NGÔ Đ̀NH DIỆM TRONG LIÊN MINH MỸ - VATICAN

 

Nguyễn Mạnh Quang

 

 

   Với chủ tâm dựa vào Mỹ để duy tŕ quyền lực ở Việt Nam, tháng 8 năm 1950, Vatican cho người đưa ông Ngô Đ́nh Diệm sang Hoa Kỳ để vận động liên kết với siêu cường này trong một thế liên minh mới mà các nhà viết sử gọi là Liên Minh Mỹ – Vatican hay Trục Washington – Vatican  (The Vatican – Washington Axis)  thay thế cho liên minh cũ Pháp và Vatican. Như vậy là Vatican đă tự động bỏ rơi nước Pháp và Liên Minh Đế Quốc Thực Dân Pháp- Vatican coi như bắt đầu tan vỡ kể từ đây.  

   Cũng xin nói rơ là Liên Minh Đế Quốc Thực Dân Xâm Lược Pháp-Vatican do Vatican chủ xướng,  vốn bắt nguồn từ một Sắc Lệnh Romanus Pontifex được ban hành vào ngày 8/1/1454 trong thời Giáo Hoàng Nicholas V (1447-1455), khởi sự vận động vào đầu thế kỷ thứ 17, cũng do người của Giáo Hội La Mă là Linh-mục Alrexandre de Rhodes đề nghị với nước Pháp kèm theo với bản tường tŕnh thành quả công tác t́nh báo tại Việt Nam và lá thư yêu cầu Pháp Hoàng Louis XIV phái quân đi chinh phục Đông Dương (đă được tŕnh bày đầy đủ trong Chương 20.) V́ hoàn cảnh khó khăn lúc đó, Pháp Hoàng Louis XIV không đáp ứng được yêu cầu của Giáo Hội lúc bấy giờ. Trong thập 1780,  lại cũng người của Giáo Hội là Giám-mục Pigneau de Béhaine lặn lội từ Việt Nam đem Hoàng Tử Cảnh mới có 5 tuổi đến triều đ́nh Pháp Hoàng Louis XVI, thỉnh cầu viện trợ quân sự cho Nguyễn Ánh để đánh bại nhà Tây Sơn với chủ ư là Vatican và nước Pháp sẽ lợi dụng công ơn viện trợ để: 

   1.-  Khuyến dụ Nguyễn Ánh, một khi đă chiến thắng, th́ phải chiều theo những đ̣i hỏi Vatican và Pháp. Nếu Nguyễn Ánh chiều theo th́ cả Vatican và Pháp lần lần nắm thế thượng phong, áp dụng chính sách “được đằng chân lân đằng đầu” như Vatican đă từng làm đối với Pháp trong thời Pháp Hoàng Henry IV (1589-1610), dần dần áp đảo và biến triều đ́nh Việt Nam trở thành một thứ chính quyền tay sai cho cả Vatican và Pháp. 

   2.- Nếu Nguyễn Ánh không thành công hay không thỏa măn những đ̣i hỏi của Vatican và của Pháp, th́ các nhà truyền giáo của Giáo Hội tại Việt Nam sẽ xúi giục giáo dân Việt Nam nổi loạn, bất tuân lệnh chính quyền, nhằm tạo nên loạn lạc khắp nơi, và mỗi xóm đạo sẽ là một ổ phiến loạn, lúc bấy giờ Giáo Hội mới công khai nhẩy vào thừa nước đục thả câu, kết hợp với Pháp đem quân đến đánh chiếm và thống trị Việt Nam.1  Giáo Hội cũng đă tiến hành sách lược nầy ở East Timor mấy năm vừa qua. 

   Giám-mục Pigneau de Béhaine đại diện cho phe đảng Nguyễn Ánh, tiếm danh là đại diện cho Việt Nam, thương thuyết với triều đ́nh vua Louis XVI và đă đạt được một hiệp ước  kư tại Điện Versailles vào ngày 28-11-1787. Theo hiệp ước này, Pháp sẽ viện trợ quân sự cho Nguyễn Ánh 4 chiến hạm, 1750 sĩ quan và binh sĩ, và Nguyễn Ánh phải nhượng cho Pháp và Giáo Hội La Mă một số quyền lợi. Nhưng  Hiệp Ước Versailles vừa kư xong th́ nước Pháp rơi vào t́nh trạng khủng hoảng tài chánh và kinh tế do bất công trong xă hội gây nên, rồi lan sang lănh vực chính trị và chuyển thành Cách Mạng 1789. V́ thế mà Pháp không thể viện trợ cho Nguyễn Ánh được.  Pháp bỏ cuộc, nhưng Vatican vẫn không nản ḷng và vẫn c̣n bám lấy Việt Nam. Được Vatican triệt để ủng hộ, Giám-mục Pigneau de Béhaine nhân danh Vatican bỏ tiền ra  mua sắm súng đạn và thuê mướn được một số binh lính đánh thuê đem đến viện trợ cho Nguyễn Ánh đánh bại nhà Tây Sơn. 

   Giáo Hội La Mă thường dạy là phải sống nghèo. Sao ông Giám-mục Pigneau de Béhaine của Giáo Hội tiền của đâu mà giàu thế? Nếu không phải do Vatican cung ứng để mua sắm các chiến tầu,  súng đạn cũng như trang trải tiền trả lương cho quân lính, quân cụ, quân trang, quân dụng và quân nhu trên đây, th́ tiền bạc ở đâu để ông giám-mục này mua sắm chiến tầu, khí giới, tuyển mộ quân lính, nuôi quân và trả lương cho lính? Nhưng, lại cũng chữ “nhưng” một lần nữa, "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên". Công lao và tiền của bỏ ra viện trợ th́ có, nhưng những yêu sách của Giáo Hội th́ lại không được Nguyễn Ánh (khi thành công là Gia Long), đền bù. Giám-mục Pigneau de Béhaine và Hoàng Tử Cảnh lại sớm lên thiên đường, khiến cho Giáo Hội đă thất bại nặng nề ván bài Béhaine-Nguyễn Ánh.  

   Tuy nhiên, như đă nói trước đây, kế hoạch xâm thực của Giáo Hội là một kế hoạch dài hạn và trường kỳ mai phục.  Thua keo này, Giáo Hội lại bày keo khác. Cuối cùng,  vào đầu thập niên 1850, Giáo Hội cũng đă thành công trong việc vận động được chính quyền Pháp cùng với Giáo Hội bỏ công bỏ của đem quân đến chinh phục Việt Nam và Liên Minh Đế Quốc Thực Dân Xâm Lược Phap-Vatican thực sự thành h́nh và tích cực hoạt động kể từ đây.  

   Trở lại vấn đề vận động thành lập Liên Minh Chống Cộng Hoa Kỳ-Vatican,  để cho kế hoạch này được thành công, tất cả những tín đồ của Giáo Hội tại Hoa Kỳ cũng như tại Pháp tùy theo khả năng đều được huy động để góp công vào việc vận động với chính quyền Hoa Kỳ làm áp lực với chính quyền Pháp và Quốc Trưởng Bảo Đại để đưa ông Ngô Đ́nh Diệm về Việt Nam làm thủ tướng. Từ bà Ngô Đ́nh Nhu ra vào thủ thỉ với ông Bảo Đại,  Bà Nam Phương Hoàng Hậu với t́nh chăn gối trong chốn phong the, khối dân Kitô La Mă người Pháp cùng với đảng Da-tô Mouvement Republique Populaire (MRP) do ông Da-tô George Bidault làm đảng trưởng cho đến các ông Hồng Y Spellman, Thượng Nghị Sĩ John F. Kennedy, Thượng Nghị Mike Mansfield, Dân Biểu Walter Judd, ông Ṭa Tối Cao Pháp Viện William Douglas đều được huy động để vận động vào việc làm áp lực với các thế lực liên hệ để cho ông Diệm về Việt Nam cầm quyền.  

   Việc Vatican cho người dẫn ông Ngô Đ́nh Diệm sang Mỹ giao cho Hồng Y Francis Spellman vận động những tín đồ Da-tô có thế lực trong chính quyền Hoa Kỳ  để đưa ông ta (Ngô Đ́nh Diệm) về cầm quyền làm tay sai cho Giáo Hội La Mă Mă được rất nhiều sách sử tŕnh bầy đầy đủ. Dưới đây là một số sách sử nói về sự thật lịch sử này: 
 

    1.- Sách Vịetnam: A History  viết: 

   2.- Sách Vietnam: A Dragon Embattled viết: 

   3.- Chuyện Vatican cho người dẫn dắt ông Diệm đi Vatican và Hoa Kỳ để chạy chọt cho lên cầm quyền ở Việt Nam được tác giả Đỗ Mậu ghi lại trong sách Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi đầy đủ hơn cả. Dưới đây là nguyên văn:  

   4.- Trong bài viết “Bài Học Chiến Tranh Việt Nam Nh́n Từ Hậu Trường Chính Trị Hoa Kỳ”  đăng trong cuốn  Sự Thật (Đặc San Xuân Đinh Sửu 1997), ông Lương Minh Sơn cho chúng ta một cái nh́n rơ ràng và đầy đủ về bàn tay của Giáo Hội La Mă trong việc chạy chọt cho ông Ngô Đ́nh Diệm về cầm quyền ở Viêt Nam. Dưới đây là mấy đoạn văn  quan trọng nói về những việc làm của Giáo Hội ở Hoa Kỳ trong những cố gắng  chạy chọt  với Hoa Kỳ cho ông Diệm về Việt Nam cầm quyền. 

   Tạm kể ra bốn tài liệu trên đây để độc giả thấy rằng vai tṛ của Giáo Hội trong việc chạy chọt  với Hoa Kỳ cho ông Diệm lên cầm quyền ở Việt Nam nhằm để làm tay sai  phục vụ cho quyền lực và quyền lợi của Vatican.  

   Để cho kế hoạch này được thành công, tất cả những tín đồ của Giáo Hội tùy theo khả năng đều được huy động để góp công vào việc vận động với chính quyền Hoa Kỳ làm áp lực với chính quyền Pháp và Quốc Trưởng Bảo Đại để đưa ông Ngô Đ́nh Diệm về Việt Nam làm thủ tướng. Từ bà Ngô Đ́nh Nhu ra vào thủ thỉ với ông Bảo Đại,  Bà Nam Phương Hoàng Hậu với t́nh chăn gối trong chốn phong the, khối dân Kitô La Mă người Pháp cùng với đảng Da-tô Mouvement Republique Populaire (MRP) do ông Da-tô George Bidault làm đảng trưởng cho đến các ông Hồng Y Spellman, Thượng Nghị Sĩ John F. Kennedy, Thượng Nghị Mike Mansfield, Dân Biểu Walter Judd, ông Ṭa Tối Cao Pháp Viện William Douglas đều được huy động để vận động vào việc làm áp lực với các thế lực liên hệ để cho ông Diệm về Việt Nam cầm quyền.  

   Về việc tín đồ Da-tô có thế lực  Pháp và đảng Da-tô MRP của Da-tô Georges Bidault vận động cho ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm được đưa lên cầm quyền, sách Việt Sử Khảo Luận kể lại lời cựu Luật-sư Trần Văn Tuyên với nguyên văn như sau: 

   Về việc Vatican vận động  bà Nam Phương Hoàng Hậu thủ thỉ với Quốc Trưởng Bảo Đại bổ nhiệm ông Diệm là Thủ Tướng được, ông Đại Mạc viết trong Nguyệt San Người Dân số 77 (tháng 1/1997) như sau: 

   Tóm lại, ngay từ mùa hè năm 1950,  Giáo Hội La Mă đă chạy chọt lo lót với các nhân vật quyền thế trong chính quyền Hoa Kỳ để cùng với Giáo Hội làm áp lực với chính quyền Pháp và Quốc Trưởng Bảo Đại đưa ông Ngô Đ́nh Diệm lên làm thủ tướng chính phủ của chế độ Bảo Đại.  Sự thật là Hoa Kỳ đồng ư với Vatican trong việc dùng áp lực với chính quyền Pháp và với Quốc Trưởng Bảo Đại để đưa ông Ngô Đ́nh Diêm về Việt Nam cầm quyền với toàn quyền dân sự và quân sự.  Sự kiện này cho ta thấy rơ Liên Minh Thánh Mỹ - Vatican đă được thành lập kể từ đây. Cái Liên Minh Thánh này được sử gia Chính Đạo tức Vũ Ngự Chiêu gọi là “Cuộc Thánh Chiến Chống Cộng”. (Houston, TX: Văn Hoá, 2004). 

   Nhận xét về vai tṛ của Vatican trong việc vận động Hoa Kỳ đưa ông Ngô Đ́nh Diệm về Việt Nam cầm quyền,  rất nhiều sử gia và chính khách thời bấy giờ đều cùng một nhận xét đại khái như sau: 

   Nếu không có Hồng Y Francis Spellman và những tín đồ Kitô có thế lực và ảnh hưởng lớn trên sân khấu chính trị ở Pháp như ông Georges Bidault cũng như các chính khách Hoa Kỳ vốn là những con chiên của Giáo Hội như các ông Thượng Nghị Sĩ John F. Kennedy, Thượng nghị Sĩ Mike Mansfield, Dân Biểu Walter, Thẩm Tối Cao Pháp Viện William Douglas, Ngoại Trưởng John Foster Dulles, Giám Đốc Cơ Quan T́nh Báo Trung Ương (CIA) là ông Allen W. Dulles  đỡ đầu, th́ Hoa Kỳ có thể đă đưa một trong các ông Phan Quang Đán, Phan Huy Quát, Trần Văn Tuyên, Nguyễn Tường Tam và Nguyễn Hữu Trí lên làm thủ tướng rồi. Lư do dễ hiểu là ông Ngô Đ́nh Diệm  không những đă  có thành tích phản quôc  đối với nhân dân Việt Nam, mà lại không có tài năng chính trị, không có thành tích cách mạng và cũng không có một uy tín nào đối với nhân dân Việt Nam và nhân dân Hoa Kỳ. Cũng v́ thế mà sau khi đưa ông Diệm lên cầm quyền rồi, Tổng Thống Eisenhower mới bị nhiều người cật vấn khiến cho ông  lúng túng mà đành phải tuyên bố rằng "Trong đám thằng mù, thằng chột sẽ làm vua.”    

   Hoa Kỳ có ngờ đâu sau khi đưa "cái thằng chột" Ngô Đ́nh Diệm này về làm vua ở Miền Nam Việt Nam  th́ nó lại làm hỏng hết cả chương tŕnh viện trợ của Hoa Kỳ cho mục đích chống Cộng và làm mất hết đi cái ư nghĩa cao đẹp của lư tưởng tự do dân chủ mà nhân dân Hoa Kỳ hằng theo đuổi từ khi phát động cuộc chiến Cách Mạng (1776-1783) đánh đuổi Đế Quốc Thực Dân Anh để giành lại quyền tự chủ và quyền tự do bất khả nhượng của Trời đă ban cho. Tất cả cũng chỉ v́ "cái thằng chột" Ngô Đ́nh Diệm mang căn bệnh cuồng tín về tín ngưỡng,  chỉ biết nghe lệnh Vatican, theo đuổi “chính sách bất khoàn dung" đối với các thành phần thuộc tam giáo cổ truyền của dân tộc, tiến hành "kế hoạch Da-tô hóa" miền Nam Việt Nam bằng bạo lực, cho nên chính sách viện trợ của Hoa Kỳ cho Miền Nam mới rơi vào thảm cảnh đau thương nhất trong lịch sử ngoại viện của Hoa Kỳ. Sự kiện này được ông Lương Minh Sơn nói rơ như sau:   

   Phần tŕnh bày trên đây cho chúng ta thấy rơ ràng là ngày từ năm 1950, Vatican đă sử dụng tất cả những tín đồ  Da-tô của Giáo Hội có thế lực ở Hoa Kỳ, ở Pháp và cả bà Nam Phương Hoàng Hậu để vận động đưa ông Ngô Đ́nh Diệm về Việt Nam cầm quyền để làm tay sai cho Giáo Hội. Dĩ nhiên, khi đưa ông Diệm về Việt Nam cầm quyền, Hoa Kỳ cũng đă coi ông Diệm như là một thứ làm tay sai cho Hoa Kỳ và coi miền Nam như là thuộc địa của Hoa Kỳ. Đây là sự thật lịch sử và sự thật này không những các nhà viết sử chân chính đều khẳng định như vậy, mà ngay cả bọn văn nô Da-tô như Tú Gàn (một bút hiệu của cựu thầm Phán Nguyễn Cần) cũng phải nh́n nhận sự thật này bằng  mấy đoạn văn dưới đây:   

   Qua mấy đoạn văn trên đây, chúng ta thấy được hai điểm: Thứ nhất, ông Da-tô Tú Gàn trách móc người Hoa Kỳ đă coi miền Nam như là thuộc đjia của Hoa Kỳ. Thứ hai,  ông Tổng Thống Da-tô Ngô Đ́nh Diệm nói với Đại-sứ Hoa Kỳ Frederick Nolting rằng: “Chúng tôi không muốn trở thành một xứ bảo hộ của Hoa Kỳ.” Sự kiện này chứng tỏ rằng (1) cả hai ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm và Tú Gàn đều không học sử Việt Nam (quốc sử) và sử thế giới, và (2) cả hai ông Da-tô này đều thiếu thông minh. 

   V́ không học quốc sử cho nên hai ông Da-tô này không biết lấy chuyên ông vua Lê Chiếu Thống để suy ra thân phận ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm. Vào cuối năm 1788, khi Bắc B́nh Vương Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc dẹp tên ma đầu chính trị Nguyễn Hữu Chỉnh, Lê Chiêu Thống bỏ trốn Thăng Long chạy sang Tầu cầu cứu nhà Thanh đem quân sang Việt Nam tái lập vương quyền cho ông ta. Đáp lời cầu cứu của Lê Chiêu Thống, Vua Càn Long sai Tôn Sĩ Nghi, Tổng Đốc Lưỡng Quảng, đem 280 ngàn quân Tàu đưa Lê Chiêu Thống về Thăng long cho ngồi vào ngai vàng, nhưng hàng ngày chính nhà vua và Lê Quưnh cùng mấy chục tên lính hầu phải thân hành đến phủ của Tốn Sĩ Nghị ở Tây Long Cung để chầu chực,  chờ nhận lệnh cho phép làm ǵ th́ mới được làm. Sự kiện này ông Hoa Bằng kể lại trong cuốn Quang Trung Nguyễn Huệ Anh Hùng Dân Tộc 1788-1792 với nguyên văn như sau: 

   Trong những năm 1950-1954, Vatican cho người dẫn ông Da-tô Ngô Đ́nh Diêm sang Mỹ, sang Pháp rồi lại sang Mỹ để khẩn khoản nhờ Mỹ đưa về Việt Nam cầm quyền. Nhưng phải chờ tới khi có hoàn cảnh thuận tiện Mỹ mới thực hiện được. Măi tới mùa xuân năm 1954, lúc đó, quân dân  Việt Nam sắp đánh bại Liên Quân Xâm Lăng  Pháp – Vatican tại tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, Mỹ mới ra tay hành động, gửi Đại-Tá t́nh báo Edward G. Lansdale tới Việt Nam dọn đường, rồi tới ngày 26/6/1954 mới đưa ông Diệm về Sàig̣n cho ngồi vào ngội vị thủ tướng với toàn quyền về quân sự và dân sự, dĩ nhiên là dưới quyền chỉ đạo của Mỹ.  

   Trường hợp này của ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm được Mỹ đưa về ngồi vào ghế thủ tướng ở Sàig̣n và tổng thống trong những năm 1954-1963 giống y hệt như trường hợp Lê Chiêu Thống được nhà Thanh đưa  về Việt Nam cho ngồi vào ngôi vua ở Thăng Long vào cuối năm Mậu Thân 1988. Có một điều hơi  khác là vào thập niên 1950, người Mỹ tương đối  khôn khéo và tế nhị hơn Tôn Sĩ Nghị: 

   Tôn Sĩ Nghị đ̣i hỏi Lê Chiêu Thông hàng ngày phải thân hành đến phủ Tôn Sĩ Nghị để chầu chực việc quân quốc. Người Mỹ khôn ngoan hơn, họ để  cho anh em ông Diệm và các tu sĩ Da-tô được nắm trọn quyền quản lư nhân dân miền Nam miễn là đừng quá trớn khiến cho họ mang tiếng là thủ phạm tạo nên một thứ Spanish Inquisitor ở miền Nam Việt Nam vào giữa thế kỷ 20. C̣n họ, họ lo việc biến miền Nam thành tiền đồn chống Cộng ở Đông Nam Á Châu và biến đạo quân đánh thuê người Việt do người Pháp để lại thành một đạo quân hùng mạnh nhất trong vùng này để đánh thuê cho họ trong việc đối phó với phong trào Cộng Sản đang dâng tràn từ phương Bắc. 

   Thế nhưng anh em ông Diệm và các ông tu sĩ Da-tô không nhớ lời quan thày Mỹ đă dặn rằng đừng quá trớn. V́ thế họ mới  hăng say theo đuổi  chính sách Ki-tô hóa miền Nam bằng bạo lực, tàn sát hơn 300 ngàn người dân không chịu theo đạo Da-tô ở những vùng hẻo lánh xa Sàig̣n, và công khai bách hại Phật giáo ở ngay cố đô Huế, ở ngay Sàig̣n và ở nhiều nơi khác trên toàn lănh thố, V́ thế chính phủ Mỹ mới ra lệnh cho ông Đại Sứ Frederick Nolting đến Dinh Gia Long ra chỉ thị cho ông Tổng Thống Da-tô Ngô Đ́nh Diệm phải ngưng tức khắc chính sách bách hại Phật Giáo và  không được tiến hành kế hoạch Ki-tô hóa nhân dân miền Nam bằng bạo lực nũa. Do đó mới có chuyện ông Diệm nói với ông Đại Sứ Hoa Kỳ Frederick Nolting rằng: “Chúng tôi không muốn thành một xứ bảo hộ của Hoa Kỳ.”  

   Sự thật rơ ràng là như vậy, mà cả ông Da-tô Tú Gàn, tức Lữ Giang, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần lại không nh́n ra. Phải chăng v́ thiếu thông minh hay v́ không học quốc sử và không học lich sử thế giới, cho nên ông ta mới không nh́n ra vấn đề này? Dù là ở vào trường hợp nào đi nữa, trong thực tế, ông Tú Gàn  cũng ở vào t́nh trạng chậm hiều về cái thân phận của ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm, và chính ông Da-tô Ngô Đ́nh Diệm cũng thiếu thông minh, cho nên mới không nh́n ra cái thân phận của ông trong những năm 1954-1963 không khác ǵ thân phận của Lê Chiêu Thống vào cuối năm Mậu Thân 1788. Hậu quả là anh em ông đă phải đền tội trước nhân dân Sàig̣n vào sáng ngày 2/11/1963. 

   Nếu nắm 1889, người Pháp có thể đưa Thành Thái lên làm vua bù nh́n tại triều đ́nh Huế để làm cảnh trang tri cho nền thống trị của họ  ở Việt Nam, th́ năm 1907 họ cũng có thể phế bỏ ông ta khi thấy rằng ông ta trở ṃi nghe lời  xúi giục của thằng Việt gian Ca-tô Ngô Đ́nh Khả ngă theo Vatican chống lại người Pháp trong mưu đồ giành thế thượng phong trong bộ máy cai trị tại Việt Nam.  Tương tự như vậy, nếu năm 1954, người Mỹ đă có thể đưa thằng phản thần tam đại Việt gian Ngô Đ́nh Diệm lên  cầm quyền ở miền Nam để làm tay sai cho họ trong nhu cầu biến miền Nam thành tiền đồn chống Cộng ở Đông Nam Á, th́ năm 1963, họ cũng có thế lôi ông xuống hay khử diệt ông khi họ thấy rằng ông đă tỏ ra khăng khăng chỉ biết phục vụ cho quyền lợi của Vatican mà bất cần đến uy tín và quyền lợi của họ, đúng như lời Giáo-sư Lư Chánh Trung ghi nhận:  

[1] Nguyễn Xuân Thọ. Bước Mở Đầu Của Sự Thiết Lập Hệ Thống Thuộc Địa Pháp Ở Việt Nam 1858-1897 (Santa Ana, CA: Tác giả xuất bản, 1998, trang 17, 86-87 và 361.

[2] Stanley Karnow, Vietnam: A History (New York: Viking Press, 1983), p 217.

[3] Joseph Buttinger, Vietnam: A Dragon Embattled, Vol. II (New York:  Frederich A. Praefer, 1967) pp, 846-848.

[4] Đỗ Mậu, Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi (Wesminster, California: Văn Nghệ, 1993), trang 87-91.

[5] Lê Hữu Dản,. Sự Thật - Đặc San Xuân Đinh Sửu 1997 (Fremont, Caĺornia, 1997), trang  23-24.

[6] Hoàng Cơ Thụy, Việt Sử Khảo Luận - Cuốn 5 (Paris: Nam Á, 2002), tr. 2621-22.

[7] Đại Mạc. “Bảo Đại Đời Tư Và Đời Công" Người Dân số 77 tháng 1/997.

[8] Lê Hữu Dản. Bđd., tr 27.

[9] Tú Gàn. “Ra Lệnh Đảo Chánh”  Sàig̣n Nhỏ, Số 568, phát ngày ngày 2/22/2007, phổ biến trên nhóm điện thư SAIGON_9 ngày1/11/2007.

[10] Hoa Bằng, Quang Trung Nguyễn Huệ Anh Hùng Dân Tộc 1788-1792 (Glendale, CA: Đại Nam, không đề năm xuất bản), tr.171.

[11] Lư Chánh Trung, Những Ngày Buồn Nôn (Sàig̣n: Đối Diện,  1971), tr. 137.