Vàng Pao và Chiến tranh bí mật ở Đông Dương

Mr. TAM

 

“Chó con” đẻ ra chỉ có ba ngày đă mở mắt, tại sao “nhiều người Việt đă chiến đấu v́ Âu- Mỹ” 20 năm và đă sống trên đất Âu-Mỹ-Úc 32 năm, lại vẫn chưa chịu mở mắt ?

Ngày 4 tháng 6, Vàng Pao bị Bộ tư pháp Mỹ bắt nhốt trước khi Chủ Tịch của nước VN thăm nước Mỹ 2 tuần đă làm rúng động các “nhà đấu tranh dân chửi” ở “các nước tự do”. Đáng lưu ư là Chính quyền Liên Bang Mỹ đă dùng đến hơn 200 nhân viên an ninh “bí mật” theo dơi điều tra hơn 6 tháng, chỉ để tóm có được 10 tên cầm đầu ? Vàng Pao và đồng bọn đang nằm “trong rọ” của Mỹ,  th́ chính phủ Mỹ muốn nhốt lúc nào chẳng được ? Cần chi nhân lực và thời gian dài đến như thế ? Nhất là sau khi Tổng Thống Bush thăm VN tham dự hội nghị APEC  cuối năm 2006 và mời Chủ Tịch của nước VN thăm Mỹ giữa năm 2007 ?

 

Nhân đây cũng nên nhắc lại: Vàng Pao là cánh tay mặt tay trái của CIA Mỹ trong cuộc “chiến tranh bí mật” ở Đông Dương trong thập niên 60 thế kỷ trước. Vàng Pao, Mỹ và đám tay sai “dân chúa” là kẻ thù chung của Nhân Dân Lào và Nhân Dân Việt Nam  trong thời “chiến tranh tự vệ” để giành “quyền sống”, “quyền tự do” và “mưu cầu hạnh phúc” của cả 3 Dân Tộc Việt Nam, Lào và Campuchia. Việt Nam ngày nay đă là một đất nước độc lập ḥa b́nh. Nhân Dân Việt Nam Anh Hùng Bất Khuất, “v́ nhân quyền” dám cả gan đạp đổ “cường quyền”: “đập cho Pháp qú gối đầu hàng”  “đánh cho Mỹ cút về nước” để giành lại cái quyền thiêng liêng ấy do bọn Thực dân – Đế quốc ngang nhiên chà đạp, nô lệ,  xúc phạm … một cách dă man trắng trợn, lại c̣n lên mặt dạy đời thiên hạ. (diễn đạt lại câu trả lời của ông Triết với CNN  http://vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/2007/06/3B9F769A/ ).

Từ 1 nước cựu thù thành bạn bè với Mỹ, v́ lợi ích chung của cả 2 Dân Tộc, chính phủ Mỹ muốn giúp VN giàu mạnh để không bị ai coi thường, ăn hiếp nữa. Nhân Dân VN đă gát bỏ quá khứ “không thể chuộc lỗi” của Mỹ đă từng kéo gần 3 triệu lính và chư hầu cùng 2 triệu lính bản địa gieo rắc “diệt chủng” hơn 4 triệu người VN, tàn phá đất nước họ thành “đồ đá” và rải chất độc da cam” tuyệt diệt mọi sinh linh” trên mảnh đát h́nh chữ S bé xíu chưa bằng 1 tiểu bang của Mỹ. Di hại đất nước họ cho đến ngày nay, với hàng triệu tấn bom ḿn chưa nổ “giết lai rai” hàng trăm ngàn người và sinh sản “vô cảm” hàng triệu “quái nhân ngoài hành tinh” mà con cháu họ phải gánh chịu cho đến nhiều thế hệ mai sau. C̣n phải lănh hậu quả “không thể tha thứ”, hơn cả tội lỗi dùng bom nguyên tử ”thí nghiệm thực tế trên 5 trăm ngàn mạng sống dân lành vô tội” ở Nhật Bản năm 1945 nữa.

 Với tinh thần thượng vơ của Quang Trung Nguyễn Huệ, con cháu Rồng Tiên của Quốc Tổ Hùng Vương (khác với bản chất của Chiêu Thống, Gia Long: sẵn sàng “cơng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả Tổ”, chỉ v́ quyền lợi riêng của ḿnh, của một nhúm nhỏ ḍng họ ḿnh, mà nỡ hy sinh quyền lợi chung của cả Dân tộc). Dân tộc VN “bách chiến bách thắng” sẵn sàng bắt tay với “kẻ chiến bại” để xây dựng lại đất nước ḿnh. Tổng thống Bush đă bắt tay với Chủ Tịch Triết xem nhau như “bạn bè”, như là “đối tác chiến lươc” th́ không thể để đám “đệ tử” của ḿnh “hỗn láo” với bạn ḿnh được. Nên đă dằn mặt “bốn nhà dân chửi” và nhốt đầu Vàng Pao lại để khỏi làm bậy (biết đâu bọn chúng không nghe lời làm bậy: dùng hỏa tiễn Stinger bắn hạ máy bay của Chủ Tịch của “nước bạn” VN  th́ ăn nói làm sao với Nhân dân thế giới đây ? Hoặc ŕnh phục kích đoạn nào Chủ Tịch Triết đi, bắn hỏa tiễn chống tăng vào đoàn xe ? Hoặc dùng ḿn Claymore sát thương cả phái đoàn nước bạn VN đang đi bộ ? Chuyện này đă từng xảy ra với Tổng biên tập Việt Nam Net Nguyễn  Anh Tuấn mấy năm trước khi tháp tùng cùng với đoàn của ông  Thủ Tướng Khải thăm Mỹ !!! )

Bài học không bao giờ thuộc của những người phục vụ
hết ḿnh cho Mỹ:

“Vắt chanh bỏ vỏ”

 Đảo chánh kiểu Mỹ :

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n1nvn3n1n31n343tq83a3q3m3237n3n&cochu=

     Sự việc này đă, đang và sẽ xảy ra cho những ai từng phục vụ cho người Mỹ (giết anh em Diệm Nhu , http://ngothelinh.tripod.com/NhungBiMat40Nam.html diệt tay chân của Nguyễn Cao Kỳ, cho Nguyễn Chánh Thi về vườn…). Đây là bài học lớn cho những ai dám làm hại đến quyền lợi của những Ông chủ Tài Phiệt dấu mặt đứng sau lưng Tổng thống và chính phủ Mỹ.

 Tài sản và tính mạng công dân Mỹ Trắng thuần chủng Châu Âu họ c̣n hy sinh “lấy máu đổi dầu”, v́ Contra dám “vác Cocaine từ Columbia về Miami” bán cho dân Mỹ… Huống chi là “cái thứ Mọi Da Vàng” lũ “Annamit bẩn thỉu” “ăn nhờ ở đậu” c̣n bày đặt “đ̣i hỏi” “yêu sách đủ thứ”.

  Một lần nữa cho thấy bộ mặt thật tráo trở của chính phủ Mỹ, sẵn sàng “quên ơn bội nghĩa”, hy sinh cả đồng đội bạn bè chỉ v́ quyền lợi của Tập đoàn thống trị riêng của ḿnh. Trừ Tú Gàn viết bài
“chơi vậy chơi với ai?” http://nangtheky21magazine.com/index.php?id=596  ra, lạ lùng thay, những tờ báo Hải ngoại đang hô hào “dân chủ” “nhân quyền” lại im thin thít, không ai dám ho he lên tiếng phản đối ǵ cả ? Tại sao họ nhát như vậy, công lao hạng mă bấy lâu nay, hùa theo chủ “tha hồ xúc phạm Dân Tộc VN” để rồi bị chủ đá đít mà không có phản ứng ǵ ! Hay là cứ yên lặng chịu khó “nếm phân” ông chủ như Việt Vương Câu Tiển năm xưa, để nhờ ông chủ “phục quốc” hộ dùm cho ?

 V́ sợ rằng vài chục năm nữa hết dầu, nên sẵn sàng hy sinh hơn 3 ngàn người ở Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (phim Fahrenheit 9/11 của Michael Moore http://www.fahrenheit911.com/ ) để phát động chiến tranh chiếm lĩnh tài nguyên dầu hỏa của Ỉraq, dùng tên lính canh Israel khống chế các dân tộc Ả Rập để cướp dầu của họ, sắp đánh cướp dầu của Iran ( thú nhận của Bộ trưởng quốc pḥng Úc: Tham chiến Iraq v́ dầu ???) http://www.voanews.com/vietnamese/2007-07-05-voa8.cfm . Bất chấp tổ tiên ḿnh là “Cựu Thế Giới” cũng cần dầu để phát triển như ḿnh vậy, cùng liên kết với 2 anh em “đồng đạo” Anh & Úc để chiếm lĩnh tài nguyên thế giới (Úc lấy Đông Timo). Giật ngay miếng bánh dầu hỏa từ tay “ông già” Pháp của ḿnh ở Iraq (hảng dầu Total). Tham vọng chưa đủ, c̣n muốn khống chế, lấy dầu của Nga nữa, ngày nay muốn chiếm trọn “núi băng năng lượng” dưới Bắc Băng Dương để dùng cho riêng ḿnh xài đến hàng ngàn năm nữa. Nên xúi bậy Châu Âu già cỗi gây chiến tiêu diệt nhau rồi ḿnh ngồi chờ “ngư ông đắc lợi” (bố trí hệ thống tên lửa pḥng thủ Châu Âu, để cho mấy “ông già” đánh nhau “lần thứ 3” cho chết hết, c̣n ḿnh sống “nhăn răng”).

 Không nghĩ tới Tổ tiên, nguồn cội. Chỉ v́ muốn sống riêng ḿnh, sẵn sàng hy sinh cả Châu Âu và Nhân Loại (trừ Châu Mỹ: Châu Mỹ là của người Mỹ). Bố trí “lá chắn tên lửa” ở xa nước Mỹ, để cho Mỹ sống sót, bắt nước khác phải làm bia đỡ đạn cho nước ḿnh (viết đến đây th́ thấy có nhiều “chính trị gia” c̣n quá khờ dại, muốn mang lửa chiến tranh vào đốt nước ḿnh và có rất nhiều nhà “dân chửi” vỗ tay khen ngợi:  các “gia đ́nh trị” ở Ba Lan, “ngốc mà chết” để xách bị “ăn xin” của Nga…).

 Chính sách 2 mặt của Mỹ thâm độc thật là cao diệu. Thật là rùng ḿnh ớn lạnh, tôi nhớ lại câu nói nổi tiếng của John F. Kennedy: “Nhân loại phải chấm dứt chiến tranh, nếu không chiến tranh sẽ chấm dứt nhân loại”. Và rồi Kennedy cùng con cháu ḍng họ Kennedy phải chịu chết thảm v́ dựng lên “chế độ độc ác cần lao công giáo trị” Diệm-Nhu chống lại ước nguyện thống nhất đất nước VN, giết hại hàng triệu người VN (bản thân Diệm Nhu cũng chịu chung số phận “quả báo nhăn tiền”).Đế quốc La Mă (300 năm), Đế quốc Mông Cổ từng lấy tàn bạo thống trị thiên hạ (150 năm) phải suy tàn, ngàn năm không ngóc đầu lên nổi, c̣n Đế quốc Mỹ “nếu không chấm dứt chiến tranh” tương lai sẽ ra sao: “chiến tranh  sẽ chấm dứt nước Mỹ” ? Nước Mỹ có c̣n măi là siêu cường chăng ? hay là tài giỏi hơn có tránh được định luật nhân quả ?

Mỹ sẵn sàng bỏ bom xuống trận địa đồng đội ḿnh khi bị bộ đội VN “bám thắt lưng” đánh cho chúng tơi tả “phiên giáp bất hoàn” cho “sử tri Nam Quốc sơn hà tri hữu chủ”  như Ia Răng, Đồi A Bia (Đồi thịt băm- Hambuger Hill: là 1 địa danh bộ đội VN  “nghiền lính Mỹ như nghiền thịt lợn” (như tờ Los Angeles đưa tin ngày 27/5/1969) ghi dấu ấn dă man của quân đội Mỹ “Trong cơn tức tối điên cuồng, chúng kéo xác Cu Lói lên thân cây Arlăng ngă đổ bên đường, và cứ thế mà băm mà vằm. Thịt xương Cu Lói văng văi xung quanh, máu thấm vào từng thớ gỗ, thấm xuống đất rừng oai linh. Mấy ngày sau đồng đội của anh t́m cách trở lại, gom góp những mảnh xác c̣n lại cho vào bao, đem về chôn cất. Từ đó trong tâm khảm của bà con dân tộc, ngọn đồi nơi Cu Lói hy sinh đă thành đồi Băm. Bà con không dám gọi là đồi Thịt Băm v́ sợ đau ḷng người con trai anh hùng yêu thương của dân bản. Mộ Cu Lói sau này được cất bốc đưa về nghĩa trang liệt sĩ A Lưới, để giờ đây anh được an nghỉ trong khói hương thành kính của đồng bào, đồng đội.” ( Lên Đồi Thịt Băm, nhớ người bạn Mỹ bị giày ṿ
 http://www.tapchisonghuong.com.vn/index.php?opt=viewnews&idnews=240
). (Sau trận này Mỹ mau chóng “Việt Nam hóa” chiến tranh để “dọt” cho lẹ, hết c̣n hung hăng đổ quân thêm vào xâm lăng VN nữa - VN phải mất 50 mạng người để đổi lấy 1 mạng Mỹ quả là 1 cái giá quá đắt. Rất tiếc Người VN quả là “hiền như Bụt”, không nở giết vài trăm ngàn lính Mỹ hay hơn nữa để trả thù cho những mất mát không thể tưởng tượng mà bọn chúng  đă gây ra cho dân tộc ḿnh).

Họ đă đối xử với thương binh của ḿnh như thế này sao ??? “Chúng ta không thể đưa những thương binh này về nước được, thưa bác sĩ - Một nhân viên cứu thương trẻ nói - Chúng ta không thể chở họ trở về Mỹ, trừ khi họ nằm trong túi đựng tử thi để không ai nh́n thấy họ”.  (Allen Hassan Không thể chuộc lỗi  http://giaodiemonline.com/2007/07/chuocloi.htm )

Nhắc lại quá khứ lịch sử VN oai hùng đau đớn trên, để cho những “nhà dân chửi” không c̣n kêu gào: Những người H’Mông bị giam giữ nên được thả ra v́ ”âm mưu của họ thật ra không có ǵ nguy hiểm cho ai cả ! “ đăng trên  Cali Today
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=68f86a40db4e3ba9a3aac9ecdd35df91

A- Chỉ có tiền, vũ khí và viễn ảnh một quốc gia H’Mông mới có thể động viên được người H’Mông thôi.

H’Mông – Hoa không đội trời chung:

Và tôi cũng nên dẫn chứng cái “gen phản tặc”, “hung hăn”, “chiếm đất lập quốc” và thạo nghề “trồng cỏ” của người H’Mong luôn tồn tại trong máu từ đời này qua đời khác, dù cho có đến ở đậu xứ người (nước Cờ Hoa nên đề pḥng bọn này nổi loạn đ̣i tự trị). Nhất là cả  tin” vào một “vài cuốn sách viết bậy bạ gọi là Kinh Thánh”,

“Bước qua thế kỷ 20, Quế Châu vẫn chưa hồi phục từ những tàn phá của chiến tranh thì các nhà truyền giáo Anh giáo (Methodist), dẫn đầu là mục sư Samuel Pollard, đến truyền giáo cho Hmong ở khu vực biên giới Vân Nam và Quế Châu. Mặc dầu tình cảnh khốn khổ của Hmong nơi ấy, chủ thuyết cứu độ chưa mất sức cuốn hút, Pollard sớm nhận thấy điều ấy.

Sứ vụ truyền giáo của Pollard đặt trụ sở ở Zhaotong, một thị trấn biên giới đa số người Lô Lô, nơi họ thu dụng các người Hmong nghèo đói làm tá diền. Một trong những mục đích của Pollard là phân phối Thánh kinh cho Hmong. Dùng một phiên bản có sửa đổi của loại chữ tượng hình được phát minh bởi các nhà truyền giáo trước, Pollard sáng tạo chữ Hmong và in Thánh kinh dùng chữ ấy dùng trong sứ vụ.

Khi tin đồn về Thánh kinh lan rộng, Hmong lũ lượt từng đoàn 10, 20 người để xem chữ viết họ thiết tưởng là chữ của họ mà tổ tiên làm thất lạc trong chiến tranh. Dần dần con số Hmong lên đến hàng trăm người. Pollard ngạc nhiên vì sự thành công này, đặc biệt khi thỉnh thoảng con số Hmong trẩy hội lên đến 1000 người một ngày. Ông coi đó là một thành công ngoài dự đoán so với thời tiết lúc ấy. “Khi họ đến tuyết đã phủ kín mặt đất. Cảnh tượng đoàn người băng qua các ngọn đồi tuyết thật là khủng khiếp. Đông không thể tả”.

Niềm thích thú của Pollard chuyển thành lo sợ khi những bổn đạo tân tòng bắt đầu chuyển dịch câu chuyện Chúa Ki Tô sống lại thành lời tiên tri về sự tái xuất hiện của đấng cứu độ Hmong. Các pháp sư (shamans) Hmong tề tựu, ngơ ngẩn với tiên tri về đấng cứu độ sắp giáng thế, người sẽ cứu Hmong thoát khỏi tay bọn Trung Hoa và Lolo.”

( Pa Chay, hạt giống oan khiên    http://hatnang.com/showthread.php?t=5965 )

 “Sau chiến tranh Nha phiến năm 1840, Trung Quốc trở thành một nước nửa thuộc địa nửa phong kiến. Trong suốt quá tŕnh này, Công giáo và Tin Lành phương Tây đă bị chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa đế quốc sử dụng như một công cụ xâm lược Trung Quốc, và nhiều giáo sĩ của họ đă tích cực tham gia vào những hành động xấu xa.

- Các giáo sĩ tham gia vào việc buôn bán thuốc phiện và âm mưu gây ra chiến tranh Nha phiến do thực dân Anh cầm đầu chống lại Trung Quốc. Vào thế kỉ XIX, giáo sĩ Robert Morison người Anh và giáo sĩ Karl Friedrich August Gutz người Đức, cả hai đều làm việc cho Công ti Đông ấn, đă tham gia vào việc bán hạ giá thuốc phiện ở Trung Quốc. Một số giáo sĩ chủ trương dựa vào sức mạnh phương Tây để buộc nhà Thanh phải mở các cảng biển, với lập luận là chỉ có chiến tranh mới có thể buộc Trung Quốc mở cửa cho đạo Kitô vào. Những giáo sĩ này đă tham gia trực tiếp vào các hoạt động quân sự xâm lược Trung Quốc của quân đội Anh.

- Các giáo sĩ đă tham gia vào cuộc chiến năm 1900 do lực lượng liên quân (8 cường quốc) phát động chống lại Trung Quốc. Nhiều giáo sĩ đă trở thành hướng dẫn viên, phiên dịch viên và thông tin viên; tham gia tàn sát, cướp bóc tiền bạc và tài sản của người dân Trung Quốc. Theo Mark Twain, một nhà văn Mỹ danh tiếng, một số giáo sĩ đă bắt người nông dân nghèo Trung Quốc phải cống nạp nhiều gấp 13 lần so với bổn phận họ phải nộp, đẩy những người vợ và những đứa trẻ vô tội đến chỗ chết đói. Họ đă sử dụng tiền kiếm được từ việc cướp bóc như vậy để truyền bá Phúc âm.

- Các giáo sĩ đă trực tiếp tham gia vào việc soạn thảo các bản hiệp ước bất b́nh đẳng, như: Hiệp ước Trung - Anh ở Nam Kinh năm 1842, Hiệp ước Trung - Mỹ ở Vọng Hạ năm 1844, Hiệp ước Trung - Mỹ và Trung - Pháp ở Thiên Tân năm 1858 và Hiệp định Trung - Pháp ở Bắc Kinh năm 1860. Theo những hiệp ước bất b́nh đẳng này, các giáo sĩ Công giáo và Tin Lành phương Tây được thuê đất để xây dựng những cơ sở thờ tự trong các thương cảng và được các quan chức địa phương bảo vệ. Các giáo sĩ cũng có thể tự do thuê hoặc mua đất để xây dựng hoặc nhằm những mục đích khác trong các tỉnh. Quan chức địa phương Trung Quốc phải đối xử tốt và bảo vệ những giáo sĩ vào nội địa Trung Quốc để giảng đạo. Đồng thời, quan chức Trung Quốc không được ngăn cấm người dân bày tỏ đức tin tôn giáo, v.v...

- Các giáo sĩ được hưởng đặc quyền ngoại giao, không phải tuân theo luật pháp Trung Quốc. Các thế lực phương Tây đă đưa các giáo sĩ đến Trung Quốc để tăng cường bảo vệ các lănh sự của chúng. Lợi dụng đặc quyền ngoại giao, một số giáo sĩ phương Tây dựa vào lực lượng đế quốc xâm lược đă tiến sâu vào nội địa Trung Quốc để xây dựng các nhà thờ và thành lập các giáo xứ. Họ gây áp lực để chiếm đất đai; đe doạ và đàn áp các quan chức và công dân Trung Quốc. Các giáo sĩ c̣n mở rộng đặc quyền ngoại giao cho tín đồ cải đạo người Trung Quốc và can thiệp vào công việc tư pháp Trung Quốc.

- Các giáo sĩ đă tăng cường sự kiểm soát của các thế lực phương Tây trên đất Trung Quốc với lí do “Những vụ án tôn giáo" (những vụ xung đột và bất đồng giữa người dân Trung Quốc và các giáo sĩ phương Tây). Núp dưới những hiệp ước bất b́nh đẳng, các giáo sĩ phương Tây làm nhiều việc xấu xa, gây công phẫn trong dân chúng Trung Quốc. Trong giai đoạn từ giữa những năm 1840 đến năm 1900, có khoảng 400 trường hợp như vậy đă xảy ra ở Trung Quốc. Với lí do những vụ việc tôn giáo này, các thế lực phương Tây đă gây sức ép quân sự và chính trị đối với Chính phủ Trung Quốc. Họ đưa ra hàng loạt những đ̣i hỏi vô cớ và ép buộc Chính phủ Trung Quốc phải bồi thường, bắt bớ và hành h́nh những người dân vô tội. Hơn nữa, họ c̣n phát động chiến tranh xâm lược với lí do như vậy. Chỉ riêng vụ việc ở Thiên Tân năm 1870, các thế lực phương Tây đă ép buộc chính quyền nhà Thanh hành h́nh 20 người và lưu đày 25 người.

- Các giáo sĩ đă cản trở và chống đối cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa phát xít và cuộc cách mạng của nhân dân Trung Quốc. Sau khi Nhật chiếm vùng Đông Bắc Trung Quốc, Vatican đă bày tỏ lập trường ủng hộ phát xít Nhật xâm chiếm Trung Quốc. Vatican đi đầu trong việc công nhận Chính phủ bù nh́n Măn Châu Quốc do Nhật dựng nên và cử đại diện tới đây. Sau kháng chiến chống phát xít Nhật thắng lợi, một số giáo sĩ phương Tây đă khuấy động sự thù địch trong tín đồ Công giáo đối với cuộc cách mạng nhân dân, thậm chí c̣n tổ chức các lực lượng vũ trang giúp quân Tưởng trong cuộc nội chiến.

- Các giáo sĩ đă có những hành vi thù địch và âm mưu phá hoại đối với Nhà nước Trung Hoa mới. Sau khi Nhà nước Trung Hoa mới được thành lập năm 1949, Vatican đă nhiều lần đưa ra thông điệp của Giáo hoàng nhằm xúi giục ḷng hận thù của những tín đồ Công giáo Trung Quốc chống lại chính quyền nhân dân non trẻ.

Với vai tṛ xấu xa trong lịch sử Trung Quốc hiện đại, Công giáo và Tin Lành phương Tây đă điều khiển và kiểm soát các giáo hội Trung Quốc nhằm biến các giáo hội này phụ thuộc vào các hội truyền giáo và các tổ chức truyền giáo phương Tây. Trong hoàn cảnh như vậy, các giáo sĩ và tín đồ Trung Quốc không có chút quyền hành ǵ. Trong những năm 1940, trong số 20 tổng giám mục ở Trung Quốc th́ 17 tổng giám mục là người nước ngoài, chỉ có 3 tổng giám mục là người Trung Quốc; tại 143 giáo xứ, có khoảng 110 giám mục người nước ngoài, chỉ có 20 giám mục là người Trung Quốc."

( Tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Trung Quốc
 http://www.vae.org.vn/news_detail.asp?id=1439 )

Có trong tay vũ khí hiện đại do các Nhà Truyền giáo Anh cung cấp và sự khích động hận thù có sẵn từ các nhà truyền giáo, phiến quân H’Mông tuyên bố  thành lập một quốc gia H’Mông độc lập, không lệ thuộc vào Trung Hoa. Chính quyền Thanh Triều cấp tốc gởi binh lính đến dẹp tan đám phiến loạn.  Cuộc nổi loạn ấy mệnh danh là cuộc nổi loạn Quế Châu năm 1917

 

H’Mông  tràn qua Việt Nam :

Người H’Mông thời Nam Chiếu tràn qua cướp phá thành Đại La từ năm 858-866

Từ cuối những năm 1740, một số người Hmong, nạn nhân của chiến dịch quân sự qui mô lớn chống lại họ trong những năm 1727 đến 1740 vượt biên giới tiến vào Đông Dương.

Những nhóm đầu tiên đến vùng biên cương Đồng Văn, Yên Minh, và Quảng Bạ. Tổ chức của họ theo như lề lối quân sự, họ tiến vào đánh bại các đội binh người Việt đóng dọc theo biên giới, rồi theo sông Chảy tiến về Hà nội.

Quan lại Việt ở các quận xung quanh Tuyên Quang tức tốc gửi quân tiếp viện chặn đường tiến của người H’Mông. Nhưng người H’Mông nhanh chóng đánh tan tác các đội quân này, rồi truy kích đến tân Tuyên Quang, ở đây quân Việt nhận được tiếp viện từ các vùng dân cư xung quanh, định tổ chức đẩy lùi quân H’Mông. Thế nhưng lần này nữa, họ lại thất bại. Quân H’Mông mở hai đợt công kích lớn chiếm lĩnh lấy tỉnh thành Tuyên Quang. Chiến thắng làm họ loá mắt, người H’Mông tiếp tục dấn bước nam tiến về vùng đồng bằng.

Nhưng vốn là người miền núi, khí hậu đồng bằng không thích hợp với họ, bệnh dịch, nhất là sốt rét gây ra nhiều tổn thất về nhân mạng và bị quân Việt bám theo đánh chặn làm chậm bước tiến của quân H’Mông. Điều này khiến cho quan quân Việt có đủ thời gian chuẩn bị, tập hợp lực lượng chống cự. Quân lính từ khắp miền châu thổ sông Hồng được triệu tập và đặt dưới quyền chỉ huy của Trấn Thủ Sơn Tây. ông này hội binh, gọi cả các đơn vị voi chiến rồi tiến về Yên B́nh bày trận đánh lớn với quân H’Mông, khi đó chỉ c̣n cách Hà Nội chừng 60 dặm. Lúc đầu quân H’Mông chống cự rất hăng, cho tới khi các đội voi chiến được tung vào trận. Khủng khiếp lan tràn trong hàng ngũ quân H’Mông, họ chưa từng nh́n thấy các con mănh thú khổng lồ đến như vậy. Họ bỏ chạy tán loạn cho tới khi về đến vùng đồi núi, là nơi mà voi trận không thể theo kịp được. Thất trận, họ bỏ chạy dọc theo sông Lô ngược về phía Đông Bắc VN cho tới vùng cao nguyên Quảng Bạ gần biên giới Trung Quốc, trụ lại và sinh sống bằng nghề chuyên trồng cây nha phiến để bán lại kiếm tiền đổi muối gạo & vũ khí.”

 

Người H’Mông đi đến đâu không ai dám chứa chấp, thậm chí c̣n bị đánh đuổi: Đến đầu thế kỷ 19, khoảng 60 ngàn người kéo vào Đồng Văn ở gần biên giới. Giặc Khách H’Mông tràn vào Đồng Văn VN lẫn trốn sự truy sát Nhà Thanh bên Trung Hoa, sống trên các vùng núi cao trồng thuốc phiện, họ tá túc ở nước VN c̣n nổi loạn chống lại nhà nước cho họ trú thân:

Khi cuộc khởi nghĩa Thái B́nh Thiên Quốc (Taiping 1851–1864) thất bại, càng có nhiều người H’Mông bỏ chạy sang Việt nam:

“đám tàn quân nên c̣n mang theo vũ khí, đi cướp phá mạn thượng du người Thái Đồng Văn, Yên Minh và Quản Bạ, miền bắc nước ta dưới triều Tự Đức, nên sử ghi là giặc khách. Mạn Tuyên-Quang có Nông hùng Thạc, mạn Cao bằng có Ngô Côn và Lư hợp Thắng chiếm tỉnh lỵ năm 1865. Về sau có dư đảng là bọn Hoàng sùng Anh, hiệu cờ vàng và Lưu vĩnh Phúc, hiệu cờ đen, Bàn văn Nhị, hiệu cờ trắng cùng với giặc biển tên Phụng liên tục quấy phá khắp nơi ở miền Bắc . 

Lúc bấy giờ t́nh h́nh nước ta thật điêu đứng với giặc ngoại xâm, trong nam th́  đă bị quân Pháp chiếm, mà chúng c̣n đang hăm he đặt nền bảo hộ và đánh Bắc kỳ. Ngoài bắc th́ đám giặc khách uy hiếp làm quan quân ta chống đỡ không nổi. Riêng giặc ở thượng du đă có lúc tràn xuống tận Yên Bái vùng đồng bằng sông Hồng. Vua Tự Đức phong cho Nguyễn Tri Phương làm Tây-bắc tổng-thống quân-vụ đại-thần đốc thúc việc tảo trừ, năm 1863 quân ta tái chiếm thành Tuyên-Quang. Miêu tộc rút lui về Quảng Bạ.

Tại núi Phước ở Quảng Bạ lại xuất hiện một thủ lănh người Miêu tên là Xiong, với tài nhào lộn và phi thân rất giỏi, tự xưng là tân vương của Miêu tộc. Các sắc dân thiểu số khác trong vùng như Mán và Nùng cũng thần phục y, gây một thế lực rất lớn. Chỉ trừ giống Thổ là chống đối. Y xây lâu đài, dựng triều đ́nh, lập quân đội, làm vũ khí với súng hỏa mai. Xiong liền đem quân tấn công tàn phá Làng Dận và vùng cư dân lớn hơn khác của người Thổ gần Quảng Bạ.  Chiến thắng này làm tăng thêm uy danh của Xiong. Trong ṿng 12 năm sau, y giao việc hành quân cướp phá các vùng lân cận cho thuộc hạ, c̣n y th́ chỉ vui hưởng tại cung điện mà thôi. 

Sau khi Xiong chết v́ ám sát th́ vương quốc của y cũng tan ră, kẻ kế vị là Cha Shue, một tù trưởng ở dăy núi Hoàng Su Phi. Vùng y tự trị nằm vắt qua hai biên giới Việt-Hoa, và vào năm 1894 y c̣n được Thanh triều phong cho chức thổ-ty. Người Pháp lúc bấy giờ đă chiếm Việt-nam làm thuộc địa cũng để yên cho Cha Shue, v́ họ cần người Miêu cung cấp gỗ độc quyền cho họ. Về sau Cha Shue c̣n gây thế lực bằng cánh đánh thuế trên số gỗ bán cho người Pháp. Uy tín của Cha Shue c̣n được truyền tụng ở Nong Het.”

( Người Miêu: Lịch sử một dân tộc lưu vong
 
 http://chimviet.free.fr/dantochoc/cacdantoc/meo/ttll052.htm  )

Năm 1789 Vua Quang Trung (Nguyễn Huệ) đă đánh quân đội của Vua Càn Long thua tơi bời là hoàn toàn đúng trên thực tế.

Nhưng quân đội người Măn không tham dự cuộc chiến. Người Măn có quân kỳ 10,000 đội quân người Hán nhưng không tin tưởng người Hán trong cuộc chiến Thanh-Viet, v́ nghi ngờ Vua Quang Trung giúp người Hán ở Quảng Đông chống Măn Thanh. Càn Long xử dụng người thiểu số ở 4 tỉnh vùng Hạ Nam, chủ lực là người Miêu (H’Mông) thiện chiến để đánh Việt Nam.

Người H’Mông chọn Đồng Văn  làm quê hương. Họ tự nêu ra câu hỏi để rồi tự trả lời :

Cá ở dưới nước,
Chim bay trên trời,
Chúng ta sống ở vùng cao.
Và con chim có tổ,
Người Mèo ta cũng có quê,
Quê ta là Mèo Vạc.

Mèo Vạc là trung tâm dân cư của huyện Đồng Văn trong tỉnh Hà Giang. Dù là Mèo Trắng hay Mèo Đen, Mèo Xanh hay Mèo Hoa, tất cả đều coi xứ Mèo Vạc là quê cha đất tổ, tự hẹn là trong đời thế nào cũng phải về thăm quê ít nhất một lần, như kiểu người có đạo đi hành hương đất thánh vậy.  


Cao nguyên Đồng Văn có địa thế thiên nhiên hiểm trở, núi đá vây quanh, người Mèo chỉ cần đóng 'cổng trời' Cắn Tỷ là cố thủ dể dàng:

 

“Đầu năm 1950, đại tá Grall được Pháp bổ nhiệm chỉ huy một bộ phận hoạt động bí mật mang tên là GCMA. Đến tháng 4 năm 1952,  GCMA ở Hà nội đă thả dù cho Lo Quang Chao, tù trưởng Hmong ở Lào Kay sức vóc hơn người, mang bí danh là Sô-cô-la.  2,500 cây súng trường để đám này kiểm soát vùng Lào Kay và núi Hoàng Su Phi.”


( Người Miêu: Lịch sử một dân tộc lưu vong
 
 http://e-cadao.com/Coinguon/Nguoimieu.htm )

“một số phần tử phản động trong tầng lớp trên thuộc dân tộc H’Mông cấu kết với bọn phản cách mạng Trung Quốc trốn sang Việt Nam và bọn đặc vụ của Tưởng Giới Thạch gây ra tại huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. Sau Cách mạng tháng Tám 1945, thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc của Đảng và Nhà nước, Thổ ti Vương Chí Śnh được làm chủ tịch Uỷ ban Kháng chiến Hành chính huyện Đồng Văn và là đại biểu Quốc hội. Hai người cháu của ông ta cũng được cử vào Uỷ ban Kháng chiến Hành chính Khu Tự trị Việt Bắc và Uỷ ban Kháng chiến Hành chính tỉnh Hà Giang. Họ đă bí mật liên lạc với đặc vụ của Tưởng Giới Thạch và thực dân Pháp, nhận vũ khí, tổ chức lực lượng vũ trang với hơn 1.000 tên để chờ thời cơ nổi loạn. Theo kế hoạch, ngày 28.11.1959, khi Vương Chí Śnh trên đường về Hà Nội họp Quốc hội th́ số tay chân đồng loạt nổi dậy ở 15 xă thuộc huyện Đồng Văn, đóng Cổng trời, chặn con đường độc đạo từ thị xă Hà Giang lên Đồng Văn.”

 Vụ bạo loạn ở  Đồng Văn   
 
http://dictionary.bachkhoatoanthu.gov.vn/default.aspx?param=1318aWQ9Mjg2MiZncm91cGlkPTMma2luZD0ma2V5d29yZD0=&page=2  .

 
1 nhóm H’Mông khác chạy qua Lào:

Lo Pa Chay dẫn lực lượng nhỏ bé của ḿnh khoảng 300 người Hmong tụ họp thành một đội quân chạy sang hướng Tây, vượt biên giới sang Lào, chiếm đóng dọc theo đường thuộc địa 41. Đường này chạy từ đầu đến cuối Sip Song, nó là trục lộ chính vận chuyển hàng hóa thương mại và quân sự. Người Pháp không thể để nó lọt vào tay phiến loạn. Một đội quân Pháp tiến vào vùng này hầu tái chiếm con đường. Pa Chay phục kích và đuổi họ về Lai Châu (VN). 70 dặm về phía đông, ở Yên Bái. Một đoàn quân đông hơn, mở cuộc hành quân giải tỏa trục lộ, đoàn quân này hành quân trên đường ṃn 31, nhiều đoạn cỏ hoang mọc kín, lội bộ rất cực nhọc. Phải mất một tuần cho lính Pháp để đi đến nơi.

Trong khi ấy Pa Chay càn quét Muong Phang, một thị trấn của người Thái và thiêu rụi nó. Phía Tây của làng này là thung lũng Điện Biên Phủ, một cứ điểm trọng yếu của nguời Thái bao quanh bởi những làng và thị trấn. Pa Chay xông vào tận nơi, đốt phá, cướp bóc dọc đường tiến quân.

Quân Pháp rốt cuộc cũng đến được Lai Châu, Pa Chay đă rời thung lũng lên núi, cướp bóc tàn sát dọc đường. Lính Pháp đuổi theo nhưng Pa Chay nhanh hơn. Cuối cùng quân Pháp bỏ cuộc truy nă.”

 “Đặt chân lên đất Lào, Pa Chay lập bộ chỉ huy trên mặt bằng núi Phoi Loi, một vị trí nhiều lợi điểm chiến thuật. Tọa lạc 30 dặm Bắc Cánh Đồng Chum, nó nằm giữa 2 tỉnh Sầm Nứa và Xiêng Khoảng, thành một trung tâm địa dư lư tưởng chosắc dân Hmong tại Lào. Cao nguyên Phoi Loi cũng gần đường 6, trục lộ quân sự của người Pháp dùng để chuyển quân vào giữa ḷng dân cư Hmong. Nếu Pa Chay làm chủ con đường, ông có thể cắt đứt nguồn tiếp liệu và chặn đứng sự chuyển quân của Pháp, trong khi tự do di chuyển lực lượng của ḿnh dọc theo trục Bắc Nam không bị cản trở. Phoi Loi có thêm một đặc tính nữa: Mọi con đường dẫn đến nó toàn là rừng rậm chằng chịt khiến tầm nh́n chỉ xa được vài mét. Mọi địa thế đều lư tưởng cho những cuộc phục kích.”

Lănh thổ người Hmong ở Lào (phần đông ở
Xiêng Khoảng) phỏng chừng 25 ngàn dặm vuông trên đỉnh núi. Rải rác vài nơi như Nong Het, gần biên giới Việt Nam. Những làng mạc nhỏ và cô lập, chỉ chừng 40 nóc gia. Để xây dựng những cánh đ̣ng trồng cây anh túc và cung cấp thuộc phiện cho Pháp (sau này là Mỹ, Thái, Quốc dân đảng & VNCH), hàng trăm làng Hmong được động viên cho nhu cầu chiến đấu để giữ độc quyền nguồn lợi trời cho này.

 

Nha phiến dẫn đến xung đột dữ dội với người Kh’mu (dân cư đă sống lâu đời trên các núi cao ở Lào). Trong cuộc chiến tranh giành quyền làm chủ đất đai: H’mong tàn sát hàng ngàn người Kh’mu. Dân Kh’mu thua trận chạy về định cư vùng  núi gần Luang Prabang tây bắc nước Lào.

( Pa Chay, hạt giống oan khiên    http://hatnang.com/showthread.php?t=5965 )

 

Lo Pa Chay ở Xieng Khoảng hô hào người H’mông đứng lên chống Pháp để lập một vương quốc độc lập với kinh đô là Điện-biên-phủ.

“Thị trường nha phiến trên thế giới khởi phát từ Á-châu bởi đế quốc Anh và Pháp vào đầu thế kỷ 19 đă giúp cho người H’mông đóng một vai tṛ quan trọng trong việc sản xuất chất thô. Bọn đế quốc lại dùng số lợi nhuận khổng lồ để tái tài trợ cho những âm mưu bành trướng thế lực và cai trị thuộc địa. Chính v́ nguồn lợi này mà Pháp đă thôn tính luôn cả Cam Bốt và Lào để có đường thông thương với miền thượng du Tam Giác Vàng qua Trung Hoa. Năm 1953 Liên hiệp quốc kư công hàm buộc các chính phủ chấm dứt việc tham gia buôn bán nha phiến, dẫn đến thị trường chợ đen. Sản lượng càng gia tăng và lợi nhuận càng cần thiết cho việc tài trợ việc tái chiếm Đông dương v́ chiến tranh leo thang. Ngay cả sau khi Pháp bị đánh bật ra khỏi Đông Dương vào 1954, ảnh hưởng của họ trên thị trường ma túy vẫn không giảm. Và chính tập đoàn buôn lậu đă mua chuộc và làm thối nát chính quyền Nam VN để bọn họ dễ dàng làm ăn, và chắc chắn là bọn họ cũng lũng đoạn chế độ hiện nay tại Việt-nam. Cuối năm 1960, người ta ước tính là nông dân người Hmong ở Lào đă cung cấp khoảng 70% nhu liệu cho thị trường ma túy của thế giới. “

( Người Miêu: Lịch sử một dân tộc lưu vong  http://e-cadao.com/Coinguon/Nguoimieu.htm )

 


B- Muốn có tiền th́ phải trồng & buôn bán thuốc phiện (nhứt dầu mỏ, nh́ ma túy, thứ ba vũ khí –
Mr. TAM )

Những cánh đồng thuốc phiện trải dài hàng ngàn dặm xuyên suốt các triền núi từ Quư Châu, Vân Nam bên Trung Hoa kéo dài phủ kín tận các ngọn đồi đá vôi bắc Lào đến Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam. Pháp độc quyền kinh doanh ma túy, nhà nước bảo hộ kiểm soát mua, bán, phân phối thuốc phiện khắp Đông Dương.

 Người H’Mông chiếm lĩnh các vùng cao  chuyên môn trồng á phiện (nghề của chàng đă có từ thời tổ tiên xa xưa hàng ngàn năm trước bên Trung Hoa truyền lại cho đến ngày nay)  bán cho bọn Thực dân Pháp đầu độc dân Châu Á

(
Bản án chế độ thực dân Pháp:
http://vnthuquan.net/truyen/truyentext.aspx?tid=2qtqv3m3237n4ntntnqn31n343tq83a3q3m3237n1n )
 

Từ lâu người Pháp mua thuốc phiện của các cộng đồng Hmong ở Bắc Việt và Lào Chính phủ thuộc địa thu hoạch thuốc phiện qua ban thu mua nha phiến, tung nhân viên thu mua đi khắp khu vực gieo trồng thuốc phiện ở Đông Dương

“Việc tăng gia khai khẩn thuốc phiện phát triển cái đà tiến của nó. Hmong bắt đầu phá rừng làm rẫy, không chỉ để đóng thuế, mà c̣n kiếm tiền mua vũ khí nữa. Năm 1943, tổng số thu mua nha phiến hàng năm, riêng khu vực Đông Bắc Lào, đạt được 60 tấn, bằng với số thiếu hụt trước kia phải nhập cảng từ Thổ Nhĩ Kỳ và Iran.”

Thuốc phiện vốn là nguồn lợi chính của nhà cầm quyền thuộc địa Pháp. Năm 1902, thuế đánh vào mặt hàng này trên các cửa hàng quốc doanh và các tiệm hút chiếm 1/3 tổng nguồn thu của Đông Pháp. (Nếu cọng thêm tiền thuế bán rượu nữa th́ nguồn thu tăng theo cấp số nhân !!! )
 

Người Hmong tại Lào và khu Tam Giác Vàng – Nguyễn Văn Huy
http://72.14.235.104/search?q=cache:cL64ufxPP2kJ:www.shcd.de/van%2520hoc/NVHuy/Hmong%2520lao-tam%2520giac%2520vang.html+%22vang+pao%22+%22thu%E1%BB%91c+phi%E1%BB%87n%22&hl=en&strip=1


C- Muốn có vũ khí th́ phải ôm chân đế quốc:

Lư Touby thống lĩnh H’Mông ở Lào:

 Năm 1945 với sự giúp sức của Anh và Mỹ, Pháp vũ trang hiện đại cho quân dân du kích H’Mông tái chiếm Lào: Tàn sát, thanh lọc sắt tộc ở Lào rất đẫm màu, khiến hàng trăm ngàn người Việt phải bỏ chạy qua Thái Lan (chỉ c̣n 30 ngàn), hàng trăm ngàn người khác chạy về Việt Nam. Hàng trăm ngàn người VN phải bỏ mạng trên đường chạy loạn, ḍng sông Mê Kông nổi đầy xác đàn bà trẻ con VN khi quân Pháp và H’Mông truy sát dọc đường bằng bom và pháo. Oanh tạc cơ Pháp bay quần con sông, xạ kích bất cứ cái ǵ di động. (thật là kinh tởm).

“Tất cả các ruộng đất tốt, nhà cửa và của  cải người Việt Nam bỏ lại thuộc về Hmong, kẻ sẽ măi là lực lượng chính trị ṇng cốt của Touby trong tương lai. Người Pháp cũng thưởng cho Hmong 250 ngàn đồng tiền Pháp như là tiền bồi thường chiến tranhcho những du kích quân Hmong thiệt mạng trong chiến dịch tái chiếm Xiêng Khoảng. Touby chia phân nửa số tiền cho các trưởng làng trung thành với ông và những người Hmong chỉ huy lực lượng du kích. Phần c̣n lại, gần 108 ngàn đồng, ông bỏ túi, chẳng những trở thành người Hmong giàu nhất ở Lào, mà c̣n là một trong số ít ỏi những thương gia, địa chủ, phân phối thuốc phiện giàu có nhất nước.” ( Pa Chay, hạt giống oan khiên    http://hatnang.com/showthread.php?t=5965 )

 

Năm 1948, một nghị định của Cao ủy Đông dương cho phép người H’mông được độc quyền trồng nha phiến ở Lào. 

Đa số người H’Mông khác c̣n bám trụ ở lại  Việt Nam:

“người Hmông luôn bị động trong qúa tŕnh tiếp nhận đạo Tin Lành. Cũng do kém hiểu biết mà người Hmông c̣n bị o ép, cưỡng chế, thậm chí c̣n bị hăm hại v́ lí do tôn giáo... Người Hmông không thể nhận biết được mục đích của những người truyền đạo, mà chỉ thấy tôn giáo mới có lợi về vật chất, thuận tiện, đơn giản, không bị ràng buộc khắt khe th́ dễ nghe theo. Họ không biết được ḿnh đang bị lợi dụng, mê hoặc bởi những h́nh tượng siêu h́nh mê tín...”   

http://www.vae.org.vn/news_detail.asp?id=2186#top

Bạn đọc đến đây có thể suy ra rằng: “các vị chủ chăn tôn kính” chẳng qua là những tên Mafia Công giáo, Tin lành  đến đây không có ǵ ngoài việc t́m kiếm “mua tận gốc” thuốc phiện và “bán tận ngọn” để kiếm lời thật nhiều. Tuyên truyền kích động hận thù sắc tộc, cung cấp vũ khí & xúi dục bạo loạn lật đổ chính quyền địa phương, đ̣i tự trị-độc lập chống lại toàn vẹn đất nước. Nếu nhà nước dẹp tan, th́ bọn này la làng lên là “vi phạm nhân quyền”, rồi  mang quân viễn chinh (công gáo-tin lành) đến can thiệp, dựng lên chế độ bù nh́n tay sai, cướp đi tài nguyên đất nước họ (như dầu hỏa ở Iraq, Đông Timo…) để chuyên chở vận chuyển và bảo vệ nguồn lợi siêu đẳng này (như Á Phiện ở Đông Dương trước năm 1975, Bạch Phiến ở Apganistan hiện nay…). Bọn Mafia hùa lại bênh vực nhau dữ lắm: như lúc treo cổ tên buôn ma túy chuyên nghiệp “em truyền-anh nối” Nguyễn Tường Vân: Th́ khắp nước Úc sôi nổi cầu nguyện NT Vân “mang bạch phiến lên thiên đường” bán ở nước Chúa, cho dân chúa thưởng thức”, bất chấp NT Vân mang ma túy về trót lọt sẽ  làm hại hàng ngàn gia đ́nh công dân lương thiện khác.

 

“Trinquier gặp Touby để giải quyết những chi tiết kế hoạch được đặt tên là chiến dịch X. Chủ yếu chiến dịch này là khi nào Touby gom được khoảng 1 tấn thuốc phiện, biệt kích GCMA dùng phi cơ DC-3 chở tới trung tâm huấn luyện biệt kích ở Cap Saint-Jacques (Vũng Tàu) Nam Việt Nam. Nhân viên GCMA chở số hàng này cho Lê Văn Viễn, giám đốc cảnh sát Sài G̣n, người chuyển nó cho B́nh Xuyên.

Phát triển từ một tổ chức lỏng lẻo quy tụ thành phần bất hảo miền sông Cửu Long thành một tập đoàn tội phạm quy mô, B́nh Xuyên kiểm soát hầu hết mọi chuyển vận thuốc phiện ở miền Nam Việt Nam. Tập đoàn này làm chủ 2 xưởng tinh chế thuốc phiện ở Sài G̣n và phân phối sản phẩm khắp miền Nam, phần tinh túy dành cho các tiệm bán lẻ và tiệm hút ở Sài G̣n, Chợ Lớn nơi con nghiện tập trung nhiều nhất. Sản phẩm thặng dư bán cho các tập đoàn ma túy quốc tế ở Hồng Kông hay
Marseilles.
 

B́nh Xuyên giữ một nửa lợi tức từ thuốc phiện của GCMA gởi qua mạng lưới này và chia một nửa cho GCMA. Trinquier dùng tiền huấn luyện, trang bị cho các tổ chức du kích của ḿnh, dù ông luôn dành một phần đủ để bảo đảm sự trung thành của Touby. Số tiền ấy là 5000 đồng hoa hồng cho mỗi kí lô gram thu mua. Ngoài việc tăng thêm sự giàu có của Touby, chiến dịch X c̣n tăng cường quyền uy và ảnh hưởng của ông đối với Hmong ngày thêm nhiều đến nỗi các viên chức thuộc địa gọi ông là roi de Méos – vua Hmong.
Cuối năm 1952, GCMA cần Touby vào việc đánh lại Việt Minh, ngoài chuyện thuốc phiện.”
( Người Miêu: Lịch sử một dân tộc lưu vong  )

 

Gia đ́nh Toàn Ṭng  Công Giáo Độc Ác họ Ngô buôn bán Thuốc Phiện 

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n1nvn3n1n31n343tq83a3q3m3237ntn&cochu=

 

Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ & các tướng tá Miền Nam buôn bán ma túy 
 
http://www.daichung.com/80/02_ng_v_ngan.shtm   http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/04/687808/  

Theo tổ chức ODCCP, Lào là quốc gia sản xuất thuốc phiện đứng hàng thứ ba trên thế giới, sau Miến Điện và Afghanistan. Số đất đai canh tác cây á phiện tại đây tăng đều mỗi năm, tăng 40% từ 1992 đến nay. Tám tỉnh Bắc Lào canh tác 26.800 hecta đất rừng, cung cấp mỗi năm 125 m3 thuốc phiện (tương đương 2.140 tấn/năm), một con số báo động cho một quốc gia có dân số chưa tới 4,5 triệu người v́ 57% lượng thuốc phiện được tiêu thụ ngay trong nước.

Thủ phạm chính là  người H’Mông. 1976 phần lớn người H’Mông di tản sang Thái Lan tị nạn, nhưng từ khi Thái Lan đóng cửa các trại tị nạn, người H’Mông trở về quê cũ đông hơn. Đời sống thiếu thốn buộc người H’Mông trở về nghề canh tác cây á phiện. Với thời gian, sản lượng thuốc phiện do người H’Mông cung cấp tăng lên nhanh chóng v́ các trung tâm sản xuất khác đang bị Hoa Kỳ, qua trung gian chương tŕnh bài trừ ma túy (UNDCP-Drug Control Program của Liên Hiệp Quốc), ngăn chặn.

Trong các trại tị nạn, hơn 12 ngàn binh sĩ Hmong ră ngũ được Khun Sa, trùm buôn lậu thuốc phiện trên khu Tam Giác Vàng tuyển dụng. Năm 1981 hơn 24.000 người H’Mông đă rời Thái Lan về lại quê cũ sinh sống. Hiện nay không c̣n người H’Mông nào trong các trại tị nạn, tất cả đều về lại quê cũ, t́nh nguyện hay cưỡng bách.

Người H’Mông tại Lào và khu tam giác vàng 
 http://www.shcd.de/van%20hoc/NVHuy/Hmong%20lao-tam%20giac%20vang.html

Tội ác Vàng Pao

Nói sơ lược về Vàng Pao http://fr.wikipedia.org/wiki/Vang_Pao  sinh năm 1931 tại Sơn La, dân tộc H’Mông (Mèo, Miêu, Mẹo…), chống Nhật 1945, đi  lính Pháp 1947, lên chức Hạ sĩ 1948, 1951-1952 được đào tạo t́nh báo, làm Sĩ quan chỉ huy Lực Lượng Biệt Kích Dù GCMA (Groupement de Commandos Mixtes Aeroportes) do Cơ quan T́nh báo và Phản gián Pháp SDEC điều khiển (Service de Documentation Extérieure et du Contre-Espionage). GCMA trực tiếp buôn thuốc phiện tại VN, lấy lời tài trợ cho những nhóm Biệt Kích phá hoại người Thượng (Biệt Kích thu gom ma túy người H’Mông về cho GCMA). SDEC phân phối thuốc phiện ra thị trường thế giới. Tháng Năm 1954, sau khi Bộ Đội VN đập nát cái ṿi bạch tuột Đế Quốc Pháp, khiến cho Pháp phải lạy lục xin hàng, đổi lấy đám tù binh đại bại rút chạy khỏi VN để bảo toàn mạng sống “liếm gót giày Phát Xít Nhật”. Vàng Pao dẫn 1 đám tàn quân Pháp đào ngũ chạy trốn thoát khỏi Ḷng chảo ĐBP qua Lào. Gom góp lại tàn quân H’Mông, tự xưng là Vua Mèo.

 Nước Lào trong những năm thập niên 50 dân số chỉ có 3 triệu người, chỉ có 1,5 triệu người thuộc chủng tộc Lào. C̣n lại một nửa là các dân tộc khác, trong đó có khoảng 200 ngàn người H’Mông. Dân tộc Lào lấy Phật giáo làm Quốc giáo nên rất hiền ḥa, không muốn chiến tranh. Nhưng dưới bàn tay lông lá của CIA Mỹ điều khiển Giám đốc CIA ở Vientaine là Hecksher ra lịnh cho nhân viên của ḿnh là Phoumi Nosavan (1920-1985)  giải tán Chính Phủ Trung Lập Lào tháng 7-1958 bắt giam các đại biểu của Pathet Lào. Khiến Chủ Tịch Quốc Hội Souphanouvong và các đại biểu Pathet Lào vượt ngục, phe Pathet Lào rút về vùng Đông Bắc lập căn cứ tại Sầm Nứa.

 Cuối năm 1960, đại úy Kong Lê của Quân đội hoàng gia (Kong Lê là 1 Sĩ quan được CIA tuyển mộ, cho đi thụ huấn một khóa học đặc biệt ở trường Biệt Động Quân Đội Mỹ tại Phi Luật Tân. Ông cảm thấy các huấn luyện viên coi người Lào như một sắc tộc hạ đẳng. Điều này làm ông suy nghĩ: Trên bối cảnh toàn cầu, Lào chỉ là con chốt trong Chiến Tranh Lạnh. Người Mỹ chẳng tử tế ǵ với nước Lào hoặc nhân dân Lào),  làm đảo chánh với kỳ vọng chấm dứt được cuộc nội chiến: Ra lệnh cho các lực lượng ngoại quốc phải rút ra khỏi lănh thổ Lào lập lại chính phủ trung lập. Ông tuyên bố các phần tử hữu khuynh và các cố vấn Mỹ là kẻ thù dân tộc Lào. “Người Mỹ mua chuộc chính phủ, các tướng lănh, gây chiến tranh và chia rẽ trong chúng ta.”

Hoa Thịnh Đốn dĩ nhiên hoảng sợ về những cuộc biểu t́nh bài Mỹ. Chỉ vài tháng sau, Cố Vấn Quân Sự Mỹ (MAAG: US Military Assistence Advisory Group), Sarit Thanarat thủ tướng Thái Lan và bà con của Phoumi đưa Biệt kích Mỹ, quân đội Thái Lan với vũ khí, đạn dược, thiết giáp và trọng pháo lật đổ Kong Lê, làm cho phe trung lập phải liên kết với Pathet Lào, lại đưa Lào vào chiến tranh. 

V́ cái Tâm Từ Bi Phật Giáo, các sĩ quan và binh lính Hoàng gia Lào quẳng súng, đào ngũ hàng loạt, bỏ trại chạy trốn vào rừng. Kể cả Phoumi cũng từ chối truy kích Kong Lê, nếu ép buộc quá th́ “30 ngàn binh sĩ Hoàng gia bắn pháo vào chỗ không người, hành quân nhàn nhă như đi Picnic: 1 tháng đi được 60 dặm chỉ để truy kích 300 quân Pathiết Lào mà không bắt được 1 người nào”… “Đại úy Kettsana Vongsuvan quân đội Hoàng gia Lào nhận nhiệm vụ phục kích đă để Tiểu đoàn 2 Pathiết Lào rút chạy thóat về Ban Mone không thèm nổ 1 phát súng nào V̀ ĐẠO PHẬT CẤM GIẾT NGƯỜI”.

Dân Tộc Lào Không Giết Hại Lẫn Nhau V́ Mỹ, mặc cho Cố Vấn Mỹ và các Bồi Bút Phương Tây mắng chửi là “bất tài, hèn nhát… “
Với Phật Tánh trong Tâm: Người lính Bùi Văn Mịu c̣n dang tay ra đỡ “quân thù” ngă té, không để rơi xuống vực sâu chết tan xác trong một lần truy kích “phỉ Vàng Pao”:

TÂM HỒN ĐỨC PHẬT

Một lần ngă trên đèo.
Người lính dân tộc Mường, anh Bùi Văn Mịu đỡ trên tay

Những người lính không ḥ theo tiếng nổ
Cái chết người sung sướng nỗi ǵ đâu.
Những người lính trầm tư thương cảm nhau
Xua đuổi giặc, tinh nhanh hơn bầy cáo

(Rằm Trung thu gấu ăn trăng mờ ảo
Lấy mâm thùng gơ đuổi, gấu chạy đi)
Những người lính không hề thích quân thù
phun máu đỏ trước lưỡi lê họng súng.

Người lính chiến buộc quân thù lảng tránh
Sông “ Âm -Dương” nước đục đỏ đôi bờ
Những người lính lăng mạn chất nhà thơ
Nếu phải chết thảnh thơi về với cỏ.

Đường chiến tranh gặp nhiều người như thế
Mang tâm hồn Đức Phật ở bên ta
Giữ Hoà b́nh hiệu số : một trừ ba
Một trừ mười . Hoà b́nh là trên hết.

(Gấu gặm trăng cứ ngỡ là bánh mật
Quỹ đạo quay trăng tṛn sáng vô tư)
Một người về, chín người măi ra đi
Miền cực lạc đầu thai cười đắc đạo.

Chắc phận ḿnh chết tan tành xác pháo
Đói lả đi bước hụt giữa lưng đèo
Phúc phận Phật -Trời xanh dơi nh́n theo
Làn gió nhẹ vào tay Bùi Văn Mịu

Đường hành quân trang nghiêm chùa, đền, miếu
Bồng súng nghe sư cụ dạy mấy điều
Qua mồ, mả, nghĩa trang tôi thấu hiểu
Ḷng lặng thầm khấn vái cơi người âm:

“Ḿn giặc thối, đạn lép, trái phá câm”
Thử đức hy sinh, thách ḷng dũng cảm
Người lính chiến mang tâm hồn Đức Phật
Nơi quê nhà tháng tháng Mẹ ăn chay.

Tuyển tập thơ: Hà Nội một thời trai chinh chiến-Nguyễn Mạnh Hùng

 

Trước thất bại không thể tránh khỏi này, CIA đưa ra 1 con tốt cuối cùng là Vàng Pao để tái chiếm Cánh Đồng Chum. William “Bill” Lair quả biết dùng người. Vàng Pao, người H’Mông & máy bay ném bom B52 Mỹ đă cản trở, làm chậm con đường đi đến thống nhất đất nước VN mất thêm 10 năm nữa.

Đối với người H’Mông, chỉ có họ Lư & Lo là giới Quí Tộc, c̣n họ Vang là tầng lớp hạ lưu không ai để ư đến. Người H’Mông rất khinh bỉ Vàng Pao (danh hiệu Vua Mèo chỉ nhờ Pháp Mỹ đánh bóng mà thôi). Họ Vang mang tiếng loạn luân v́ lấy người cùng họ, một vi phạm đạo đức mà người H’Mông không bao giờ chấp nhận được: ai vi phạm sẽ bị khai trừ khỏi ḍng họ và chịu sự nguyền rủa của xă hội H’Mông. Sinh quán của Vàng Pao lại ở Nông Hét là 1 nơi nổi tiếng tham lam hay quịt nợ. Vàng Pao chôn xác cha bên vệ đường để mong được đổi đời… Tệ hại nhất là Vàng Pao đi luồn cúi Lư Touby (Lư Touby bị xă hội H’Mông ghét cay ghét đắng v́ y đă bóc lột hà hiếp dân tộc ḿnh để phục vục cho Đế Quốc Pháp: Lư Touby học trường Pháp, yêu nước Pháp & người Pháp hơn dân tộc H’Mông) để được Pháp cho thăng quan tiến chức. Vàng Pao đau đớn nhục nhă biết chừng nào khi bạn bè chửi hắn thậm tệ trước công chúng. Nói chung người H’Mông không bao giờ kính trọng Vàng Pao, họ có thể chửi ngay mặt Vàng Pao lúc nào cũng được mà không sợ sệt ǵ cả: Vàng Pao chỉ là 1 tên cơ hội gặp thời mà thôi.

Vang Pao nhờ Vang Youa Tong đi vận động, tuyên truyền rằng lực lượng Pathiết Lào sẽ “làm cỏ” H’Mông, đồng thời máy bay Mỹ cho rải truyền đơn trên núi cao kêu gọi dân H’Mông “di tản chiến thuật” nếu không sẽ ăn bom Mỹ. Dân H’Mông ùn ùn kéo nhau chạy dồn về các trại tỵ nạn được USAID (CIA đội lốt) thiết lập ở Lat Houang đông nam Cánh Đồng Chum, nơi căn cứ du kích Malo cũ do Pháp huấn luyện người H’Mông  chống lại Bộ Đội Việt Minh lúc trước. Với sự trợ giúp của tộc trưởng Thao Tao Chia đă ổn định ḷng người H’Mông và nhất là lương thực, vật chất và vũ khí do CIA cung cấp. Mỹ đă mở được một cuộc “chiến tranh bí mật” ở Lào.


 Tội ác lớn nhất của Vàng Pao đă làm cho dân tộc H’Mông là nghe theo lời xúi dục bậy bạ của quan thầy Mỹ: Mang cả vận mạng dân tộc ḿnh cá cược cho 1 sự nghiệp chính trị và làm giàu bất chính cho riêng ḿnh. V́ muốn ngoi lên địa vị cao nhất trong xă hội H’Mông, hắn c̣n lợi dụng cả phụ nữ trẻ con cầm súng khi “vét” những người H’Mông cuối cùng ném vào ḷ lửa chiến tranh, đến nổi chỉ c̣n ông bà già 60 tuổi và trẻ con dưới 10 tuổi. Theo sự ước tính của CIA, có 30% quân Hmong từ 10 đến 14 tuổi, 30% từ 15 đến 16 tuổi, 40% c̣n lại đa số trên 55 tuổi. CIA phải tuyển thêm những lính đánh thuê người Thái Lan để bổ sung vào, nhưng vẫn không thấm vào đâu.

Năm 1964, Vang Pao trở thành tổng tư lệnh “Quân đội Hoàng gia Lào”, quy tụ hàng ngàn chiến binh Hmong được CIA trả lương. CIA tại Đông Dương thập niên 1960 không chỉ dính vào các điệp vụ bẩn mà c̣n kiếm chác bằng buôn lậu ma túy khi kết hợp với vài cộng đồng thiểu số như Hmong của Vang Pao.”:

CIA bèn sử dụng đạo quân bộ lạc này cùng với không lực. Ở Bắc Lào, một nhóm sĩ quan CIA chỉ huy khoảng 85.000 binh sĩ miền núi này. Song họ đă không chỉ ném họ vào chiến trường.

- John Everingham (phóng viên chiến trường thời đó): Họ đều mặc quân phục Mỹ. Dân làng cần đưa được thuốc phiện họ trồng ra khỏi làng của họ để bán lấy tiền. Từ đó họ không chỉ kiếm được khối tiền mà c̣n trở nên trung thành với CIA vốn giúp họ vận tải thuốc phiện.

- PBS: Máy bay đó của ai?

- John Everingham: Trực thăng của Air America (tức của CIA).

- Vàng Pao nắm quyền kiểm soát máy bay ở căn cứ Long Chẹng. Máy bay được sử dụng chủ yếu cho việc chở thuốc phiện từ Long Chẹng đi. 

 “Súng, ma túy và CIA” (truyền h́nh PBS 17-5-1988).

Alfred W. McCoy The Politics of Heroin in Southeast Asia
  http://www.drugtext.org/library/books/McCoy/default.htm


Tội ác đối với xứ sở Lào

Cánh đồng Chum nằm rải rác trên địa phận tỉnh Xiêng Khoảng của Lào. Theo số liệu của những nhà khảo cổ, hiện nay, số chum khổng lồ t́m được vào khoảng 700 chiếc. Điều đặc biệt ở những chiếc chum này là ở khối lượng và kích thước của chúng. Những chiếc chum được làm từ đá cẩm thạch, đá ong, đá vôi với h́nh dạng khác nhau: miệng lồi, miệng tṛn và nặng trung b́nh 6 tấn, đường kính 0,8m và cao tới 2,5m. Sau khi được đo carbon, số chum khổng lồ này được xác định có niên đại cách ngày nay khoảng 3.000 năm.

Địa phận Xiêng Khoáng có chung biên giới với Việt Nam và đă từng là nội thuộc Việt Nam (1434) cũng như bị sáp nhập vào Việt Nam dưới cái tên Trấn Ninh (1479) ; sau khi vua Souriya Vongsa băng hà (1694), Lào bị chia ra ba vương triều, Xiêng Khoáng lại nội thuộc Việt Nam lần nữa. Năm 1893, hiệp ước Pháp-Xiêm được kư kết, Xiêng Khoáng mới trở lại của Lào thuộc Pháp.

Trút 2 triệu 500 ngàn tấn bom với 580,344 phi vụ, đổ đồng 8 phút 1 phi vụ, 24 giờ / 24 giờ, từ năm 1964 đến 1973, Hoa Kỳ đă tặng cho mỗi cư dân Xiêng Khoáng và vùng phụ cận 350kg bom/người, nghĩa là xứ Lào là xứ nghèo nhất thế giới trên rất nhiều phương diện vật chất nhưng lại là xứ giàu nhất trần gian ở khoản được ăn bom nổ, chưa tính 1 triệu tấn bom đạn khác chưa nổ. Từ 1976, các cơ quan tháo gỡ ḿn như U.X.O. (Unexploded Ordnance) và M.A.G. (Mines Advisory Group) ước tính mỗi năm có hàng trăm người lào banh xác hay trở thành thương tật vĩnh viễn v́ loại “bom thúi” nầy.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/1856_laos/index.shtml

Mương Khoune (Xiêng Khoáng) hoàn toàn bị không quân Hoa Kỳ, Vàng Pao san thành b́nh địa bằng đủ loại bom, 1964-1973:

Chất độc khai quang, Bom Mỹ đă san phẳng 3,000 ngôi nhà, nhiều ngôi chùa và nhiều kiến trúc nổi tiếng khác của Phôn Sa Vẳn. Cách Phôn Sa Vẳn không xa, hang Thẩm Piu từng được cả thế giới đau ḷng biết đến với việc: Năm 1969, không quân Mỹ bắn vào đó 3 quả tên lửa, giết chết trong tích tắc hơn 400 thường dân và bộ đội t́nh nguyện VN. Người ta đă t́m thấy trong hang ít nhất 400 bộ xương người bị chết cháy: trong đó có 7 nhà sư và khoảng 100 lính Việt Nam đang họp trong hang hy sinh. Người dân bị sát hại chủ yếu thuộc ba bản Na Mửn, Na Loong và bản Phải. Từ 1968-1971, khi chiến tranh lên đến đỉnh cao nhất, tổn thất nhân mạng về phía dân thường Lào đáng sửng sốt: 1000 thương vong một ngày trong ṿng 3 năm.  Xiêng Khoảng không chỉ là cái túi đựng bom oanh tạc, mà c̣n là nơi máy bay Mỹ trút bỏ các bom chưa thả hết ở Việt Nam trước khi đáp xuống phi đạo Thái Lan.

 Long Chẹng (Lima Site 20 Alternate
 http://www.murray.spps.org/Long_Chieng_Click_picture_to_enlarge.html)
là một “Điện Biên Phủ” thu nhỏ trong thung lũng hẹp bao quanh vô số dăy núi cao ngất ngưởng, Nhắc đến Loong Chẹng, sẽ có hàng ngàn người lính biết đến v́ “không có nơi nào bom, ḿn các kiểu c̣n gài lại dày đặc và tàn quân phỉ nhiều như vùng rừng hiểm trở nổi tiếng này”. Phía trước mặt bao giờ cũng là rừng núi thâm u đèo dốc và những toán phỉ trá h́nh được trang bị súng bộ binh AK, AR15 với đủ loại lựu đạn, ḿn chống tăng, ḿn cao su tự tạo treo trên cây, gài giữa lối ṃn.”

 

Pháo sáng chập chờn

Đường lên đèo dốc dựng, mưa trơn

Chiếc đ̣n khênh lừa qua vách đá

Vơng bết đất trách bàn chân vẫp ngă


Những đỉnh núi
 http://www.cinet.gov.vn/vanhoa/Vanhoc/vh-vietnam/tacgia/20/tho/tacpham/m/nguyenducmau_truongcasudoan/c24.htm
 

Long Chẹng  là 1 căn cứ quân sự của Mĩ trên đất Lào, được xây dựng tại một bản nhỏ của người Mông nằm trên dăy núi hiểm trở Mường Mộc phía tây nam Cánh Đồng Chum, tỉnh Xiêng Khoảng, cách biên giới Việt Nam - Lào khoảng 80 km. Thung lũng này có một sân bay chiến đấu gồm 15 máy bay phản lực  C130 và T28; hơn 100 máy bay trực thăng đủ loại, tất cả số máy bay này đều do người Lào lái. Có ba trường huấn luyện sĩ quan và san sát những dăy nhà mái tôn của lính phỉ. Vàng Pao có trong tay hơn 72,000 lính tham chiến của Thái Lan và đủ loại “địch rừng”, “địch ngầm”, với 15 tiểu đoàn quân bảo vệ từ dưới chân rừng đến đỉnh các dăy núi bao quanh. Công sự chiến đấu xây nửa ch́m-nửa nổi, được bảo vệ bằng bao cát dày 0,5 - 0,8 m. Hầm ngầm bằng bê tông cốt thép dài 10 m, rộng 2 m, sâu 2,5 m, nắp lát bằng bao cát dày 1,2 m. Mỗi cứ điểm có 3 lớp rào kẽm gai. Ngoài vũ khí cá nhân c̣n được trang bị DKZ 75, cối 81 mm, súng 12,7 mm và súng chống tăng M-72..

Là trung tâm chỉ huy các hoạt động t́nh báo chiến lược và là căn cứ xuất phát của các toán gián điệp biệt kích Mĩ, Vương quốc Lào và Thái Lan, chuyên đánh phá vùng giải phóng của lực lượng yêu nước Lào và vùng biên giới Việt Nam - Lào, phục vụ chiến lược “chiến tranh bí mật” của Mĩ. Từ đầu năm 1961, sau khi bị thất bại phải rút khỏi Cánh Đồng Chum, tướng Vàng Pao, chỉ huy trưởng Quân khu II, Quân đội Vương quốc Lào đă kéo số tàn quân người Mông về cố thủ tại Long Chẹng với ư đồ dựa vào viện trợ của Mĩ để khôi phục các vùng đă mất, thành lập quốc gia Mông tự trị, tách khỏi Vương quốc Lào. Với âm mưu xây dựng Long Chẹng thành căn cứ chiến lược về quân sự và t́nh báo, phục vụ ư đồ dùng người dân tộc thiểu số ở Đông Nam Á và Nam Á chống lại phong trào cách mạng trong khu vực.

 

Từ 1962, Mĩ đă giúp Vàng Pao thiết lập tại Long Chẹng một bộ máy chính quyền hoàn chỉnh; giúp tổ chức, trang bị, huấn luyện đội quân đặc biệt của Vàng Pao gồm toàn người Mông, với các đơn vị chủ lực (GM), các đơn vị địa phương quân, dân quân chiến đấu (ADC) và Lực lượng hỗn hợp đặc biệt (SGU), nhằm thực hiện chiến lược chiến tranh phá hoại đặc biệt ở Bắc Lào; giúp mở đường giao thông, xây dựng sân bay, kho tàng quân sự, đài phát thanh tiếng Lào và Mông, bệnh viện, trường học; tiến hành b́nh định, gom dân, kích động, lôi kéo người Mông ở khu vực biên giới Việt Nam - Lào di cư lập các làng đoàn kết, làng kiểu mẫu, các khu chợ buôn bán sầm uất, tạo quang cảnh phồn vinh giả tạo của một thủ đô Mông ở Long Chẹng; cử nhiều t́nh báo viên dưới vỏ bọc giáo sĩ truyền đạo Tin Lành thâm nhập vào các vùng dân cư của người Mông làm t́nh báo, nắm dân lâu dài. Khi nước Cộng ḥa Dân chủ Nhân dân Lào được thành lập (tháng 12.1975), Trung Tâm Long Chẹng cũng tan ră, các cơ quan Mĩ rút về nước và sang Thái Lan. Một bộ phận quan trọng của Lực lượng đặc biệt Vàng Pao chạy vào các vùng núi hiểm trở, nơi các lực lượng cách mạng Lào chưa kiểm soát được, lập các cụm phỉ vũ trang. Một bộ phận khác theo Vàng Pao chạy ra nước ngoài, dựa vào các thế lực phản động, củng cố lực lượng, lập căn cứ, và từ đó, tổ chức cho người quay lại Lào móc nối với các cụm phỉ tại chỗ, tiếp tục hoạt động vũ trang nhỏ, lẻ, gây bạo loạn, chống chế độ mới.

http://dictionary.bachkhoatoanthu.gov.vn/default.aspx?param=12D2aWQ9ODk2MCZncm91cGlkPTMma2luZD0ma2V5d29yZD0=&page=2

Sau 1975 Vàng Pao đă chạy, nhưng tàn quân phỉ vẫn c̣n hàng ngàn tay súng nằm rải rác quanh vùng, tướng tá và tàn quân phỉ vẫn đang hoạt động ráo riết để “trồng lại thuốc phiện đă mất”.. CIA vẫn tiếp tục yểm trợ người H’Mông chống lại quân Pathet Lào cho tới cuối thập niên 1980. Một vài binh sĩ Hoa Kỳ đào ngũ (bị coi là mất tích-MIA) đă ở lại miền Bắc Lào tham gia phong trào buôn ma túy. Năm 1980, Vàng Pao lập ra tổ chức mang tên “Phong trào giải phóng Lào” (Neo Hom) tại Mỹ nhằm hỗ trợ các lực lượng phản động chống phá, lật đổ chính phủ Cộng ḥa dân chủ nhân dân Lào. Phiến quân H’Mông trong rừng liền chiếm lấy vùng đất thuộc lănh thổ Thái Lan gần biên giới với Lào để làm căn cứ địa. Số binh sĩ Hmong trốn qua Thái Lan vẫn được t́nh báo Mỹ và Thái Lan xử dụng như lúc đầu. Chính lính của Vang Pao đă làm hướng đạo cho tổ chức Mặt Trận Hoàng Cơ Minh xâm nhập vào Việt Nam qua ngă Lào

Tháng 6 năm 2006, chính phủ Lào trục xuất 4 người ngoại quốc. V́ những người này xin visa du lịch để vào Lào nhưng không du lịch mà lại liên lạc trái phép với phỉ Vàng Pao ở Lào. Bốn người bị bắt gồm hai người Mỹ tên Georgie Szendrey và Ed Szendrey đến từ California và hai người Mỹ gốc Mông, đều là thành viên của Ủy ban t́m kiếm sự thật (FFC) - một tổ chức hậu thuẫn cho các phần tử Mông chống chính phủ ở Lào - có trụ sở tại Mỹ”.  Ed Szendrey tuyên bố rằng chính Vàng Pao đă chi tiền cho y ṃ sang Lào vào tháng 6-2005, cung cấp điện thoại vệ tinh cho các nhóm nổi loạn làm hệ thống liên lạc”.

 

Từ năm 1975, đến nay phiến quân Hmong trang bị bằng các khẩu M-16 và AK-47 và súng phóng lựu M-79 vẫn là nỗi ám ảnh trên đất Lào. Họ sẵn sàng tấn công dân thường chỉ để chứng minh sự hiện diện của ḿnh và để cuộc chiến của họ không rơi vào quên lăng.

 http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Phan-tich/2003/07/3B9C9B99/

Sáng 20-4 (2007 ?) vừa qua, chiếc xe buưt chở khoảng 65 người trên quốc lộ 13 giữa thị trấn nghỉ mát Luang Prabang và thủ đô Vientiane đă bị văi đạn vào cả 2 hông xe, làm 12 người thiệt mạng và 30 người bị thương. Chính phủ Lào cho biết, cuộc khủng bố do thành phần thiểu số phản động Hmong thực hiện. Cũng trên quốc lộ này, vào tháng 2-2003, bọn khủng bố Hmong đă tiến hành cuộc tấn công tương tự, làm 10 người chết (trong đó có 2 du khách Thụy Sĩ).

Trước đó, năm 2000 và đầu năm 2001, ít nhất 9 vụ đánh bom khủng bố xảy ra tại Vientiane. Trong vụ tháng 2-2003, nhóm khủng bố gồm 30 tên đă chặn đường, nă M-16 cùng lựu đạn và c̣n bước qua các xác chết để t́m người bị thương hành quyết nốt. Hai du khách châu Âu cố chạy bằng xe đạp leo núi và một người bị bắn trúng lưng... Chiến dịch khủng bố nhằm phá vỡ ngành du lịch, một trong những ngành kinh tế chủ lực ở đất nước ít tài nguyên như Lào.

Vào hồi tháng 7 năm 2000, hàng trăm người H’Mông đă chiếm lấy Chong Mek, chiến khu vững chắc cũ của lực lượng tướng Vàng Pao ở vùng biên giới Thái Lào trong một thời gian ngắn, nhưng sau đó quân đội Lào đă nhanh chóng làm chủ t́nh h́nh sau khi giết chết hàng chục phiến quân Vàng Pao.

“Theo số liệu từ chương tŕnh quy tập mộ liệt sĩ, đă có 36.000 quân VN t́nh nguyện qua các thời kỳ và TNXP thời chống Mỹ đă hy sinh trên suốt các cánh rừng Lào phía tây dăy Trường Sơn, chủ yếu các khu vực thuộc địa bàn quy tập của QK2, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, QK5... Từ khi thành lập các đoàn quy tập mộ liệt sĩ (1984), riêng tại Xiêng Khuảng đoàn quy tập Nghệ An đă t́m kiếm, phát hiện 12.000 mộ liệt sĩ và đă tổ chức mang về nước được 10.000 bộ hài cốt...

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=82172&ChannelID=89

 

Ngày 4/6/2007, trợ lư công tố viên Bob Twiss Ṭa án Liên bang Mỹ nói: "Chúng tôi đang xem xét tới một âm mưu giết hại tới hàng ngh́n người trong cùng một lúc". Vàng Pao cùng các thủ lĩnh H'mong khác dự kiến lật đổ Chính phủ Lào bằng phương pháp bạo lực, kể cả giết người, tấn công các nhân viên quân sự và dân sự của Lào, phá hoại cao ốc, công tŕnh dân dụng... Nhóm chủ mưu đă lên một kế hoạch hành động nhằm vào thủ đô Vientiane của Lào "tấn công quân sự vào khu thương mại Vientiane, nhằm vào các cao ốc, cơ quan quân sự... và đánh tan tành thành b́nh địa như cuộc tấn công vào Trung tâm Thương mại thế giới (WTC) ở New York ngày 11/9/2001".

 

Với cộng đồng H’Mông ở Mỹ:

Vàng Pao đă lớn tuổi và sức khỏe sút giảm, có bảy vợ và 28 con. thường di chuyển qua lại giữa những ngôi nhà của ông ta ở Westminster, California và tiểu bang Minnesota. Nhưng thường th́ thích sống tại “Triều đ́nh thu hẹp”  với 2 bà vợ tại thành phố Westminster, và hai bà này, ai cũng muốn con trai của ḿnh được lập ngôi Thái tử. Điều này làm ông khó xử trí. Nhưng sau cùng, trong gần đây, ông đă chọn thái tử là Cha Vang. Vị Vua kế nghiệp ông đă làm nhiều điều tai tiếng trong Vương quốc Mèo ở Mỹ . Ngoài ra, ông có một người con trai với người vợ cả, tên Françoise, sanh sống từ trước tại Pháp.

“Pha Nha Ra Tả Mo” (người giàu sụ) ngồi trên chiếc ghế bành to lớn, trang trí đẹp và kiêu kỳ, chiếm một vị trí ưu đải trong căn pḥng rộng lớn trong “tiểu triều đ́nh” đang thúc ép người Hmong phải đóng tiền cho quỹ Neo Hom.

Hiệp Hội Neo Hom do Vang Pao lập ra ngày càng bị cộng đồng người Hmong hạch hỏi. Ngay cả một ủng hộ viên làm việc cho CIA cũng từng đặt dấu hỏi về chuyện ông Vang Pao từng nói tiền quỹ quyên góp cho Neo Hom là để ngày sau đưa người Hmong về lật đổ chính quyền cộng sản của Lào. Nhiều người Hmong đă nói: hàng trăm triệu đô la đă đuợc rót vào quỹ của Neo Hom v́ lư tưởng này. Bây giờ th́ thế hệ trẻ gốc Lào lớn lên ở Hoa Kỳ của người Hmong bắt đầu muốn biết số tiền cha ông của họ rót cho Neo Hom đă đi về đâu ?

FBI đang cho điều tra về tố cáo có mưu toan mua chuộc xung quanh một nhà quàn mới ở St. Paul của người Hmong, do quỹ Neo Home quản lư. Một văn pḥng bộ Tư Pháp tiểu bang đang muốn điều tra việc chi tiền của Neo Hom, Tổ chức này từng bị điều tra về tội biển thủ tiền từ các quỹ hỗ trợ dân tỵ nạn và con rể của Vàng Pao là Kao Thao đă bị kết tội “ăn chặn” này. Năm 2005, giới chức tiểu bang Minnesota đă đóng cửa Quỹ Vàng Pao v́ tổ chức này vi phạm luật về từ thiện.

Tổ chức từ thiện mang tên Vang Pao bị FBI điều tra về khoản tiền 500,000 USD quyên góp bị thất thoát. Con trai của Vang Pao - Cha Vang cũng bị điều tra về tội hối lộ.

Nhiều tướng lĩnh, sĩ quan từng theo Vang Pao bắt đầu quay lưng lại với ông ta, sau khi có tin Vang Pao "trở cờ", muốn đàm phán ḥa b́nh với Chính phủ Lào, song không thành.

Cuối năm 2003 và trong năm 2004, sự mất đoàn kết chính trị đă nổ ra giữa tướng Vang Pao và những người quân nhân từng gắn bó với ông. Có cả bạo động đi kèm với các vụ nổ súng và bom cháy ở trong cộng đồng người Hmong của St. Paul. Nhà riêng Vang Pao đă từng bị đốt cháy.

Vàng Pao ra lệnh hành quyết tay chân của chính y, giết tù nhân chiến tranh và các đối thủ chính trị. (theo lời của 1 vị giáo sư Trường đại học Winscosin Madison)

Thế hệ người H'mong sinh ra trên đất Mỹ tự coi ḿnh là người Mỹ và không muốn tham gia vào cuộc phiêu lưu của lớp người trước với ảo mộng "trở về miền đất cũ". Họ không c̣n nhiệt t́nh đóng góp tiền của cho Vang Pao do những việc làm mờ ám trong việc quản lư ngân quỹ

Vang Pao đang  bóc lột người Hmong ngay trên đất Mỹ, muốn tiếp tục thâu tóm bạch phiến trên lưng những người nông dân H’Mông nghèo đói bơ vơ trên những dăy núi cao ở Lào. Để vun vén cho cuộc sống xa hoa gia đ́nh riêng của ḿnh.

Bị cô lập, kế hoạch bạo loạn là nước cờ tuyệt vọng cuối cùng mà viên tướng phỉ thất thế đặt hy vọng để cứu văn toàn bộ sự nghiệp (buôn ma túy) của ḿnh.

Riêng tôi th́ không tin vào “Chiến dịch đại bàng rũ cánh” (Operation Tarnished Eagle) này là 1 sự thật: Chẳng qua là 1 màn kịch của CIA dàn dựng lên để giải cứu cho Vàng Pao, xóa tan đám mây đen xấu xa đang vây bọc quanh gia đ́nh “người giàu sụ” này.

Bỏ ra 1.5 triệu đô để chiếm đoạt được 10 triệu đô: “c̣n lời chán”.

Chỉ có người H’Mông là bị gạt thê thảm thêm 1 lần nữa mà thôi, thật là tội nghiệp cho họ phải cung phụng “Vua Mèo” già nua và “triều đ́nh” thối nát “ngồi mát ăn bát vàng” này !!! “Cúng” bao nhiêu Đô La mỗi tháng để nuôi mấy chục cái miệng “ăn không ngồi rồi” này ???

Mr. TAM

Xin trích 1 bài viết của 1 bạn trẻ trên diễn đàn BBC (Bê Ba Xu) để làm lời kết cho bài viết này:

Là thế hệ sinh sau chiến tranh, tuy không được chứng kiến cuộc chiến tranh chống Mỹ khốc liệt của nhân dân VN, nhưng tôi không bao giờ quên những ǵ mà người Mỹ đă làm với nhân dân VN. Tôi cũng muốn hỏi những người chống lại chế độ cộng sản, là anh đă làm được ǵ cho đất nước VN, cho nhân dân VN mà có quyền chửi bới chế độ CS. Anh có tốt đẹp hơn ǵ so với họ không ? Hay chỉ là thằng hèn kém , bỏ đất nước ra đi trong những lúc khó khăn. Tôi không muốn BBC suốt ngày nhắc đến mấy người Việt Nam Cộng Hoà đó. Họ chẳng xứng đáng để chúng ta nói đến. BBC hăy làm điều ǵ đó thiết thực cho nhân dân VN như kêu gọi giúp đỡ những trẻ em bị nhiễm chất độc màu da cam, tàn tật v́ bom ḿn sau chiến tranh, hay giúp đỡ người nghèo khó... Thế hệ trẻ của chúng tôi không muốn nhắc lại quá nhiều về chiến tranh nhưng chúng tôi cũng không bao giờ quên quá khứ anh hùng của ông cha ḿnh, chúng tôi muốn tất cả người VN trong cũng như ngoài nước hăy đoàn kết với nhau để xây dựng một đất nước VN giàu mạnh  tốt đẹp hơn.

Thảo Nguyên, Montréal, Canada