát máu. Vậy mà TT Ngô Đ́nh Diệm đă cương quyết đi theo dường lới dân tộc. Người đă phát biểu một  câu nói lịch sử với ba tôi: " Thà rằng ḿnh chịu nhục với anh em c̣n hơn bị nhục nhă với ngoại bang…" Ba tôi là dân biểu Ban Mê Thuộc, trông coi Dinh điền rừng cấm, đàn em thân tín của cụ Diệm, người nghĩ rằng sớm muộn Cụ Diệm sẽ bắt tay với Cụ Hồ, nhưng chưa biết khi mô, và với h́nh thức ra răng đây, khó quá.

 

Một ngày kia ba tôi đi họp Sài g̣n về Ban Mệ Thuộc. báo tin cho mạ tôi rằng cuối tuần ông Cụ Diệm và ông Nhu sẽ lên Ban Mê Thuộc đi săn (Ban Mê Thuộc thời ấy là thủ đô Miền Cao Nguyên). Tôi nghe chuyện nhà nước BMT tồ chức cho TT Diệm đi săn, th́ vui thích quá, bèn xin ba tôi cho tôi đi theo. Ba tôi nói rằng "Đi săn th́ phải cưởi ngựa" "Con biết cưởi ngựa." "Nếu có cọp nhảy, ngựa sợ hất con chết th́ không sao, nhưng nếu gảy chân gảy lưng, gảy cổ th́ phiền lắm, thôi con không đi." tôi hết hy vọng.

 

Sáng thứ bảy quảng vào mùa hè 1961 hay 1962 tôi không nhớ rơ (xin vị nào công cán chính, trong QLVNCH có mặt hôm đó cho tôi được biết.) cả tỉnh Ban Mệ Thuôc chộn rộn dậy thật sớm. Toàn thể quân cán chính tấp nập sửa soạn, đi đón cụ Diệm và ông Nhu lúc 5 giở sáng đế cùng thẵng tiến vào rừng xanh BMT đi săn. Tôi tuy không dược đi săn nhưng hồi hộp theo dỏi.

 

Rồi đoàn người quân cán cính, nào xe hơi nào ngựa. Nhất là quân đội sẵn sàng bao vây tứ phía cuộc săn bảo vệ ông Cụ Diệm. Vậy là đoàn người đông đảo, tấp nập, họp lại trước ṭa Tỉnh, hớn hở kéo nhau ra đi khi trời chưa hừng sàng. Tôi chỉ đứng trên lầu thượng của hảng SCIB (Société Commerciale et Industrielle de Banmêthuôt) nơi ba tôi làm Giám đốc nh́n lên Ṭa tỉnh mà thôi. Rồi suốt cà ngày hôm đó gia đ́nh ba mạ tôi và các gia đ́nh khác chỉ điện thoại cho nhau chia sẽ lo lắng. Đến chiều tối, mọi người  thấp thỏm chờ mong. 5 giờ, rồi 6 giờ vẩn không tin tức. Chúng tôi lo quá, đến 7 giờ cũng không tin ǵ cả.

 

Đến gần 8 giờ ba tôi mới về đến nhà, người bơ phờ, xất ba xất bất, mặt tái mét nhưng vẩn cười gượng. Tôi gấp rút muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra. Ba tôi điềm tỉnh không nói. Sau khi tắm rửa, ăn uống xong, vào pḥng nằm nghỉ một hồi, ba tôi mới nhỏm dậy, tôi và mạ tôi chờ đợi. Ba tôi cho hay đây là cuộc đi săn tráo trộn. ba tôi kể:

 

"Một điều quá sức ngạc nhiên là đi săn mà ông Cụ và ông Nhu đều mặt đồ tây complet, cravate đàng hoàng, ông cụ măc bộ đồ tơ tằm 'Tussor', tay cầm baton. Mọi người vào rừng, lúc đầu đi xe hơi một đoạn, sau bỏ lại xe đi ngựa và đi bộ. Quân đội tỏa ra bao vây khắp nơi. Đi từ 6 giờ sáng đến chừng hơn 11 giờ trưa đến một khoảng xa rừng cấm., th́ ông Cụ ra lệnh ngưng lại dùng cơm trưa. Ăn uống vui vẻ nghỉ ngơi chừng hơn một giờ.

 

Sau đó ông Cụ quay lại nói với mọi người rằng : "Chúng tôi mời quư vị ngồi nghĩ cho khỏe ở đây, tôi và ông cố vấn sẽ đi với nhau mà thôi." Mọi người phản kháng. Quân đội đ̣i bao vây bảo vệ. Ông cụ dẹp hết. Ông Cụ Diệm mặc Veste, đội mủ, tay xách baton cùng ông Nhu cuốc bộ đi sâu vào rừng. Mọi người vừa ngạc nhiên vừa tê tái lo sợ, xầm x́ to nhỏ nói chuyện với nhau. Họ chờ đợi và lo sợ đến tiều tụy xanh xao. V́ măi đến 4 giờ tối, 5 giờ tối vẩn chưa thấy ông Cụ trở vể. Trời gần sập tối, mọi người mướt mồ hôi lo sợ th́ đến 6 giờ hơn ông Cụ Diệm và ông Nhu lủi thủi từ trong rừng đi ra. Mọi người đều im lặng không một tiếng nói. Tất cả đều nhanh chóng ra về, và đưa ông Cụ thẵng lên tàu bay chờ sẵn về thù đô Sài G̣n.

 

Ba tôi kết luận: " Rơ ràng đây là ông Cụ thực hiện lời ông Cụ đă nói với tui nhiều lần, thà chịu nhục với anh em, c̣n hơn nhục với ngoại bang. Rơ ràng là ông Cụ đi nói chuyện với CSBV và với Mặt Trận giải  Phóng miền Nam, chua biết ra răng đây." Sau đó, ba tôi được ông Cụ gọi về Sài G̣n ba tôi mới được biết hôm đó ông Cụ Diêm và ông Nhu gặp đại diện đảng CSBV và đại diện MTGPMN nói chuyện, hai bên thỏa thuận nhiều điềm. V́ CSBV cũng rất ngại Mỹ thả bom BV. Đó là lần độc nhất Cụ Diệm gặp gở phe bên kia không công khai, qua mặt Mỹ. Ông Cụ cũng cho hay Mỹ tỏ thái độ lạnh lùng, không bằng ḷng quyết địng của ông Cụ và ông Nhu.

 

Đây là lần gặp gở đầu tiên đích thân Cụ Diệm đi gặp mà tôi biết rơ ràng và là nhân chứng. Rất nhiều vị sĩ quan QLVNCH có mặt trong buổi hôm ấy, nay hẳn c̣n sống và nhớ rơ về buổi đi săn và ngày tháng năm. Việc ra đi đối thoại với CSBV như vậy rơ ràng Cụ Diệm thực hành lời Cụ đă nói: "Thà chịu nhục với anh em c̣n hơn chịu nhục với ngoại bang.". Sau đó c̣n vài cuộc gặp gở khác ở Di Linh vv. Cụ Diệm không đi gặp ai nữa. Coi như có sự dổng thuận giữa hai bên, đặt biệt là giữa TT Ngô Đ́nh Diệm và chủ tịch Hồ Chí Minh.

 

Vào dịp Tết đầu năm 1963 cụ Hồ Chí Minh gởi tặng Cụ Diệm 2 cành đào kèm theo môt bức thư đă công khai việc giao ḥa với nhau. Tôi c̣n nhờ trong bức thơ cụ Hồ viết:"…Liên Bang Việt Nam gồm 2 miền. Miền nào theo dường lối chủ thuyết xă hôi của đường ấy. Mục đích là chúng ta phải sống ḥa b́nh lo phát triển đất nước làm cho dân no ấm, đất nước thịnh vượng …."  

 

Đó chính là nguyên nhân chính yếu làm Hoa Kỳ mắc cở mà ra tay giết hại ba anh em TT Ngô Đ́nh Diện, để sau đó Mỹ lại theo đường lối của Cụ Diệm nhưng với tư thế vô cùng nhục nhả cho Mỹ và VNCH.

 

Như vậy từ năm 1963 là thời chế độ CSBV c̣n ác liệt, mà TT Ngô Đ́nh Diệm đă quyết tâm giao ḥa với CSBV, ngày nay qua bao nhieu đổi mới, tại sao chu1g ta c̣n dám nói giài ḥa với CSVN là tự sát. Phải chăng trí óc chúng ta c̣n hủ lậu quá chăng ? Tài năng chúng ta yếu kém quá chăng ?

 

Ts. Bs. Nguyễn Thị Thanh

 

* -----------------------------------------------------------------------------------

 
 

Tôi xin tạm-thời góp ư với cô về 3 trong nhiều điểm chính, mà các vị khác chưa đề-cập đến, như sau:

 

1) MỸ LẬP QUÂN ĐỘI FULRO

 

a/  Cô Nguyễn Thị Thanh viết:

 

Mỹ lấy dân tôc thiểu số Miền Cao nguyên lập quân đội Fulro, cho ăn mặt, lĩnh lương y hệt quân đội Mỹ để sinh ra một sự chia rẻ giữa quân nhân  Việt và Thượng. Sau nầy khi Mỹ trao quân đội Fulro lại cho QLVNCH th́ sinh lắm lôi thôi

 

b/  Ư-Kiến:

 

Tôi xin tŕnh-bày tóm-tắt:  Trong cuộc Chiến-Tranh Việt-Nam, song-song với Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa, Hoa Kỳ đă tuyển-mộ một số thanh-niên gốc thiểu-số tại vùng Cao-Nguyên, huấn-luyện, trang-bị, tổ-chức thành các Toán CIDG (Civilian Irregular Defense Group: Toán Dân-Sự Pḥng-Vệ Không Chính-Quy, được gọi là Dân-Sự Chiến-Đấu), lập trại, dựng chốt, dọc theo biên-giới Việt-Lào-Miên, cố-vấn, tiếp-vận, và yểm-trợ cho họ thám-sát và hành-quân chống sự xâm-nhập và hoạt-động của cộng-sản tại vùng rừng núi các Tỉnh & Quận thượng-du Miền Nam.  Toán-viên là người Thượng, nhưng chỉ-huy là sĩ-quan người Kinh, bên cạnh có cố-vấn người Mỹ thuộc Lực-Lượng Đặc-Biẹt Hoa Kỳ (do đó, trại-viên Dân-Sự Chiến-Đấu cũng được gọi là Lực-Lượng Đặc-Biệt).  Về sau, trong t́nh-h́nh mới, họ được Hoa Kỳ chuyển-giao cho Việt-Nam, và họ nhập vào Lực-Lượng Đặc-Biệt của Quân-Lực VNCH.  Mọi sự trôi tṛn, không có ǵ là “sinh lắm lôi-thôi”.

Cái mà cô Nguyễn Thị Thanh gọi là “lôi thôi” là vụ Fulro.  Fulro (lúc đầu là “Front Unifié de Lutte de la Race Opprimée”:  Mặt Trận Thống Nhất Chiến Đấu của Sắc Dân Bị Áp Bức) là một tổ-chức của một số người Thượng gốc Édé tức Rhadé ở Tỉnh Darlac, do Y Bham cầm đầu, nhằm chống lại người Kinh (họ muốn Cao Nguyên là của người Thượng, không cho người Kinh lên đây lập-nghiệp).  Về sau, một số người Thượng gốc khác ở các Tỉnh khác cũng hưởng-ứng theo, nên họ sửa câu tiếng Pháp ghi trên thành “Front Unifié de Lutte des Races Opprimées” (Mặt Trận Hợp Nhất Chiến Đấu của Các Sắc Dân Bị Áp Bức).  Fulro đă khích-động một số toán-viên Dân-Sự Chiến-Đấu nổi loạn, cụ-thể là trong đêm rạng ngày 20-9-1964, lính Thượng trong trại Sarpa ở Quận Đức-Lập, Tỉnh Quảng-Đức, bất-thần nổi dậy giết hết các sĩ-quan chỉ-huy người Kinh, rồi bỏ trốn vào rừng (không phải để theo Việt-Cộng).  Cùng lúc, việc ấy cũng xảy ra tại các trại Bu Prang và B. Miga thuộc Tỉnh Quảng-Đức, và trại B. Briêng thuộc Tỉnh Darlac (Xem thêm). 

Chính-quyền VNCH can-thiệp, cùng các cố-vấn Hoa Kỳ kêu gọi các phần-tử ấy trở về, trong một buổi lễ có đại-tướng Nguyễn Khánh (nửa Quốc-Trưởng, nửa Thủ-Tướng) từ Saigon ra chủ-tọa.  Ngoài việc Ṭa Án Quân-Sự, nhóm ngay ở Ban Mê Thuột, do đại-tá Nguyễn Văn Mạnh (về sau là trung-tướng Tham-Mưu-Trưởng Liên-Quân) làm chánh-thẩm, xét xử những kẻ chủ-mưu, chính-sách ưu-đăi đồng-bào Thượng (giảm bớt điều-kiện để học ra làm Phó Tỉnh-Trưởng, Phó Quận-Trưởng, Trưởng Ty Thượng-Vụ, Chánh Án Ṭa Án Sắc-Tộc, sĩ-quan cấp úy, cấp tá, trên có Bộ-Trưởng Phát-Triển Sắc-Tộc, dưới có các cơ-sở quần-chúng, v.v...) đă giúp thỏa-măn đa-số nguyện-vọng của đồng-bào Thượng, nên sau vụ đó th́ Fulro xem như lắng yên...  Cho đến sau Tháng Tư Đen 1975 th́ Fulro (có cả người Kinh tham-gia) đồng loạt nổi lên chống Cộng tại khắp các Tỉnh Tây Nguyên.

Tóm lại, Hoa Kỳ không lập “quân đội Fulro” như cô Thanh viết.

 

 

2)  CHUYẾN ĐI SĂN CỦA TT NGÔ Đ̀NH DIỆM TẠI BAN MÊ THUỘT

 

a/  Cô Nguyễn Thị Thanh viết:

 

Ba tôi là dân biểu Ban Mê Thuộc,... đàn em thân tín của cụ Diệm, người nghĩ rằng sớm muộn Cụ Diệm sẽ bắt tay với Cụ Hồ... 

Một ngày kia ba tôi đi họp Sài g̣n về Ban Mệ Thuộc. báo tin cho mạ tôi rằng cuối tuần ông Cụ Diệm và ông Nhu sẽ lên Ban Mê Thuộc đi săn ...  Tôi nghe chuyện nhà nước BMT tồ chức cho TT Diệm đi săn, th́ vui thích quá... 

Sáng thứ bảy quảng vào mùa hè 1961 hay 1962...  cả tỉnh Ban Mệ Thuôc chộn rộn dậy thật sớm. Toàn thể quân cán chính tấp nập sửa soạn, đi đón cụ Diệm và ông Nhu lúc 5 giở sáng đế cùng thẵng tiến vào rừng xanh BMT đi săn... 

Rồi đoàn người quân cán cính, nào xe hơi nào ngựa. Nhất là quân đội sẵn sàng bao vây tứ phía cuộc săn bảo vệ ông Cụ Diệm. Vậy là đoàn người đông đảo, tấp nập, họp lại trước ṭa Tỉnh, hớn hở kéo nhau ra đi khi trời chưa hừng sàng...  Rồi suốt cà ngày hôm đó gia đ́nh ba mạ tôi và các gia đ́nh khác chỉ điện thoại cho nhau chia sẽ lo lắng...

... Ba tôi cho hay đây là cuộc đi săn tráo trộn. ba tôi kể:

 

"Một điều quá sức ngạc nhiên là đi săn mà ông Cụ và ông Nhu đều mặt đồ tây complet, cravate đàng hoàng, ông cụ măc bộ đồ tơ tằm 'Tussor', tay cầm baton. Mọi người vào rừng, lúc đầu đi xe hơi một đoạn, sau bỏ lại xe đi ngựa và đi bộ. Quân đội tỏa ra bao vây khắp nơi... 

Ông Cụ Diệm mặc Veste, đội mủ, tay xách baton cùng ông Nhu cuốc bộ đi sâu vào rừng... đến 6 giờ hơn ông Cụ Diệm và ông Nhu lủi thủi từ trong rừng đi ra. Mọi người đều im lặng không một tiếng nói. Tất cả đều nhanh chóng ra về, và đưa ông Cụ thẵng lên tàu bay chờ sẵn về thù đô Sài G̣n.    

Ba tôi kết luận: "... Rơ ràng là ông Cụ đi nói chuyện với CSBV và với Mặt Trận giải  Phóng miền Nam, chua biết ra răng đây." Sau đó, ba tôi được ông Cụ gọi về Sài G̣n ba tôi mới được biết hôm đó ông Cụ Diêm và ông Nhu gặp đại diện đảng CSBV và đại diện MTGPMN nói chuyện, hai bên thỏa thuận nhiều điềm. V́ CSBV cũng rất ngại Mỹ thả bom BV. Đó là lần độc nhất Cụ Diệm gặp gở phe bên kia không công khai, qua mặt Mỹ...  

Đây là lần gặp gở đầu tiên đích thân Cụ Diệm đi gặp mà tôi biết rơ ràng và là nhân chứng. ...

 

b/  Ư-Kiến:

 

Trong một email của cô gửi ông Hoàng Nam vào ngày Sat, 6 Sep 2008 7:15 am (Subject: [Thao Luan] TRA LOI CAU HOI CUA ANH HOANG NAM), cô viết:  “tôi, tuy vẩn làm Y khoa và xă hôi, vẩn không từ nan đóng góp ư kiến vào chính trị như ông Khương Thương đă 81 tuổi ngày xưa ngồi câu cá ở sông vị, rồi ra giúp nhà Châu dẹp loạn. Tôi c̣n thua KT hơn cả chục tuổi th́ góp ư kiến cho hậu duệ đâu phải là không hữu ích.”

Vậy tôi có thể đoán tuổi của cô năm nay, 2008, là vào khoảng/gần 70.

Năm 2008 mà 70 tuổi th́ năm 1962 (46 năm về trước) là (70-46=) 24 tuổi.

Trẻ hơn nữa th́ cũng vào khoảng 20, trên 18 tuổi, tức là đă thành-niên rồi.

Do đó:

 

1-  Tôi nghĩ rằng cô đă không thật-sự đích-thân thấy biết mọi điều, mà đă nghe theo người khác kể lại, và họ thêm mắm dặm muối, tiểu-thuyết-hóa, huyền-thoại-hóa, nên bài cô viết gây nhiều thắc-mắc:

 

1.  Cô “chỉ đứng trên lầu thượng của hảng SCIB nh́n lên Ṭa Tỉnh” (nh́n về hướng Ṭa Hành-Chánh Tỉnh, phía bên kia đường và ở tít đằng xa), “khi trời chưa hừng sàng” mà thôi, th́ làm sao mà cô thấy được “đoàn người quân cán cính, nào xe hơi nào ngựa. Nhất là quân đội sẵn sàng bao vây tứ phía cuộc săn bảo vệ ông Cụ Diệm. Vậy là đoàn người đông đảo, tấp nập, họp lại trước ṭa Tỉnh, hớn hở kéo nhau ra đi khi trời chưa hừng sàng... ”?

 

2.  Cô viết: “Mọi người vào rừng, lúc đầu đi xe hơi một đoạn, sau bỏ lại xe đi ngựa và đi bộ”.  Thông-thường, người ta đă bố-trí sẵn, nơi nào phải rời xe hơi để leo lên ngựa th́ cho ngựa chực tại đó, chứ đâu có bắt ngựa phải “họp lại trước ṭa Tỉnh” rồi mới chạy không, theo đoàn xe hơi kéo nhau ra đi?

 

3.  TT Diệm ở Saigon, sử-dụng phi-cơ để lên Ban Mê Thuột, phi-tŕnh nhanh nhất cũng hơn một tiếng đồng-hồ, đáp xuống phi-trường Phụng Dực, rồi ghé Ṭa Tỉnh, rồi mới “kéo nhau ra đi khi trời chưa hừng sàng”.  Vậy th́ “ông Cụ” phải thức dậy, chuẩn-bị, và rời khỏi Dinh Độc-Lập từ giờ nào?  Đi săn chi mà khổ rứa?

 

4.  Nếu đi kinh lư (thăm dân cho biết sự t́nh) th́ huy-động dân nghênh đón là chuyện dễ hiểu; đằng này đi săn mà bắt “Toàn thể quân cán chính ” BMT phải nhọc v́ ḿnh, th́ có đắc-sách hay không?

 

5.  Đi săn (dù là giả vờ) mà hai ông lại ăn mặc sang trọng như thế th́ mong đánh lừa được ai?  (Chính ba của cô cũng đă ngạc-nhiên cơ mà!)

 

6.  Đi gặp đối-phương một cách lén-lút, trong rừng, th́ có cần phải trưng-diện theo kiểu mà địch gọi là “phồn vinh giả tạo” hay không?

 

7.  Không lẽ không thể vi-hành; hoặc giả du-hành bí-mật (hai ông cùng với nhân-viên an-ninh cải-trang làm người dân thường, lực-lượng bảo-vệ được lệnh ngẫu-nhiên hành-quân ở vùng liên-hệ với mục-tiêu khác mà thôi)?

 

8.  Vào rừng gặp địch mà tự ḿnh đi khơi-khơi, chứ không có người dẫn đường (trung-gian, giao-liên, v.v...)?

 

9.  Ngay chính “ông Cụ” cũng đă từng bị mưu-sát, thế mà tin-tức về chuyến đi săn đă được tiết-lộ từ nhiều ngày trước (“ông Cụ” có biết bao nhiêu “đàn em thân tín” như ba của cô, kể cả điệp-viên VC Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Ngọc Thảo...), như thế có an-toàn không?

 

10.  Đi săn (dù là giả vờ) mà khi xuống ngựa vào rừng th́ không mang theo súng săn, và khi “lủi thủi từ trong rừng đi ra” lại không xách theo ít nhất là một... con thỏ, th́ ai mà không thắc-mắc về cuộc đi săn (bí-mật quốc-gia)!

 

11.  Nếu cô là phía Cộng-Sản Việt-Nam, cô sẽ ôn-ḥa tiếp-xúc, thảo-luận, rồi sẽ gặp lại, bàn thêm, thư qua tin lại, mặc-cả này kia, đi từng bước một, để tiến đến chỗ hai bên công-khai hội-họp, kư-kết văn-bản, thi-hành thỏa-hiệp, tháng này năm khác, để cho Miền nào theo dường lối chủ thuyết xă hôi của đường ấy...; hay là cô sẽ chớp lấy thời-cơ ngàn năm một thuở (Quân đội đ̣i bao vây bảo vệ. Ông cụ dẹp hết. Ông Cụ Diệm mặc Veste, đội mủ, tay xách baton cùng ông Nhu cuốc bộ đi sâu vào rừng), mà “thịt” hai ông tức-thời, đúng với đuờng-lối (vào thời ấy đường lối CSBV rất sát máu) và chính-sách “giải phóng Miền Nam” (hai ông mà chết bất-thần lúc ấy [1961-1962] th́ cả Miền Nam như rắn mất đầu, cộng-sản tiến chiếm nhanh-chóng dễ-dàng biết bao)?  Vậy việc “ông Cụ” vào rừng như thế là một tính-toán khôn ngoan?  
 
 

Thế th́:

Tôi đề-nghị cô, nếu cô chỉ viết theo lời người khác kể lại, th́ nếu cô muốn kể lại chuyện này trong sách hồi-kư hay sách tự-sự ǵ đó của cô, th́ cô nên lược bỏ các chi-tiết bịa đặt, để khỏi bị nghi là cô giả vờ viết khen nhưng thật ra th́ cô có dụng-ư bôi-bác Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm và ông Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu, nói chung là tầng-lớp lănh-đạo Đệ-Nhất Cộng-Ḥa, mà cô kính yêu.

 

2-  C̣n nếu quả thật những ǵ cô viết là đúng sự thật, th́ hẳn là cô phải tự nhận-chân rằng các lănh-đạo Đệ-Nhất Cộng-Ḥa quả quá non-nớt, trong một việc lớn như vụ “đi đêm” (cuộc đi săn) kể trên, mà phạm sơ-khuyết như thế th́ c̣n mong ǵ hoàn-thành các đại-sự khác?  
 
 

 

3)  TT NGÔ Đ̀NH DIỆM CÓ ĐI BAN MÊ THUỘT GẶP GỠ CSBV VÀ MTGPMN HAY KHÔNG?

 

Đây là câu hỏi và lời giải-đáp dứt khoát cho vấn-đề “Cụ Diệm gặp gở phe bên kia không công khai” tại Buôn Mê Thuột vào năm 1992 (có đoạn cô viết là “vào mùa hè 1961 hay 1962”).

 

Tôi xin tóm-tắt kể lại những lần Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm đến Ban Mê Thuột, như sau:

 

Lần thứ nhất:

22-2-1957.- Khánh thánh long trọng Hội Chợ Ban Mê Thuột.  8g30 T.T. Ngô Đ́nh Diệm tới, gần đến khán đài, bị một thanh niên bắn bằng tiểu liên Mas-49 dấu dưới áo blouson.  Nhưng đạn lại trúng Bộ Trưởng Cải Cách Điền Địa là ông Đỗ Văn Công; ông Công bị thương nặng ở tay và ngực.  Người bắn bị bắt ngay...  Thanh niên bị bắt là Hà Minh Chí, tức Phạm Ngọc Phú, đă từng làm việc ở Ty Thông Tin Tây Ninh (trích “Hai Mươi Năm Qua - Việc Từng Ngày (1945-1964)” của Đoàn Thêm (Xuân Thu, Saigon, 1965) trang 212.

 

Lần thứ hai:

17-3-1961.- Đồng bào Thượng làm lễ biếu TT NDD bạch-tượng vừa bắt được tại Ban Mê Thuột (trích “Hai Mươi Năm Qua - Việc Từng Ngày (1945-1964)” của Đoàn Thêm (Xuân Thu, Saigon, 1965) trang 291.

Trong lần thứ hai này, tôi có mặt tại chỗ.

Tôi bị đày lên Cao Nguyên (vùng “nước độc và nguy-hiểm”), phụ-trách Cảnh-Sát Tư-Pháp tại Nha Cảnh-Sát Công-An Cao-Nguyên Trung-Phần trụ-sở tại Ban Mê Thuột, và ngụ tại đây từ 1960 đến 1963.

Trong buổi lễ dâng bạch-tượng kể trên, toàn-thể viên-chức CSCA đều được huy-động tham-gia giữ-ǵn an-ninh trật-tự, nhất là bảo-vệ cho Ngô Tổng-Thống, v́ cũng tại đây “ông Cụ” đă từng bị bắn vào năm 1961.

Từ pḥng của tôi, có một nhân-viên người Thượng, sắc dân Édé (Rhadé), tên Y Tlung M’Lô, được chọn sung vào một toán đặc-biệt, cùng với một số quân-nhân gốc Thượng, đảm-trách công-tác bí-mật.  Anh ấy kể lại với tôi:  về việc làm cho bộ lông của con voi con có được màu trắng (voi trắng theo phong-tục Thượng là một biểu-tượng thiêng-liêng đem lại khương-ninh, thịnh-vượng, trường-thọ cho ai bắt đuợc và làm chủ nó) để dâng tặng Ngô Tổng-Thống, th́ người khác lo; anh ấy đích-thân giữ-ǵn chậu nước dùng để một viên Tù-Trưởng niên-trưởng đại-diện đồng-bào sắc-tộc rửa chân cho Ngô Tổng-Thống (để chứng-tỏ sự thần-phục và ḷng trung-thành), và gài một chai nước ngọt vào trong đáy ṿ, gắn một cái cần vào trong chai đó, thắt mấy sợi chỉ làm dấu, để khi Tổng-Thống được mời cùng uống rượu cần theo phong-tục Thượng (mỗi ṿ rượu cần có nhiều cái cần, mỗi người dùng một cái cần mà hút một lần với nhau) th́ dùng cái cần đă có làm dấu để hút... nước ngọt, thay v́ rượu cần (mùi vị khó uống, vả lại không đuợc vệ-sinh).

Lễ-đài được dựng ngay tại Ngă Năm (không xa “hảng SCIB” của thân-phụ cô).

 

Tóm lại, TT Ngô Đ́nh Diệm chỉ đến Ban Mê Thuột hai lần kể trên mà thôi.  Tôi là nhân-chứng, chứng-nhận rằng không hề có lần nào “đích thân Cụ Diệm” lên Ban Mê Thuột để “gặp gở phe bên kia không công khai” như cô đă kể.

 

C̣n về đề-tài “từ năm 1963 là thời chế độ CSBV c̣n ác liệt, TT Ngô Đ́nh Diệm đă quyết tâm giao ḥa với CSBV, ngày nay qua bao nhieu đổi mới, tại sao chu1g ta c̣n dám nói giài ḥa với CSVN là tự sát” th́ tôi sẽ xin góp ư với cô trong “thư số 2” vào đầu tháng sau.

 

Lần nữa, xin cám ơn cô, và kính chúc cô khỏe mạnh.

 

LÊ XUÂN NHUẬN    

 
 
 

www.Thanh-Thanh. com

www.LeXuanNhuan. Com 
 

* ----------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

PHẢN-BỘI ĐỒNG-MINH

          

 

 Đến nay th́ việc họ Ngô bắt tay với Hồ Chí Minh cộng-sản Bắc Việt không c̣n là một nghi-vấn, như vài nhân-vật thân-Diệm trước đây đă cố che-giấu vụ này (xin xem thêm phần "PhụLục1" dưới cùng).  
 

      Theo Ông QUÁCH T̉NG ĐỨC:           
 

Theo tiến-sĩ Lâm Lễ Trinh, cựu Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Ḥa, trong bài “Mạn Đàm với cựu Đổng-Lư (Văn-Pḥng Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm) Quách Ṭng Đức” th́:

“ông Ngô Đ́nh Nhu đă t́m cách thương-lượng với Bắc Việt để loại ảnh-hưởng của Hoa Kỳ. Ông Nhu đă mời Manelli, Trưởng Phái-Đoàn Ba Lan trong Ủy-Hội Quốc-Tế Kiểm-Soát Đ́nh-Chiến để nhờ liên-lạc với Hà Nội qua Đại-Sứ Pháp là Roger Lalouette đưa đề-nghị mở cuộc tiếp-xúc giữa 2 bên.  Bắc Việt chấp-nhận ngay .  Ông Nhu giả vờ đi săn với ông Cao Xuân Vĩ ở Cao Nguyên rồi nửa đường rẻ xuống vùng Tánh Linh Phước Tuy để gặp đại-diện của Bắc Việt. Cụ Cao Xuân Vĩ đă xác-nhận điều này .  Trong cuộc gặp-gỡ, 2 bên đồng ư tái-lập trước tiên về liên-lạc bưu-điện và sau đó về giao-thương để tiến tới thống-nhất đất nước trong ḥa-b́nh. Sau cuộc tiếp-xúc đó, ông Nhu cố ư tiết-lộ nội-dung cuộc tiếp-xúc cho báo-chí biết để ngầm thông-báo cho Washington.

      Ông Quách Ṭng Đức xác-nhận là “chính ông Nhu có đề-cập đến chuyện này trong vài phiên nhóm với tướng-lănh tại Bộ Quốc-pḥng và ngày 23.7.1963 taị suối Lồ Ồ khi nóí chuyện với các cán-bộ xây-dựng Ấp Chiến lược khoá 13.”  Một nguồn tin khác cho biết ông Nhu xử dụng trung gian cuả bốn đại sứ: Roger Lalouette (Pháp), d’Orlandi (Ư), Goburdhun (Ấn Độ) và Manelli (Ba Lan), (hai ông sau là thành viên của Ủy ban Quốc tế kiểm soát đ́nh chiến) cũng như Tổng lănh sự Pháp ở Bắc Việt Jacques de Buzon, để liên lạc với Hànội.        

Ông QTĐ nói có nghe dư luận này nhưng không bieát rỏ chi tiết.  Ông cũng có nghe xầm x́ rằng ông Nhu đă gặp một đại diện Văn pḥng Chính trị CS (Phạm Hùng?) trong lần đi săn tại Quận Tánh Linh, B́nh Tuy.         

Song song với sự tiết-lộ của ông Nhu, Tổng-Thống Pháp De Gaulle lên tiếng kêu gọi loại bỏ “ảnh-hưởng ngoại-quốc” ra khỏi VN, c̣n Hồ Chí Minh lên tiếng nói rằng "một cuộc ngưng bắn có thể được 2 bên thỏa-thuận.”            

Ông Nhu đă hội kiến với Maneli lần đầu vào ngày 25/8/63 tại Bộ Ngoại giao VNCH và kế đó là vào ngày 2/9/63 tại pḥng đọc sách của ông (”War of the Vanquished”, Mieczyslaw Maneli).

      Ông Quách Ṭng Đức xác-nhận: một Tết Nguyên-Đán trước 1963, một cành đào đỏ lộng-lẫy được trưng-bày nơi pḥng khánh-tiết Dinh Độc-lập với tấm thiệp in tặng của “Chủ tịch Nhà nước Cọng hoà Xă hội Miền Bắc”.  Ông Đức kết-luận: “hành-động độc-lập (không cho Mỹ biết) của ông Nhu đă làm Washington tức-giận hơn. TT Kennedy bật đèn xanh cho Lodge tiến-hành cuộc đảo-chánh nhanh chóng hơn."          

Theo một tài-liệu cho là di-chúc của Hồ Chí Minh, th́:

“Đầu năm 1963, hồi đó tôi (Hồ Chí Minh) c̣n chưa bị bọn quanh tôi bao vây chặt-chẽ quá, tôi có nhờ mấy nhân-viên Ủy-Hội Kiểm-Soát Quốc Tế Đ́nh-Chiến chuyển vào Nam bộ hai cành đào lớn rất đẹp để tặng cụ Ngô đ́nh Diệm, kèm theo một bức thư, trong thư đó, tôi có chân t́nh yêu cầu cụ Ngô cùng tôi thảo luận trong t́nh anh em, để hai bên cùng lo cho dân chúng hai miền, trên căn bản thi đua làm cho dân giàu, nước mạnh, theo đường lối riêng của từng người.  Truyện này lộ ra, làm cụ Ngô bị giết trong Nam.”   
 

*

      Ta thử so-sánh giữa 2 con đường, v́ chỉ có 2 con đường mà thôi:

--  một bên là tạm uyển-chuyển nhường-nhịn Đồng-Minh Hoa-Kỳ để đạt thắng-lợi diệt Cộng, rồi sẽ tranh-đấu giành lại thế mạnh của ḿnh, một việc dễ làm đối với chú Sam trong bối-cảnh khai-phóng của Thế-Giới Tự-Do.  Về điểm này, ông Hồ Chí Minh có một câu nói để đời.  Năm 1946, họ Hồ rước Pháp, đuổi Tàu; được hỏi, ông trả lời: “Tôi thà chịu ngửi cứt Tây 5 năm, c̣n hơn phải ăn cứt Tàu suốt đời”.  Ông giải-thích thêm: “Pháp là ngoại-bang, ở xa, sẽ cút; c̣n Tàu, láng-giếng, sẽ ở lại luôn”.  Vậy ta cũng có thể nói: “Mỹ là ngoại-bang, ở xa, sẽ rút; c̣n Cộng, nội-thù, sẽ diệt chúng ta.”

--  bên kia là chịu ḥa-giải ḥa-hợp với họ Hồ (nghĩa là nạp mạng cho địch) để rồi nếu không bị họ thảm-sát như các nhân-vật Quốc-Gia trong vụ Ôn Như Hầu (Việt-Cộng bất-thần tấn-công vào trụ-sở VN Quốc Dân Đảng ở Hà Nội trong đêm 27-6-46 thảm-sát hầu hết các lănh-tụ đảng-phái đối-lập) th́ cũng trở thành bù-nh́n tay-sai cho họ nuốt gọn Miền Nam; nhưng đă vào tṛng cộng-sản độc-tài th́ khó ḷng mà tháo cũi sổ lồng.         

Ông Diệm đă chọn con đường thứ hai.  Măi đến hôm nay, có người vẫn cho con đường thứ nhất là sai (nghĩa là bị Mỹ cướp hết, hoặc đa-số, quyền-lợi của quốc-gia ḿnh.  Vậy th́ Nhật-Bản, Tây-Đức, Nam-Hàn (ngay cả Pháp nữa)... th́ sao? họ cũng bị Mỹ "chèn-ép" lúc đầu, sao họ trở nên giàu mạnh từ bao lâu nay?  
 

            Thử hỏi: một người dân Việt miền Nam nào đó mà có lời-lẽ hoặc cử-chỉ cho là xúc-phạm đến Ngô Tổng-Thống th́ người đó có yên thân hay không, huống ǵ tự ư hành-động (độc-lập) ra ngoài chính-sách đường-lối của gia-đ́nh họ Ngô th́ bị mất mạng là chuyện tất-nhiên.  Vậy th́, khách-quan mà nói, họ Ngô t́m cách thương-lượng với kẻ thù chung là cộng-sản Bắc Việt mà không báo cho Mỹ biết, lại với ư-đồ đầu-hàng cộng-sản, loại bỏ ảnh-hưởng của Hoa Kỳ, tức là phản bội Đồng Minh, th́ có lẽ nào Hoa-Kỳ khoanh tay chịu đựng hay sao ? (Huống chi then-chốt vẫn là ḷng dân miền Nam Việt-Nam).            
 

Phản-bội Đồng-Minh tức cũng đồng-thời phản-bội cử-tri, ân-nhân, và chí-hữu của ḿnh.  
 

LÊ XUÂN NHUẬN       

         

Phụ chú:  Vị nào muốn tin là cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm, nếu không bị giết, có thể giữ vững Miền Nam; và ông Hồ Chí Minh thật ḷng khen ngợi, muốn "sống chung ḥa-b́nh" với ông Ngô Đ́nh Diệm, cùng thành-tâm tiếc-thương khi ông Diệm chết, xin mời đọc bài của Lê Chân-Nhân (một bút-danh khác của Lê Xuân Nhuận) đă được phổ-biến trên các diễn-đàn liên-mạng trước cuối thế-kỷ thứ 20:  
 
 

A   
 

Giă-Từ Thế-Kỷ Hai Mươi:

 

NGÔ Đ̀NH DIỆM

MUỐN DÂNG MIỀN NAM VIỆT-NAM CHO CỘNG-SẢN BẮC-VIỆT            
 

 

Trước khi giă-từ Thế-Kỷ 20, tôi tưởng chúng ta cũng nên thử t́m giải-đáp cho một thắc-mắc vẫn c̣n tồn-đọng từ thập-niên '60 của Thế-Kỷ 20:

          1/  Cứ theo nhiều người (trong đó có tôi) th́ chúng ta phải đặt chủ-quyền quốc-gia lên trên hết; nói cách khác, v́ tinh-thần dân-tộc, chúng ta không chấp-nhận để cho ngoại-bang lấn-lướt quyền quyết-định việc nước của chúng ta.  Do đó, việc cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm chống lại Hoa-Kỳ trong vụ đổ quân vào VNCH (Mỹ-hoá chiến-tranh Việt-Nam) là một việc đúng.          

2/  Cứ theo một số nhân-vật Hoa-Kỳ (trong đó có cựu Bộ-Trưởng Quốc-Pḥng McNamara, cựu Ngoại-Trưởng Henry Kissinger) th́ Mỹ không nên tán-đồng hay nhúng tay vào việc lật đổ chế-độ Diệm, và họ rất tiếc là Hoa-Kỳ đă làm như thế.            

3/  Một số nhân-vật Quốc-Gia thân-Diệm dựa vào các ư-kiến trên của phiá Hoa-Kỳ để khẳng-định rằng nếu không có cuộc chính-biến 1-11-1963, nghiă là nếu cố Tổng-Thống Diệm vẫn c̣n sống và tiếp-tục lèo-lái công-cuộc chống Cộng của quốc-dân Việt-Nam (bất-chấp thời-lượng nhiệm-kỳ, từ 1955 đến 1975 là 20 năm!), th́ Việt-Nam Cộng-Hoà hẳn vẫn c̣n tồn-tại và phát-triển, giàu-mạnh chứ không sụp-đổ như vào Tháng Tư Đen năm 1975.  

       4/  Thế nhưng, nếu ta đọc hết và đọc kỹ các ư-kiến của Mỹ chống việc chống Diệm, nghiă là ước chi Hoa-Kỳ hồi đó không gia-tăng lực-lượng và hoạt-động quân-sự mà cứ để cho Diệm trực-tiếp tiếp-xúc với Bắc-Việt để cả hai miền Nam Bắc cùng tự giải-quyết vấn-đề nội-bộ Việt-Nam với nhau, th́ ta thấy rằng các nhân-vật Mỹ tên-tuổi kể trên đă lư-luận khác hẳn, về kết-quả của việc Diệm bắt tay với Bắc-Việt:  Không phải là VNCH vẫn c̣n đứng vững, mà là Bắc-Việt “thống-nhất Việt-Nam” (nuốt chửng Miền Nam) sớm hơn, chiến-tranh Việt-Nam chấm dứt sớm hơn, và, quan-trọng hơn hết là, Mỹ đă có thể tránh được thiệt-hại lớn-lao (về vật-chất là năm-vạn-tám mạng ngựi, và trăm-tư-tỷ đô-la; và về tinh-thần là ô-danh bại-trận, thay v́ “được” Diệm yêu-cầu rút ra trong danh-dự -- xem "PhụLục2").  

       5/  Có một số người vẫn c̣n tin rằng: nếu để cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm toàn-quyền và tự-lực lo lấy, th́ Mỹ đă khỏi tổn-thất như trên, mà Việt-Nam cũng đă thoát được các thảm-cảnh đă xảy ra, nhất là không bị cộng-sản tràn ngập.   
 

      Vấn-đề tôi xin đặt ra hôm nay là:  Về phiá cộng-sản th́ họ đă có quyết-tâm và kế-hoạch thôn-tính Miền Nam (qua việc cài lại cán-bộ nằm vùng tại Miền Nam sau Hiệp-Định Geneva 1954, nhất là qua Nghị Quyết 15 đầu năm 1959 chủ-trương bạo-lực cách-mạng giải-phóng Miền Nam khiến Tổng-Thống Diệm phải ban-hành Luật 10-59, cụ-thể là việc thành-lập "Mặt Trận Giải-Phóng Miền Nam" từ năm 1960) với sự viện-trợ tối-đa của Khối cộng-sản quốc-tế; về phía Hoa-Kỳ th́ họ hẳn thấy chỉ dùng chính-trị, kinh-tế, ngoại-giao... th́ vẫn chưa đủ, nên phải dùng đến quân-sự (đổ thêm quân vào Việt-Nam).  Vậy th́, về phiá VNCH, nghiă là về phần cố Tổng-Thống Diệm, -- người đă tin dùng cán-bộ t́nh-báo chiến-lược Vũ Ngọc Nhạ của Bắc-Việt làm cố-vấn cho ḿnh, cùng với nội-tuyến-viên Phạm Ngọc Thảo được Tổng-Giám-Mục Ngô Đ́nh Thục nhận làm con nuôi -- “chúng ta” làm cách thế nào mà thắng cộng-sản (ít nhất th́ cũng c̣n nguyên, không bị cộng-sản lấn chiếm) khi mà cộng-sản chắc-chắn là quyết tiến lên, Hoa-Kỳ rút ra, phủi tay, không c̣n phối-hợp và yểm-trợ về quân-sự, dĩ-nhiên giảm-thiểu nếu không cắt hết viện-trợ kinh-tế và các mặt khác, trong lúc chúng ta không được nước ngoài giúp đỡ (Mỹ mà rút đi th́ ai mà chịu nhảy vào?), thua sút Cộng-Sản cả về dân-số, quân-số, vũ-khí, tiếp-liệu, viện-trợ, khả-năng tự-túc, nhất là đoàn-kết và ổn-định nội-t́nh?   
 

LÊ CHÂN-NHÂN       

 

B            
 

 

Ông Hồ Chí Minh trả lời phái-bộ ngoại giao Ấn-Độ rằng "He is a patriotic man”:  ông Ngô Đ́nh Diệm là một người yêu nước (Cũng như sau này -- thật không? -- họ Hồ tỏ ư thương tiếc trước cái chết của họ Ngô).  Câu nói (khen) cuả họ Hồ đối với họ Ngô chỉ là một câu nói "chính trị", và "ngoại giao".

       Ông Hồ Chí Minh cần (tự) đánh bóng thêm con người cuả ḿnh, nên phải học đ̣i nói-năng lịch-sự, nhất là khi nói với một nhà ngoại-giao nước ngoài.  (Ngày xưa, bên Tàu, tướng của phe này bắt được tướng của phe kia, đă công-khai khen tài-năng & tiết-tháo của kẻ thù, rồi mới ra lệnh chém đầu!)  Quan-trọng hơn hết, ông ấy c̣n mong thuyết-phục ông Ngô Đ́nh Diệm chịu tổ-chức tổng-tuyển-cử, và xa hơn nữa là chịu "về" với ḿnh, th́ không lẽ chê-bai người ta để rồi ḿnh lại sẽ ngồi chung bàn hội-nghị, kư chung văn-bản với người ta? hoặc giả ḿnh sẽ thu-dụng người ta làm người hợp-tác với ḿnh?

        Câu nói (khen) cuả ông Hồ Chí Minh về ông Ngô Đ́nh Diệm thật ra là một câu nói cố ư "giết người".

        a)  Trước ông Ngô Đ́nh Diệm: vào các năm 1945 và 1946, ông Hồ Chí Minh đă "khen" các ông Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam... nồng-nhiệt đến mức nào để các ông ấy chịu đứng chung vào "Chính-Phủ Liên Hiệp" do Hồ Chí Minh làm Chủ Tịch; để rồi sau đó, may mà họ trốn kịp chứ không th́ họ cũng đă bị giết cùng với các nạn-nhân khác trong vụ Ôn Như Hầu rồi.

        b)  Sau ông Ngô Đ́nh Diệm: vào các năm 1973, 1974, và đầu năm 1975, ông Hồ Chí Minh (qua các lănh-tụ Đảng thừa-kế chủ-trương đường-lối cuả ḿnh) đă "khen" ông Dương Văn Minh ngon-ngọt đến mức nào (Hà Nội tuyên bố chỉ nói chuyện với ông DVM mà thôi, tức là công-nhận ông nầy là một "nhà yêu nước") để ông Dương Văn Minh sa vào bẫy, nhận chức Tổng-Thống miền Nam trong t́nh-h́nh đă nát bét vô-phương cứu-chữa rồi, tức là giết chết ông ấy, v́ đầu-hàng tức là tự-sát (thân-bại danh-liệt, chết cả về mặt tinh-thần).

        c)  Đối với ông Ngô Đ́nh Diệm: ông Hồ Chí Minh biết chắc là những ǵ đại-sứ Ấn Độ nói với, và những ǵ ông này nghe từ, ông Hồ Chí Minh, đều sẽ lọt vào tai CIA (Ấn Độ trung-lập nghiă là "đu dây" giữa cộng-sản và tư-bản, chứ không phải thuần-túy thân cộng-sản).  Trong trại "cải-tạo", tôi có đọc một cuốn sách dịch từ tác-phẩm của Liên-Xô, kể thành-tích Liên Xô (chỉ một ḿnh Liên Xô mà thôi) đánh thắng Đức Quốc-Xă, và (cũng chỉ một ḿnh) Liên Xô lôi được Đức Quốc-Xă ra Toà-Án Quốc Tế, tác-giả đă để lộ ra là hầu hết phương-tiện tổ-chức TAQT, kể cả từng chiếc xe Jeep cho các sĩ-quan Liên Xô đi, từng vật-phẩm văn-pḥng, v.v... đều do Hoa Kỳ cung-cấp.  Trong chiến-tranh Việt-Nam cũng thế, sau 1954 với Ủy-Hội Quốc Tế Kiểm-Soát Đ́nh Chiến, là 1973 với Ủy-Hội Quốc-Tế Kiểm-Soát Và Giám-Sát Ngưng Bắn gồm Ba Lan, Hung Ga Ri, Iran, và Canada (sau đó th́ Indonesia thay thế) cũng như Ban Liên-Hợp Quân-Sự 4-Bên rồi 2-Bên (có Cộng-Sản Bắc-Việt và MTGPMN trong đó), tất cả trụ-sở làm việc, phương-tiện di-chuyển (như tàu bay, xe hơi), tài-xế, công-nhân, thậm chí lương-thực, v.v... đều do Hoa Kỳ đài-thọ.  Dĩ-nhiên tai+mắt cuả CIA đă được gài vào (xem hồi-kư “Cảnh Sát Hóa” của Lê Xuân Nhuận).

        Ông Hồ Chí Minh lại c̣n công-khai gửi vào miền Nam biếu ông Ngô Đ́nh Diệm một cành hoa đào để chúc Tết nữa!   

        Do đó, ông Hồ mà "khen" (và làm thân với) ông Ngô là một câu hỏi mà CIA cần t́m câu trả lời.

        Rốt cuộc, ông Ngô Đ́nh Diệm đă mắc mưu ông Hồ Chí Minh, t́m cách lén-lút liên-lạc với đối-phương, và bị CIA biết được, nên đă đánh mất tín-nhiệm và hậu-thuẫn cuả Hoa-Kỳ, kết-quả là cái chết. 
 

        (Về phiá nội-bộ Miền Nam, chế-độ Ngô Đ́nh Diệm đă đánh mất ḷng dân, nhiều nhất là kể từ đầu thập-niên '60, cụ-thể với vụ 18 nhà chính-trị trong đó có đến 11 Tổng-Trưởng, Bộ-Trưởng cuả chính Đệ-Nhất Cộng-Hoà họp tại nhà hàng Caravelle ra Tuyên-Ngôn đ̣i ông NĐD thay-đổi chính-sách vào tháng 4-1960, cuộc đảo-chính hụt ngày 11-11-1960, vụ ném bom Dinh Độc-Lập đầu năm 1962,  rồi đến việc cấm treo cờ Phật-Giáo vào ngày lễ Phật-Đản, nổ chết người tại Đài Phát-Thanh Huế tối 8-5-1963, tổng-tấn-công chuà-chiền đêm 20-8-1963, rồi Hoà-Thượng Thích Quảng-Đức (và các vị khác) tự-thiêu, Phật-Tử khắp nơi xuống đường, v.v...  Chính ông+bà Trần Văn Chương, Đại-Sứ tại Mỹ và Quan-Sát-Viên tại Liên-Hiệp-Quốc, là cha+mẹ đẻ của bà Ngô Đ́nh Nhu, thạc-sĩ Vũ Văn Mẫu, Ngoại-Trưởng và là cộng-sự-viên lâu năm nhất của Tổng-Thống Diệm, mà cũng quyết-liệt chống lại chế-độ họ Ngô.  Đó là những tín-hiệu, những cảnh-báo trước, từ phía người dân Miền Nam.   
 

Hoa-Kỳ đă thấy rơ tính-chất độc-tài hại dân của tập-đoàn họ Ngô và tinh-thần đối-kháng của sĩ-phu và quần-chúng Việt-Nam từ lâu, cũng như biết trước về dự-mưu đảo-chính cuả số tướng VNCH liên-hệ từ nhiều năm qua.  Thế nhưng măi đến tháng 9-1963 Tổng Thống Kennedy mới trả lời báo-chí rằng muốn chiến-thắng Việt-Cộng th́ phải thay-đổi chính-sách và nhân-sự cuả chính-phủ Ngô Đ́nh Diệm, và đại-sứ Henry Cabot Lodge mới trực-tiếp đề-nghị Tổng-Thống NĐD cải-tổ (nhưng ông Diệm vẫn không nghe theo!).         

Như thế, thái độ và quyết định cuả Hoa Kỳ tùy-thuộc rất nhiều vào ḷng dân Miền Nam Việt-Nam.   
 

LÊ CHÂN-NHÂN       
 

Phụ-Lục 1  
 

Theo NGUYỄN HƯNG ĐẠT 

(Cựu đảng-viên cao-cấp Cộng-Sản Việt-Nam, Moscow):         
 

"V́ Mỹ muốn đổ quân vào, nên để thương thuyết, cụ Hồ đă thông qua Đại tá Phạm Ngọc Thảo liên hệ với cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm cho Đặc phái viên đặc biệt, Tướng Nguyễn Tài - Thứ trưởng Bộ Công An (chứ không phải Nội vụ) của chính phủ VNDCCH đến Sài G̣n. Ông Tài là em ruột nhà văn nổi tiếng Nguyễn Công Hoan. Nhân chứng Đại tá Thảo nói rơ với ông Diệm ḿnh là người CS trước lúc môi giới thương thuyết”.  
 

Tướng Huỳnh Văn Cao (trong hồi kư "Một Kiếp Người") đă viết : ,,Trung Tá Phạm Ngọc Thảo, hiện là sĩ quan của Miền Nam, diện hồi chánh, nhưng đă từng là bạn thân của Lê Duẩn, ngày đám cưới của Thảo tại Thiên Hộ Đồng Tháp th́ Lê Duẩn đă đích thân đến dự. Khi tôi c̣n là Tư Lệnh Sư Đoàn 7 kiêm Khu Chiến Tiền Giang th́ Thảo làm Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Kiến Ḥa, người được Tổng Thống Diệm tin cậy. Trong những giây phút thân t́nh, Thảo đă thỏ thẻ với tôi: "Nếu Đại Tá Tư Lệnh muốn quen biết với ông Lê Duẩn th́ tôi có thể sắp xếp được." Cho nên đă có lần tôi thưa với cụ Diệm: "Sao Cụ cứ để Trung Tá Thảo làm Tỉnh Trưởng Kiến Ḥa lâu vậy, Cụ không sợ Thảo rủ rê cháu theo Cộng Sản hay sao?" Cụ Diệm đáp lại: "Ừ, để xem đứa nào rủ được đứa nào?" Lúc ấy, tôi đă hiểu là Tổng Thống Diệm tin chắc không thể nào Thảo rủ rê tôi được, nhưng đồng thời có nghĩa là Tổng Thống Diệm biết rơ Thảo là Cộng Sản ''. 
 

Ông Diệm cho ông Tài ở ngay bên cạnh ḿnh trong Dinh Gia Long. Nhân vật mà Thiếu tướng Đỗ Mậu, Phụ trách An ninh Quân đội, viết (trong hồi kư "Làm Thế Nào Để Giết Một Vị Tổng Thống") là những nhân vật cao cấp cuả Chính phủ có thấy một người mang một lá cờ đỏ sao vàng nhỏ bằng con tem trên ve áo, chính là người này. Ông Nguyễn Tài bị bắt ngay sau Đảo chính 11.1963, bị biệt giam đến cuối tháng 4.1975, may nhờ một hạ sỹ không theo lệnh chỉ huy ném lựu đạn vào xà lim. Anh này báo với Ủy ban Quân quản đến cứu con người liệt hai chân này.

Tết Việt nam 1963, thông qua Ủy hội Quốc tế, chủ tịch Hồ Chí Minh gửi mang vào tặng Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm một cành đào. Tiếc thay,v́ không thay đổi được lập trường thoả hiệp với CS mà Mỹ giết ông Diệm. Nhà độc tài Pinochett không bị giết v́ không làm điều này."

(trong bài viết "Tiểu sử cuả Cụ Hồ Chí Minh cần phải được xem xét lại" – BBC 05-05-2005)    
 
 

Theo NGÔ KỶ

(Kư-giả):   
 

        (Tháng 9 năm 1963)   

...  Trong thời điểm này, Hoa Thịnh Đốn bất măn việc Pháp đứng làm trung gian giải quyết chiến tranh Việt Nam.  Đại Sứ Pháp đến miền Nam Việt Nam thảo luận bí mật với Hồ Chí Minh và Tổng Thống Diệm qua trung gian của người Ba Lan tên Mieczyslaw Maneli, thành viên Polish Member of the International Control Commission, cơ quan này được thiết lập để quan sát Hiệp Định Genève. Trong suốt nhiều tháng, Maneli qua lại Sài G̣n - Hà Nội nhiều lần để t́m giải pháp thương thảo. Vào tháng 07 năm 1963, Bắc Việt đồng ư căn bản là lập chính phủ Liên Hiệp cầm đầu bởi Tổng Thống Diệm để miền Nam trở thành trung lập. Họ muốn Mỹ phải rút quân.

(trong bài "Khui hồ sơ "Tối Mật": Mỹ chủ mưu thanh toán anh em Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm")   
 
 

Theo VIỆT THƯỜNG

(Cựu đảng-viên cao-cấp Cộng-Sản Việt-Nam):         
 

"... Nguyễn công Tài đă dành nhiều thời gian để nghiên cứu hàng núi hồ sơ về gia đ́nh nhà ông Ngô Đ́nh Diệm và những người kế cận, cũng như những người đối lập. Tài liệu cập nhật từ nhiều nguồn, nhưng phần đóng góp của nội gián Phạm ngọc Thảo là rất quan trọng. Làm sao phải chọn người tiếp xúc thật đúng mà lại bảo toàn bí mật. Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm suy nghĩ, Nguyễn công Tài đă lựa nhân vật Mă Tuyên, người Tàu ở Chợ-lớn đang làm công việc kinh tài cho gia đ́nh ông Ngô Đ́nh Diệm.       

Thông qua dịch vụ buôn bán táo bạo, Nguyễn công Tài đă tiếp xúc trực tiếp được với Mă Tuyên. Và, cái thời điểm để đưa ư kiến cho Mă Tuyên "gợi ư" với anh em ông Ngô Đ́nh Diệm là sau tháng 2-1962, sau cái ngày mà hai trung uư của quân đội ông Diệm là Phạm Phú Quốc và Nguyễn văn Cử ném bom dinh Độc Lập làm đảo chính. Sự việc của hai trung uư Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử tuy không thành công nhưng nó lại là lư do hợp thời để Nguyễn Công Tài làm cuộc tiếp xúc với anh em ông Diệm, Nhu thông qua thương gia người Tàu ở Chợ-lớn là Mă Tuyên. Tín hiệu có thuận lợi. Quả nhiên ông Nhu nhận sự tiếp xúc một cách thận trọng và kéo dài thời gian để mặc cả cho cái giá đi đêm. Nguyễn công Tài có nhận xét là anh em ông Diệm, Nhu tuy học ở Pháp và Mỹ về nhưng óc bài ngoại cực đoan như "Tự Đức" và cũng có mộng Việt Nam sẽ gồm cả Miên và Lào và phải là cường quốc ở châu Á.        
 

Sự việc tin đi mối lại chỉ dừng ở đó. Phải cho đến lúc được phép của ông Line, Nguyễn công Tài cung cấp cho ông Nhu một số tài liệu chứng minh người Mỹ muốn lưu lại ông Diệm c̣n vợ chồng ông Nhu phải đi lưu vong nước ngoài, cũng như họ trước sau cũng buộc ông Diệm phải từ bỏ chế độ độc tài, gia đ́nh trị, phải chia quyền lănh đạo cho các đảng phái cũng như phải có chính sách b́nh đẳng tôn giáo. Ông Nhu chấp nhận một cuộc gặp gỡ với phái viên đặc biệt của ông Line. Có thể đây chỉ là giải pháp pḥng ngừa mà cũng có thể ông Nhu muốn hiểu rơ hơn ư đồ của địch. Những điều này c̣n là bí ẩn đi theo ông Nhu xuống tuyền đài.

           

Phạm Hùng nhận những chỉ thị toàn quyền hành động từ ông Line tại phủ toàn quyền Đông Dương ở Ba-Đ́nh (Hà-nội) và cấp tốc đi Nam bằng cả ba thứ phương tiện: thủy, bộ và hàng không.       

Đầu tháng 2-1963, cuộc họp "bí mật" giữa ông Ngô Đ́nh NhuPhạm Hùng diễn ra tại một địa điểm kín đáo ở quận Tánh Linh, tỉnh B́nh Tuy. Trong cuộc họp này có cả Nguyễn công Tài cũng được dự. Khi chia tay, cả hai bên đều hỷ hả. Nội dung cuộc họp vẫn c̣n nằm trong bí mật cho đến nay.        
 

Đầu tháng 11-1963, các tướng trong quân đội của ông Diệm làm đảo chánh thành công. Anh em ông Diệm, Nhu theo đường hầm trốn vào Chợ-lớn ở nhà Mă Tuyên. Phải chăng hai anh em ông Diệm, Nhu định chờ người của Phạm Hùng và Nguyễn công Tài đến đón ra bưng biền?        

Người duy nhất c̣n lại là Nguyễn công Tài, sau này "t́nh cờ" làm cái việc xét căn cước, cảnh sát của miền Nam đă bắt được Nguyễn công Tài. Người Mỹ đă cho giam Nguyễn Công Tài ở Bạch Đằng (Sài-g̣n), cho hưởng mọi tiện nghi vật chất rất cao và cũng được ngồi xe hơi (tất nhiên có bảo vệ) đi "tham quan" phố xá Sài-g̣n. Đến 1975, trước khi đứt phim miền Nam, Mỹ đă thả Nguyễn công Tài ra..."  
 

Lui trước Phụ-Lục 1